Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Dù sao tốc độ khôi phục linh lực của Đại Hải Vô Lượng công cũng rất nhanh, thế là hắn cứ mặc cho tàn kiếm hấp thụ linh lực. Hắn lại dùng thêm một viên đan dược khôi phục linh lực, để xem xem nó có thể lớn đến mức nào.
Đúng vào lúc này, hắn cảm nhận được một luồng linh lực đang nhanh chóng áp sát, nhiệt độ bốn phía đột nhiên hạ thấp.
“Cuối cùng cũng tới sao?”
Lý Thanh Sơn ngửa đầu nhìn chăm chú, chỉ thấy một quả cầu băng màu xanh lam mang theo dòng nước lạnh từ trên trời giáng xuống.
Nhưng kỳ lạ là, mục tiêu của quả cầu băng cũng không phải hắn, nó rơi xuống chỗ rất xa nơi chân núi, làm dấy lên một trận bão táp băng giá, nuốt chửng không gian trong phạm vi mười mấy trượng.
Một Luyện Khí sĩ phản ứng hơi chậm bị ảnh hưởng đến, lập tức bị đông lại thành tượng đá, hóa thành gió bụi, ngay cả trường kiếm và linh khí cũng không may mắn thoát được.
“Hàn khí mạnh quá.”
Lý Thanh Sơn phi thân xuyên qua gió tuyết mà xuống, đánh nát quả cầu băng cứng rắn kia, lấy một bông hoa tuyết óng ánh xinh đẹp từ giữ nó ra.
“Hình như đây là chiêu thức của Băng Lệ cung, có được uy lực thế này thì chắc chắn phải là tu sĩ Kim Đan mới làm được!”
Hắn loáng thoáng nhớ tới một nữ nhân lạnh lùng hắn từng gặp trên Phi Vân đài, có lẽ đó chính là cung chủ Băng Lệ cung, có điều vì mới chỉ là Kim Đan sơ kỳ nên chưa để ý lắm.
“Có chuyện gì xảy ra ở bên ngoài rồi?”
Lý Thanh Sơn cũng không biết gì về Tu La trận, trong thời gian ngắn không đoán ra được do nguyên nhân gì, muốn để cho phân thân đến nghe ngóng để có thêm thủ đoạn ứng biến. Nhưng phân thân lại đang cầm Thủy Thần ấn luyện hóa thủy mạch, hắn cũng không dám bất chấp nguy hiểm như thế.
Vừa hay con cá chép bị hắn đặt tên là Tiểu Hồng đang lượn quanh phân thân của hắn vì muốn được ăn đan dược, tạo nên từng mảng gợn sóng. Tâm hắn hơi động, nói rằng:
“Há miệng!”
Tiểu Hồng lập tức há to miệng, hình như trong đôi mắt cá ngơ ngác kia cũng tràn ngập sự chờ mong.
Lý Thanh Sơn niêm phong khí tức của Thủy Thần ấn, thả một tia thần niệm vào trong miệng nó:
“Đúng là cơ duyên tốt cho nhà ngươi, mau bơi về phía Nguyệt Đình hồ đi! Nếu để mất thì hừ hừ, ngươi cũng biết một món ăn tên là cá chép sốt chua ngọt chứ?”
Tiểu Hồng lại há chiếc miệng rộng ra, dáng vẻ như muốn ăn nữa.
“Tét!”
Lý Thanh Sơn vỗ đầu nó một cái:
“Chính là bỏ người vào nồi luộc lên!”
Tiểu Hồng lập tức bơi vào trong nước, thân hình kịch liệt thu nhỏ lại, biến thành kích thước của con cá chép bình thường, sau đó hóa thành một vết đỏ bơi về phía Nguyệt Đình hồ.
Hiện tại lực lượng tu sĩ nhân loại đều bị kiềm chế ở phủ thành, mà toàn bộ yêu tộc ở Như Ý quận đều bị hắn đánh cho sợ, về cơ bản là hắn luyện hóa thủy mạch đến đâu thì một là chạy mất dép, hai là đầu hàng.
Có lẽ không có tên nào không có mắt, dám tùy tiện chặn giết thuộc hạ của hắn đâu. Sắp xếp xong việc này, phân thân phá không mà tới, lao thẳng lên nơi sâu trên tầng mây, bay về phía phủ thành.
Dưới núi tuyết, Lý Thanh Sơn lấy làm lạ mà nghĩ:
“Chẳng phải đám người kia muốn tới giết ta sao? Tại sao lâu vậy rồi còn chưa tới?”
Hắn cũng lười ở đây chờ, hơn nữa dưới sự nuốt chửng của tàn kiếm thì linh lực chỉ còn lại một nửa. Tuy hắn có đủ tự tin giết được đám người kia, nhưng sư tử vồ thỏ cũng cần dốc toàn lực, nên hắn đi khắp bốn phía một chút, thay đổi vị trí, chờ linh lực khôi phục lại nói.
Trong Thạch Lâm mê trận, đã có hơn mười tám tu sĩ Trúc Cơ tụ tập, có người nhịn không được mà nói:
“Sao cái tên hỏa man tử kia còn chưa tới?”
“Đúng đấy, với tu vi của hắn thì phải đến đây từ sớm rồi chứ!”
Tráng hán có sẹo nói:
“Xem ra hắn không định hội họp với chúng ta rồi!”
Chu Nho tiếp lời:
“Tên man tử kia còn chẳng biết phối hợp là gì, có hắn cũng chẳng khác gì không có, không chờ hắn nữa, chúng ta đi thôi!”
“Hả? Con mồi bắt đầu di chuyển, tốc độ di động rất nhanh, chúng ta đuổi theo mau!”
…
Hoa Thừa Lộ cũng nghe được tiếng gào thét truyền đến từ nơi xa xôi phía chân trời, nhìn xuyên qua chỗ trống hình tròn trên tầng tán cây kia thì thấy được những khối nham thạch màu trắng xám to bằng căn phòng, trong đó có một khối đang bay về phía này.
Trong mắt nam tử mặc đồ đen lộ ra vẻ kinh hãi, cũng không kịp nghĩ đến Hoa Thừa Lộ ở trước mắt, lại dùng một chiếc Tiềm Thổ phù để lẻn sâu xuống dưới đất.
Tiếng nổ ầm ầm vang rền, những tảng đá khổng lồ liên tiếp nã lên mặt đất, mặt đất như thể biến thành một khoảng trống bị đánh hung ác, đánh ra từng hố thiên thạch khổng lồ, lại làm dấy lên một còng sóng xung kích lan ra bốn phương tám hướng, uy lực kia tuyệt đối không đơn giản chỉ là do tảng đá khổng lồ từ trên trời đập xuống, chắc chắn có tu sĩ Kim Đan cường đại rót linh lực vào trong đó.
Tuy Hoa Thừa Lộ không xui xẻo bị tảng đá khổng lồ trực tiếp nện vào đầu, nhưng điểm mà tảng đá khổng lồ kia đáp xuống chỉ cách chỗ nàng hơn mười trượng. Nàng cảm giác như toàn thân chấn động, xương đều tê rần, sóng xung kích ập vào mặt dễ như trở bàn tay, đánh bay nàng ra ngoài.
Chỉ có một khối đá khổng lồ không thể rơi xuống đất, nhưng vừa hay lại bay về phía cây đa lớn ở trung tâm rừng cây, thế là nó bị cây Thái Dương đằng đan chéo trùm kín, xoắn đến nát tan.