Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Thì ra là như vậy!”
Lý Thanh Sơn mỉm cười khẽ, giẫm lên đám mây khiến mười mấy người đều nảy lên. Hắn liên tục xuất chưởng, đánh bón họ về các hướng khác nhau, đồng thời cũng xóa bỏ phong ẩn bên trong cơ thể họ. Họ đều biết lần này khó thoát khỏi cái chết, nhưng chết đến nơi rồi thì có ai không ra sức giãy dụa, thôi thúc chân khí toàn thân.
Mấy trăm cây Thái Dương đằng điên cuồng bay múa, Lý Thanh Sơn đang muốn theo sát phía sau thì chợt nghe một tiếng quát to ở sau lưng:
“Lý Thanh Sơn!”
Tiếng quát to truyền đến từ đằng sau, chữ thứ nhất còn ở phương xa, mà chữ cuối cùng đã áp sát mười dặm.
Lý Thanh Sơn chợt nhìn lại, đó chính là đám tu sĩ Trúc Cơ của Hầu phủ giết tới. Thấy Lý Thanh Sơn tóm lấy thuộc hạ và đệ tử của mình làm mồi cho Hoàng Kim đằng ăn thì trong mắt họ đều tràn ngập sự phẫn nộ.
Tên Chu Nho kia sử dụng một chiếc Độn Giáp phù, hóa thành một đạo độn quang chạy như bay về phía Lý Thanh Sơn. Hắn vừa liếc mắt đã nhìn thấu dự định của Lý Thanh Sơn, tuyệt đối không chịu để Lý Thanh Sơn chiếm được nhựa cây khôi phục linh lực.
Chỉ cần ngăn cản Lý Thanh Sơn trong chốc lát là có thể chặn được ở trước Dụng Thụ Hạ, chặt đứt mọi đường sống. Nếu Lý Thanh Sơn dám xông vào, chỉ cần hơi nhiễu loạn quy luật của Thái Dương đằng là có thể khiến Lý Thanh Sơn một đi không trở lại. Hắn học được chiêu này từ trong lần quyết đấu kia.
Lý Thanh Sơn cũng không ngờ họ đến đúng lúc như vậy. Hắn hơi cau mày, ôm lấy Hoa Thừa Lộ rồi bay về phía Dung Thụ Hạ.
Chu Nho lộ rõ nét mặt vui mừng, mắng một tiếng “ngu ngốc!” rồi định ra tay nhiễu loạn Thái Dương đằng. Chỉ thấy trong tay Lý Thanh Sơn bỗng có thêm một thanh trường kiếm hình dáng kỳ lạ, từ xa xa vung về phía hắn.
Kiếm khí dung hợp năm phần mười linh lực trong cơ thể Lý Thanh Sơn, từ đan điền cho đến cánh tay rồi tới Phản Ma kiếm, khiến nó trở nên càng sắc bén hơn, cuối cùng gào thét mà lao về phía Chu Nho.
“Chiêu số này sao đánh được ta?”
Hắn đang muốn né tránh thì đột nhiên cảm nhận được một cỗ kiếm ý khủng bố xông thẳng vào thức hải, trong lúc nhất thời không thể động đậy. Hắn cảm nhận được nguy cơ tử vong mãnh liệt, lập tức thôi thúc pháp khí hộ thể theo bản năng, để đoạn kiểm trong tay chắn ở trước mặt.
---
Sau khi Lý Thanh Sơn vung ra nhát kiếm này, không thèm quay đầu mà xông về phía cây đa lớn, đập vào mặt là mấy nhánh Thái Dương đằng quất tới, Phản Ma kiếm trong tay khẽ do dự rồi vẫn không vung ra, dưới chân có hai dòng nước vọt ra thành hai quỹ đạo kéo dài, hắn đột nhiên chuyển hướng, thuận thế từ một bên trượt qua.
Hoa Thừa Lộ nghe thấy bên tai vang lên tiếng vút vút của Thái Dương đằng đang quật tới tấp, lại nhìn về phía đội ngũ gần hai mươi tu sĩ Trúc Cơ đang truy sát ở phía sau, trái tim đã vọt lên tới cổ họng, giờ này mới hiểu được hắn nói đi cùng hắn có lẽ sẽ gặp nguy hiểm là như thế nào.
Đây há chỉ là nguy hiểm, rõ ràng là cửu tử nhất sinh.
Tuy hắn đã thu liễm khí tức, nhưng vẫn có mười mấy nhánh Thái Dương đằng vùn vụt đập tới, phong tỏa hoàn toàn con đường phía trước, chỉ để lại một khoảng trống nhỏ như một ô cửa gác mái, nếu có thân thể nhỏ bé như người lùn thì có thể dễ dàng thông qua, nhưng hắn thì phiền phức rồi.
"Ôm chặt ta!"
Hoa Thừa Lộ cảm thấy eo bị ôm lấy, bị tay của hắn vòng qua, từ kẹp ở cạnh người đổi thành ôm ở phía trước. Một cánh tay khác của hắn thì luồn qua bờ mông cong vểnh mà ôm chặt lấy cặp đùi của nàng, nàng cũng không kịp nghĩ ngợi gì, vô thức ôm chắc hắn, dán mặt vào trên lồng ngực của hắn, bị bao trùm bởi mùi vị nam tính nồng liệt.
Lý Thanh Sơn đạp về phía sau một bước, hoa sóng dưới chân tuôn lên. Hai người đầu trước chân sau, xoay người xông qua khe hở bé xíu như ô cửa kia.
Đùng! Hoa Thừa Lộ nghe thấy một tiếng nổ vang lên, hoảng hốt phát giác đó là tiếng tim hắn đang đập, so với trái tim đang đập bình bịch loạn lên của nàng thì nhịp tim của hắn mạnh mẽ mà bình tĩnh, dù sa vào tình cảnh nguy hiểm đáng sợ thế này cũng không có một chút hoảng loạn nào.
Tâm trạng khẩn trương hoảng sợ của nàng cũng được thả lỏng ra theo. Nàng không hề hối hận đã đi theo hắn, bởi vì tin rằng bất kể gặp phải nguy hiểm như thế nào thì nam nhân này đều sẽ bảo vệ nàng.
Bỗng nhiên nhớ lại khi họ gặp gỡ, hắn đã không chút do dự mà ngăn ở trước mặt nàng, đối mặt với Tây Môn mỗ mỗ vô địch, quên đi bản thân lúc đó có tâm trạng như thế nào, bây giờ nghĩ lại, những năm này dường như đã bỏ lỡ điều gì, có chút mất mát.
Thường ngày Lý Thanh Sơn trải qua vô số hiểm cảnh. Loại tình huống này thật sự không là gì cả, dựa vào Đạp Lãng thức và cái ủng pháp khí kia mà không ngừng biến ảo thân hình, vượt qua từng trở ngại, nháy mắt đã tới bên cạnh cây đa lớn.
Nhìn gần thì cảm giác đây không phải cây, mà là một bức tường gỗ có kích thướng to lớn một cách không thể hiểu nổi. Vỏ cây màu sắt xám toàn là nếp nhăn, có cảm giác rất kiên cố dày nặng, hắn không quá bận tâm việc Phản Ma kiếm có thể phá mở vỏ cây này hay không, dù sao đến người lùn kia còn có thể làm được.