Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cố Nhạn Ảnh dựa lưng lên lan can, ung dung nhìn từng luồng sáng ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp từ trên trời giáng xuống tựa như sao băng.

Một cái bóng đen bỗng lướt qua đỉnh đầu, Long đấu trường đột nhiên bay lên, biến lớn theo gió, chẳng khác gì một hòn đảo thật to lơ lửng trên bầu trời, lại tựa như một chiếc ô to lớn hấp thụ toàn bộ đòn tấn công.

“Đúng là giỏi tính toán!”

Cố Nhạn Ảnh cười nói, Long đấu trường không chỉ hấp thu thế tiến công, mà còn có cả chiến ý hừng hực và sát ý cuồn cuộn mà đám người Tự Khánh tỏa ra trong lúc chiến đấu.

Hóa ra Tự Khánh cố ý dùng lời lẽ để làm họ tức giận, khơi ra trận chiến ác liệt lấy một địch nhiều cũng là một phần trong kế hoạch. Mà nếu hợp lực với Ác Đan và Giả Chân thì việc quét sạch đám tu sĩ Kim Đan này quá đơn giản, trái lại không có lợi cho việc luyện chế Tu La trận.

Cố Nhạn Ảnh xoay mặt lại, ánh mắt sắc bén xuyên qua tầng tầng trở ngại, thấy một món đồ càng hắc ám thâm trầm được cất giấu trong một hẻm nhỏ u ám, tỏa ra khí tức lạnh lẽo tĩnh mịch.

Nếu không có một con chuột vô tri tới gần thứ hắc ám kia rồi ngã lăn tại chỗ thì nàng cũng suýt quên mất.

Hắn cũng tới!

Khu rừng rậm rạp với những tán cây liền kề đan xen chằng chịt bị ngọn lửa nổ tung tóe, khiến một mảnh đất trống bị cháy đen, mà nam tử đồ đen kia lại hoàn toàn biến mất không còn tăm hơi.

Ánh mặt trời sáng ngời vương xuống đỉnh đầu, sự ẩm ướt cũng bị cuồng phong nóng rực xua tan, từng nhánh cành khô bị thiêu đốt rơi rụng xuống. Trong trận đấu của Luyện Khí sĩ, một tấm xích phù cũng đủ để quyết định thắng thua.

“Chó ngoan thì không cản đường, đừng tưởng rằng làm chó của hoàng tử thì ta không dám giết ngươi! Phù, nơi này không thích hợp để ở lâu, ta vẫn nên đi mau thôi!”

Hoa Thừa Lộ đang chuẩn bị tiếp tục tiến lên thì bỗng cảm thấy dưới chân chấn động, những bộ rễ còn dày đặc phiền phức hơn so với huyết mạch trong cơ thể người đột nhiên cùng chui lên từ dưới đất, tựa như trăm nghìn con rắn cùng nhúc nhích, dồn dập quấn tới trói chặt nàng lại.

Bên trong đất đá khô cằn, nam tử đồ đen ôm theo đất đá mà nhảy ra, tuy rằng trên người dính bụi đất, trông hơi nhếch nhác nhưng hiển nhiên không bị thương gì.

Trong nháy mắt khi Hoa Thừa Lộ tung xích phù ra, hắn cũng dùng một chiếc Tiềm Thổ phù để lẻn sâu xuống dưới đất, tránh né phần lớn thương tổn, Tuy đó chỉ là một tấm hoàng phù thượng phẩm, sau khi dùng hết còn phải nghĩ cách bới đất mà ra, nhưng vào lúc mấu chốt thì vẫn có hiệu quả.

Lòng hắn cũng sợ hãi không thôi, không ngờ Hoa Thừa Lộ tuổi còn trẻ mà lại tàn nhẫn như vậy, hơn nữa vừa ra tay đã là xích phù, nếu lúc nãy phản ứng của hắn chậm hơn xíu thì sẽ bị nổ thành đống bột mịn rồi. Thế là, trên mặt hắn lộ ra vẻ hung ác tàn nhẫn:

“Nếu như để ngươi chết một cách thoải mái thì ta không phải là nam nhân nữa!”

Hoa Thừa Lộ ra sức giãy dụa nhưng không thể thoát được, hai tay bị rễ cây siết chặt, không thể động đến túi Bách Bảo, tựa như một con bướm xinh đẹp bị dính vào mạng nhện.

Nam tử mặc đồ đen vừa cất bước tiến lên thì chợt nghe thấy tiếng rít gào truyền đến từ bầu trời, rồi đột nhiên đến gần, thế là hắn ngẩng đầu lên.

Lý Thanh Sơn tập trung đưa thần niệm vào trong Tam Tuyệt thư,

thấy cảnh tượng kỳ dị trước nay chưa từng thấy, từng nét phẩy mác móc ngang lơ lửng trong hư không tựa như sao đầy trời. Hắn từng luyện hóa không ít pháp khí, nhưng đây vẫn là lần đầu gặp phải tình hình như vậy.

Quả nhiên Tam Tuyệt thư này không phải pháp khí tầm thường, đáng để chờ mong nho nhỏ một hồi!

Trên vách núi gió tuyết đan xen, hắn truyền linh lực vào trong Tam Tuyệt thư, chỉ thấy hào quang óng ánh phóng ra càng ngày càng sáng.

Bên dưới núi tuyết, đám Luyện Khí sĩ ngươi tranh ta đoạt, đao qua kiếm lại, đấu đá không thể tách rời, cho dù có ngươi để ý tới tia sáng hơi lấp lóe trên đỉnh núi tuyết thì lúc này cũng không rảnh để bận tâm.

Loại tranh đấu này được triển khai trong toàn bộ Long đấu trường, nhưng mà lời của Tự Khánh lại gây nên sự rối loạn ở trong lòng họ. Chỉ là họ cũng không lập tức đánh một mất một còn tựa như kỳ vọng của Tự Khánh, ra tay đều có chừng mực.

Sau khi quyết định thắng bại, ngươi nói một câu “khâm phục”, ta nói một câu “đa tạ”, bất kể trong lòng có tức giận bất bình hay không thì ngoài mặt vẫn duy trì pháp tắc của tu hành đạo.

Thậm chí rất nhiều tu sĩ Trúc Cơ đối mặt với Luyện Khí sĩ gia khác phái khác đều chú ý đến thân phận mà không chịu ra tay, cho dù ra tay thì cũng chỉ lấy huân chương, tuyệt đối không cướp của giết người. Quán tính mấy ngàn năm hòa bình để lại cũng không phải chỉ cần mấy câu nói của người kia là phá vỡ được.

Xét về điểm này thì hình như Tự Khánh tính sai rồi, suy cho cùng nơi này cũng không phải là Long Châu, không có bầu không khí huyết chiến kia. Tuy những tu hành giả này chẳng mấy chính nghĩa, nhưng cũng không phải tu sĩ ma đạo.

“Quả nhiên từ trên xuống dưới đều là đám rác rưởi, không biết sát khí chính trực là thứ gì, đám lão gia hỏa này còn chẳng dám ra sát chiêu với ta, cũng chỉ có Lý Thanh Sơn kia là còn được. Xem ra phải dùng đến chiêu kia rồi!”

Tự Khánh hóa thành Hắc Long bay lượn trên không, đang muốn khích đám tu sĩ Kim Đan chiến đấu không ngớt thì chợt phân ra tâm thần.