Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Ai u!”
Hoa Thừa Lộ rên rỉ một tiếng rồi bật dậy từ trong đống gỗ vụn, cảm giác toàn thân đau dữ dội. Nàng gỡ bùa hộ mệnh trên cổ xuống, nó đã bị phá hủy hoàn toàn. Nếu như không có tấm bùa hộ mệnh tự động kích hoạt trong lúc ngàn cân treo sợi tóc thì lần này nàng thảm rồi.
Mặt đất ở cách đó không xe hơi động đậy, chỉ thấy tên tu sĩ mặc đồ đen kia bò ra từ trong đất rồi nằm nhoài trên đất, há to miệng trào ra từng ngụm máu tươi. Cùng một chiêu số nhưng lần này là do hắn tính sai.
Nếu như nói sóng xung kích chỉ là sóng khí tự nhiên thì lực chấn động do tảng đá khổng lồ kia lại gây ra lại còn ẩn chứa pháp lực của tu sĩ Kim Đan. Hắn ẩn thân dưới lòng đất nên bị chấn động đến mức ngũ tạng sắp đứt, chịu nội thương cực kỳ nghiêm trọng.
Hoa Thừa Lộ chợt cảm thấy toàn thân chẳng còn đau đớn, nàng nhảy lên một cái từ trên mặt đất, thôi thúc một thanh phi đao hung ác chém về phía nam tử mặc đồ đen.
“Ha ha, đi chết đi, đồ dế nhũi!”
“Kẻ phải chết chính là ngươi!”
…
Nam tử mặc đồ đen lăn một cái, phi đao chém xuống không khí. Sau đó hắn lập tức nuốt một viên đan dược, phi đao lại xoay chiều lại, ép tới lần tới hai.
“Gầm!”
Miệng hắn phát ra một tiếng rít gào tựa như dã thú, hai chân bùng nổ sức mạnh kinh người, mãnh liệt nhào tới phía Hoa Thừa Lộ với tốc độ vượt xa Luyện Khí sĩ.
Hắn đã dùng một loại đan dược kích phát tiềm lực, chắc chắn nếu dùng đan dược này thì khó tránh khỏi tác dụng phụ, nhưng vào lúc bước ngoặt sống chết thế này thì không thể không dùng. Nếu như Hoa Thừa Lộ lại lấy một tấm xích phù ra thì hắn sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng. Mà hắn chủ yếu tu Mộc Linh, giỏi về điều dưỡng hồi phục, sau này từ từ điều dưỡng lại sau.
Đôi môi anh đào của Hoa Thừa Lộ hơi nhếch lên, cũng lấy làm kinh hãi vì nàng không nghĩ sẽ giết tu sĩ mặc đồ đen này. Thế là hai chân thon dài của nàng giẫm xuống dưới một cái, thân hình lập tức bay vọt lên trời, đôi cánh xinh đẹp lập tức giương rộng ở sau lưng, bay về phía không trung.
Đôi cánh này được chế tạo từ những mảnh kim loại trùng điệp, là kết tinh cơ quan thuật của Mặc gia, lại được nhuộm màu theo sở thích của nàng, trông cứ như là đôi cánh thực sự.
Luyện Khí sĩ bình thường đều không có phương tiện phi hành, chỉ cần bay đến độ cao nhất định thì sẽ thắng chắc. Đương nhiên rồi, giá trị của đôi cánh này cũng không ít đâu.
Trong nháy mắt định bay ra khỏi rừng cây thì cổ chân nàng bỗng bị siết chặt, một nhánh dây leo quấn tới, đó là linh khí của nam tử mặc đồ đen kia. Hắn dùng sức mà kéo xuống:
“Xuống đây cho ta!”
“A!”
Hoa Thừa Lộ hét lên một tiếng đầy khiếp sợ, lập tức rơi xuống khỏi bầu trời. Một bàn tay lớn to khỏe rắn chắc lập tức siết chặt chiếc cổ nhỏ bé mềm mại của nàng.
“Trốn à!”
Nam tử mặc đồ đen vừa cười khẩy vừa nói, mạch máu hiện rõ trên mặt hắn, trông càng khủng bố dữ tợn. Vốn dĩ tu vi và kinh nghiệm của họ có sự chênh lệch rất lớn, sau khi nam tử mặc đồ đen dùng đan dược kích phát tiềm lực thì lại càng lộ rõ ưu thế áp đảo.
“Ngươi dám giết ta...thì ca ca ta sẽ không tha cho ngươi!”
Trên mặt Hoa Thừa Lộ xuất hiện biểu cảm đau đớn, nhưng ánh mắt vẫn quật cường như cũ.
“Giết ngươi? Yên tâm, hiện tại ta còn không nỡ! Đợi ta tìm được một bí ẩn rồi sẽ chậm rãi bào chế ngươi. Chúng ta có mười ngày cơ mà? Đợi khi ca ca ngươi tìm tới thì ngươi đã là một thi thể rồi, hơn nữa còn trần như nhộng!”
Hoa Thừa Lộ cũng bắt đầu cảm thấy sợ hãi, nếu thật sự rơi vào kết quả như thế thì chẳng bằng chết luôn từ bây giờ, đây thật sự được coi là tu hành giả sao?
“Ca ca, ngươi ở đâu!”
“Khụ khụ. Không có ca ca ruột nhưng có một Lý đại ca đây!”
Đúng vào lúc này, nam tử mặc đồ đen nghe thấy một giọng nói truyền đến từ phía sau lưng. Ánh mắt Hoa Thừa Lộ đột nhiên sáng lên:
“Lý đại ca!”
Nam tử mặc đồ đen mãnh liệt xoay đầu lên, thấy rõ người nói chuyện là một chàng thanh niên có thân hình cường tráng khôi ngô. Người kia đang nhìn hắn bằng ánh mắt như nhìn người chết, sắc mặt hắn lập tức thay đổi:
“Lý…Lý Thanh Sơn...Ngươi đừng tới đây, ngươi mà tới thì ta…”
Lời còn chưa dứt thì trước mắt đã lóe một cái, Lý Thanh Sơn đã tới trước mặt. Lý Thanh Sơn tiện tại vỗ một cái lên vai nam tử mặc đồ đen khiến hắn chợt ngã oặt ra đất như bị rút xương.
Hoa Thừa Lộ cũng ngã theo, nhưng khi suýt chút nữa chạm đất thì được Lý Thanh Sơn đỡ eo, thân thiết nói:
“Không sao chứ!”
Lúc nãy khi những tảng đá khổng lồ liên tiếp nện xuống, dù nàng có bùa hộ mệnh nhưng cũng vẫn bị thương một chút. Vì trong lúc chiến đấu căng thẳng nên hoàn toàn không rảnh để bận tâm, lúc nãy đại nạn đã qua, tâm trạng thả lỏng mới cảm thấy toàn thân bắt đầu đau.
Một cỗ thủy linh tràn tới từ tay Lý Thanh Sơn mới khiến nàng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, nàng lại ho khan vài tiếng, xoa xoa cổ họng rồi nói:
“Suýt nữa thì có chuyện, may mà có Lý đại, à thống lĩnh ngươi tới đúng lúc!”
“Nhanh như vậy đã biến thành thống lĩnh rồi!”
Lý Thanh Sơn cười nói, hắn quen biết với Hoa Thừa Lộ từ rất sớm, tuy rằng sau này không ở cạnh mấy nhưng hắn rất có thiện cảm với nàng. Mắt thấy tiểu loli lúc trước đã biến thành đại mỹ nhân như hiện tại, mà hắn không khỏi cảm thấy thời gian trôi mau.