Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Phong cảnh nơi này không tệ, các ngươi không ngại thì cùng lại đây ngắm đi!”
Cố Nhạn Ảnh lại quay đầu lại bắt chuyện với mấy tu sĩ Kim Đan của Bách Gia kinh viện kia. Nhưng người kia đều thở phào một hơi, hành lễ với Tự Khánh một cách lạnh nhạt mà lễ độ rồi đi tới bên cạnh Cố Nhạn Ảnh. Tuy rằng không phải không thừa nhận thân phận của Tự Khánh, nhưng trong lòng cũng đều không thừa nhận.
Đám tu sĩ môn phái đều chợt cảm thấy phấn chấn, quả nhiên Cố Nhạn Ảnh và hắn không đi chung một đường, cứ như vậy thì đối thủ cũng chỉ có ba người, chẳng qua đều là người đến từ Long Châu, không thể khinh thường được, hơn nữa thân phận hoàng tử của người này cũng hơi vướng tay vướng chân.
“Này, hai người các ngươi còn không qua đây!”
Cố Nhạn Ảnh lại lên tiếng, nói với Giả Chân và Ác Đan.
“Tuân lệnh thống lĩnh.”
Giả Chân vừa lắc lông vũ màu đen vừa cười khẽ, nhưng vẫn bỏ mặc Tự Khánh mà đi ra ngoài. Ác Đan buông hai tay theo sát phía sau, quay đầu lại liếc mắt nhìn đám tu sĩ một cái rồi lặng lẽ cười khẩy.
Cứ như vậy, chỉ còn dư lại một mình Tự Khánh đối mặt với đám tu sĩ Kim Đan, họ quay sang nhìn nhau, không biết Tự Khánh làm thế có ý gì!
“Ngươi hiểu ta đó Nhạn Ảnh!”
Tự Khánh cao giọng khen ngợi, rồi sầm mặt lại nói:
“Các ngươi ăn ăn uống uống nhiều ngày như vậy, xem những trận tỷ thí tẻ nhạt như này thì cũng nên cảm thấy chán ngán vì không còn hứng thú đúng không!”
“Ngươi có ý gì? Muốn tỷ thí với từng người bọn ta sao? Đừng hòng!”
Họ đều không phải đứa ngốc, tu vi Tự Khánh đã đạt tới Kim Đan đỉnh phong, lại còn tu luyện công pháp hoàng gia, nếu bàn về đấu đơn thì e rằng không một ai ở đây là đối thủ của hắn.
“Ta không rảnh giao đấu với từng tên rác rưởi một, cùng lên đi! Đối thủ của các ngươi chỉ có một mình ta! Các ngươi sợ Bắc Nguyệt chỉ đơn giản vì hắn đánh bại một đám yêu soái, từ hôm nay về sau, các ngươi cũng sẽ phải sợ ta!”
Trong con ngươi Tự Khánh lộ ra vẻ cuồng nhiệt rừng rực, quan sát bất kỳ trận quyết đấu nào cũng không sảng khoái bằng việc tự mình tham dự.
Trên Phi Vân đài, một đạo huyền mang xông thẳng lên trời, mười mấy luồng sáng với màu sắc khác nhau theo sát phía sau.
…
Đám tu sĩ Kim Đan phô bày các loại thủ đoạn, có người thúc giục cờ nhỏ chín mặt kết thành một đại trận phủ từ trên đầu Tự Khánh xuống. Có người thi triển pháp thuật, biến từng khối đá ném về phía Tự Khánh. Có người biến thần niệm thành một chiếc chùy thép, trực tiếp tấn công tâm thần Tự Khánh.
Từng chiếc phi kiếm hóa thành hàng loạt tia sáng lăng liệt tựa như dải lụa mà cũng tựa như sấm sét, chúng đan dệt ngang dọc ở phía chân trời, ngăn chặn thủ đoạn lánh trốn của Tự Khánh. Dù chưa luyện tập bao giờ nhưng họ vẫn phối hợp không chút sơ hở, quyết phải cho Tự Khánh biết chút giáo huấn.
Một tiếng rồng ngâm kéo dài không ngừng, thao thao bất tuyệt truyền đến từ phía chân trời.
Tự Khánh vươn mình hóa thành một con Hắc Long dài mấy chục trượng, đầy móng và vẩy. Nó phá tan trận pháp và tầng tầng ánh sáng, tung hoành ngang dọc ở giữa bầu trời, một chiếc Hắc Long vẫy đuôi đã đánh bay một tên tu sĩ Kim Đan.
Cố Nhạn Ảnh nói:
“Không ngờ hắn đã tu luyện Hắc Đế long điển đến cảnh giới này, chẳng trách lại được xếp ở vị trí thứ mười một.”
Hoàng tộc Đại Hạ có rất nhiều công pháp tuyệt thế, được gọi là “tam phần, ngũ điển, bát thư, cửu khâu”. Hắc Đế long điển mà Tự Khánh tu luyện chính là một trong ngũ điển, là công pháp siêu phàm vô song, chẳng những có thể tu đến cảnh giới Vương, còn giúp tu hành giả trực tiếp phá giới phi thăng, uy lực rất lớn.
Đối với tu sĩ Kim Đan bình thường mà nói, công pháp vượt qua được thiên kiếp lần thứ ba đã là kỳ vọng lớn nhất rồi, căn bản chẳng thể tưởng tượng được sự lợi hại của Hắc Đế long điển này.
Tự Bảo nghiêm nghị nói:
“Chỉ với công pháp này thì Tự Khánh đã chắc thắng rồi, muốn đánh thì đánh, muốn chạy thì chạy, chẳng ai ngăn cản được cả.”
Đám tu sĩ Kim Đan không cam lòng yếu thế, sử dụng tuyệt kỹ áp đáy hòm cũng như tuyệt chiêu cường đại, một chiêu thức cũng đủ để mở núi chặn nước mà đánh về phía Hắc Long.
Thân hình khổng lồ của Hắc Long bỗng rút lại cực nhỏ, chỉ còn dài mười mấy thước, tránh né được phần lớn đòn tấn công. Long chi biến hóa, lúc to lúc nhỏ, lúc bay lúc nấp, lúc to thì nổi mây phun mù, lúc nhỏ thì thu hình khép cánh.
Truyền thuyết nói rằng tu hành môn công pháp này đến cuối thì có thể hóa thành to bằng hạt cải, trực tiếp xuyên qua nước hay núi, đá như thoi đưa mà không bị cản trở. Tu vi của Tự Khánh chưa tới nên không tránh khỏi việc bị dính đòn công kích, nhưng cũng không thể phá được lớp vảy màu đen kia của hắn.
Mà sau khi những đòn tấn công cường đại kia thất bại thì chúng bay về phía chân trời, có những cái còn rơi thẳng xuống phủ thành ở phía dưới. Đám tu sĩ Kim Đan đánh đến hưng khởi, sao còn lo được chuyện sống chết của phàm nhân, bảo vệ đất đai của người dân không phải chức trách của họ.
Có thể tưởng tượng được, sau một trận đại chiến, ngoài Hầu phủ có trận pháp bảo vệ thì tòa thành trì phồn hoa này chỉ có một kết cục là trở thành một vùng phế tích, trăm vạn sinh linh, mười không còn một, thực sự là thần tiên đánh nhau thì phàm nhân gặp xui xẻo.