Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Nếu như ngươi không chê tu vi ta quá yếu thì gọi ta còn gọi ngươi như vậy!”

Hoa Thừa Lộ lè lưỡi, hơi ngượng ngùng. Lý Thanh Sơn của hiện tại không thể so với trước kia được, sự chênh lệch tu vi là một khoảng cách vô hình, mà thân phận địa vị đôi bên cũng đã có sự khác biệt rất lớn rồi. Thấy hắn còn nhớ chuyện cũ, không xem thường nàng thì trong lòng cũng vui mừng, rồi lại lấy làm kỳ quái nói:

“Lý đại ca, sao ngươi biết ta ở đây?”

Cũng không phải Lý Thanh Sơn ngẫu nhiên tới đây, vì để mau chóng khôi phục linh lực nên hắn đặc biệt tìm đến cây đa khổng lồ kia, chuẩn bị uống nhựa cây giống như tên Chu Nho kia, lại đúng lúc nghe thấy tiếng kêu sợ hãi của Hoa Thừa Lộ nên lập tức chạy tới.

“Hóa ra là ở đây, cũng may ngươi đến, nếu không thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì.”

Hoa Thừa Lộ vẫn còn sợ hãi mà nói, rồi lại chuyển thành tức giận, lập tức thôi thúc phi đao chém về phía nam tử mặc đồ đen xụi lơ trên mặt đất kia.

“Chờ đã, ta giữ lại tên này vì hắn vẫn còn có ích!”

Lý Thanh Sơn nắm lấy phi đao của nàng, gỡ túi Bách Bảo ở trên người nam tử mặc đồ đen kia xuống cùng với hai viên huân chương, sau đó ném hết cho Hoa Thừa Lộ:

“Coi như kẻ này bồi thường tổn hại tinh thần cho ngươi.”

Hắn vung tay lên, một áng mây trắng từ từ hạ xuống, bên trên chất đầy người, hơn nữa nhìn trang phục thì thấy đều là bọn thuộc hạ của Tự Khánh, có tới hơn hai mươi người, tuy rằng đều không nhúc nhích nhưng vẫn còn sống.

Đây là tù binh mà Lý Thanh Sơn bắt được dọc theo đường đi, hắn tiện tại quăng nam tử mặc đồ đen kia lên trên, suy nghĩ chốc lát rồi nói:

“Như này cũng gần đủ rồi!”

Hoa Thừa Lộ ngạc nhiên nói:

“Lý đại ca, ngươi định làm gì vậy?”

“Cho cây ăn!”

“Cho cây ăn?”

“Nói chính xác hơn là cho dây leo ăn, lát nữa sẽ nói rõ với ngươi, ta phải đi rồi, ngươi mau chóng tập hợp với mọi người đi!”

Lý Thanh Sơn bước lên đám mây, Hoa Thừa Lộ lại kéo ống tay áo của hắn:

“Lý đại ca, ta theo ngươi được không?”

“Hả? Theo ta sẽ gặp nguy hiểm!”

Lý Thanh Sơn nói, không biết đám người kia sẽ giết tới lúc nào.

“Ta không sợ, xin ngươi đấy!”

Hai tay Hoa Thừa Lộ tạo thành hình chữ thập, cầu xin.

“Cũng được, lên đây đi!”

Lý Thanh Sơn suy nghĩ một lát, cảm thấy để một mình Hoa Thừa Lộ băng qua nhiều đấu trường như vậy thì cũng không thích hợp lắm. Dọc theo đường đi, hắn thấy những cuộc tranh đấu giữa những hành giả kia bỗng trở nên vô cùng kịch liệt, phải mau chóng lấy nhựa cây rồi đưa nàng sang bên Liễu Trường Khanh thôi!”

Lý Thanh Sơn để Hoa Thừa Lộ cùng lên áng mây, Đằng Vân Giá Vụ tới trước cây đa khổng lồ kia, muốn lấy nhựa cây cũng không phải chuyện đơn giản, trước tiên phải băng qua được những cây Thái Dương đằng điên cuồng kia đã.

Thế nhưng vì là một tu hành giả, chỉ bàn luận về tốc độ thì chưa chắc hắn đã nhanh hơn Chu Nho kia, thân hình cũng cao to hơn nhiều, nên độ khó khi băng qua Thái Dương đằng cũng tăng cao theo. Hơn nữa, vì không biết quy luật tấn công của Thái Dương đằng nên hắn không dám tùy tiện thử, tránh không cẩn thận dùng đến yêu ma lực thì lại để lộ sơ hở.

Thế là hắn nghĩ ra cách, bắt lấy những người này làm con mồi để chúng thu hút đòn tấn công của Thái Dương đằng, còn hắn thì nhân cơ hội đó rút củi đáy nồi.

Hoa Thừa Lộ thở dài nói:

“Lớn quá!”

“Ngươi ném tên này vào trong thử đi!”

Lý Thanh Sơn xách nam tử mặc đồ đen lên và giao cho Hoa Thừa Lộ, để thử xem Thái Dương đằng có thể có phản ứng lớn thế nào, cũng coi như để nàng giết kẻ thù!”

Tuy nam tử mặc đồ đen không thể động đậy nhưng ánh mắt tràn ngập vẻ sợ hãi, đương nhiên hắn biết sự khủng bố của Thái Dương đằng này.

“Đây chính là cái mà ngươi bảo là cho cây ăn sao?”

Hoa Thừa Lộ phấn chấn giơ nam tử mặc đồ đen kia lên, rồi lại đặt xuống:

“Có thể để mây bay cao hơn chút không?”

“Để làm gì?”

“Bên dưới có cây đỡ lấy, ta sợ hắn không chết!”

“Ha ha, yên tâm, chắc chắn chết mà, không chết thì lại ném lần nữa!”

Hoa Thừa Lộ điều chỉnh thân hình của nam tử mặc đồ đen, để đầu hắn hướng về phía cây, sau đó quát lớn một tiếng rồi ném về phía cây đa khổng lồ kia. Dù sao cũng là tu hành giả, tuy chỉ là Luyện Khí sĩ nhưng quăng thứ nặng khoảng trăm cân thế này cũng rất dễ dàng, nam tử mặc đồ đen lập tức va vào cây.

Vèo! Một cây Thái Dương đằng to bằng cánh tay xỏ xuyên qua, quấn quanh vài vòng, trong nháy mắt đã hút tên kia thành một cái thây khô.

Hoa Thừa Lộ che miệng, không ngờ cây dây leo này lại lợi hại như vậy. Hơn nữa, cái cây lúc nãy chỉ là cây Thái Dương đằng nho nhỏ, mà những cây Thái Dương đằng to lớn tựa như con rồng quấn quanh trên thân cây khô kia lại không nhúc nhích, hình như không thèm để ý con mồi nhỏ như vậy.

“Hiệu quả không lý tưởng lắm!”

Lý Thanh Sơn vuốt cằm suy tư, bỗng nhiên linh quang lóe lên. Hắn vẫn xách một tù binh lên và ném đi, nhưng tốc độ ném lần này chậm hơn Hoa Thừa Lộ nhiều. Tu binh kia bay đến giữa không trung thì phát ra tiếng gào thét tuyệt vọng, liều mạng thôi thúc chân khí, muốn thoát về phía ngược lại.

Lúc Lý Thanh Sơn ném tên tù binh ra ngoài thì cũng tiện tay xóa bỏ phong ấn cho hắn.

Lập tức có mười mấy cây Thái Dương đằng bị đả động, trong đó có một cây có độ lớn tựa như vòng eo của Hoa Thừa Lộ. Đương nhiên loại to lớn như thế không có nhiều, có điều đây là một sự tiến bộ rồi.