Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 1265. Đại Dung Thụ Vương

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đối mặt với thế công đầy sơ hở như thế này, Lý Thanh Sơn căn bản không hề vận dụng tà nhãn, chỉ là tiện tay vung ra một kiếm chém nó thành hai mảnh.

Nhưng mà, yêu khí của giới trùng không hề biến mất, thậm chí chẳng giảm ít đi bao nhiêu, ở nơi bị chém đứt không có dịch thể chảy ra, mà là không ngừng sinh trưởng cho tới khi lành lại, biến thành hai con giới trùng nhỏ hơn một chút, quay đầu xông lên.

"Sinh mệnh lực thật mạnh mẽ!"

Hoa Thừa Lộ kinh ngạc nói.

"Thú vị, đây chính là loại thần thông thiên phú thứ hai của nó chăng!"

Lý Thanh Sơn cúi đầu cười nói với Hoa Thừa Lộ đang ở trong lòng:

"Vừa rồi ngươi chưa nhìn kỹ phải không? Lần này sẽ cho ngươi xem rõ ràng! Ta xem nó có thể phân ra được bao nhiêu."

Hoa Thừa Lộ còn chưa kịp trả lời, thân hình đã xoay theo hắn, trước mắt nhòe đi, chỉ thấy kiếm quang bay múa, lưu lại từng vệt kiếm sắc lẹm trong tầm nhìn, mãi không tiêu tán.

Mà giới trùng khổng lồ kia thì không ngừng bị chia thành từng mảnh, cái miệng thở phì phò rồi xông lên, nháy mắt bên người không biết đã có bao nhiêu giới trùng tồn tại, biến thành một biển sâu, mỗi một con đều to như lợn rừng, không ngừng ngọ nguậy, vẫn không biết mệt mỏi mà xông lên.

Lý Thanh Sơn sau khi luyện hóa Tam Tuyệt thư mới xong thì lại có lý giải mới với kiếm đạo trong đó, có lẽ là bởi vì không ngừng tu hành, ngộ tính của hắn tốt hơn quá khứ rất nhiều, vừa hay mượn giới trùng để tập luyện kiếm pháp. Chuẩn bị chờ đến khi rời khỏi nơi này thì đại khai sát giới đám chó săn của Tự Khánh kia.

Mỗi một kiếm hắn vung ra đều ẩn chứa vô số loại biến hóa, hoặc thế lớn lực trầm, hoặc nhẹ nhàng linh hoạt, mà lại hòa vào một thể, ẩn chứa mà không lộ ra, những giới trùng không biết né tránh kia chính là những tấm bia tốt nhất.

Hắn ôm Hoa Thừa Lộ tiến lùi trái phải trong biển giới trùng lúc nhúc mà nhàn nhã như đi bộ, vô cùng thành thạo, không ngừng chém đứt biển sâu kia. Chính vào lúc này, ánh mắt của hắn đột nhiên ngừng lại, thấy một con giới trùng nhỏ như con nhím đang nhanh chóng trốn sâu vào trong hang động.

"Sâu bọ lại cũng biết cách chạy trốn, xem ra muốn sống là bản năng của tất cả sinh vật!"

Trên người Lý Thanh Sơn tuôn ra ánh sáng xanh thẫm, xông ra khỏi biển sâu bắt gọn con giới trùng kia, bóp nó một cái, lại không bóp nát nó, mà là phân tán thành càng nhiều giới trùng nhỏ hơn.

Vô số giới trùng sau người dường như bị đồng thời kinh động đến, dồn dập nhào lên, bùm bùm bùm bùm, nổ thành từng đám dịch chua trên không trung.

Lý Thanh Sơn đặt Hoa Thừa Lộ và Phản Ma kiếm xuống, không hề quay đầu mà đẩy tay trái về phía sau, đồng thời tay phải tóm lấy một con giới trùng nhỏ như quả bóng bàn, nhè nhẹ bóp một cái, một viên yêu đan trắng sữa hiện ra, không ngừng run rẩy muốn bay đi.

Lý Thanh Sơn dùng Linh Quy chi lực, nháy mắt đã trấn áp nó, quẳng vào trong bách bảo nang, trăm ngàn con giới trùng tứ tán ngay lập tức, thanh âm thương tang già nua kia lại vang lên:

"Ai ya, đừng để chúng trốn thoát, chúng lại sẽ gặm mãi không ngừng mất!"

Lý Thanh Sơn khẽ động trong lòng, tay áo vung lên, một dòng nước bay tán ra, chia thành ngàn vạn luồng nước nhỏ đóng đinh toàn bộ giới trùng ở tại chỗ.

"Chẳng lẽ đạo hữu là…Đại Dung Thụ vương?!"

---

Lúc Lý Thanh Sơn tung hoành trong biển trùng có dành phần lớn tâm trí ở xung quanh, chờ khi giọng nói già nua kia vang lên lần nữa thì lần theo vị trí.

Nhưng hắn phát hiện giọng nói này vẫn đến từ bốn phương tám hướng, cũng không phải do cố ý ẩn giấu vị trí, lại căn cứ theo lời nói kia thì chỉ có một đáp án.

Thứ lên tiếng chính là cây đa khổng lồ này, cũng chính là Yêu vương đứng đầu Vụ Châu - Đại Dung Thụ Vương.

Trong lòng hắn không khỏi thêm phần tôn kính. Lúc trước, khi hắn đang điều tra về Kim Thiền Linh Vương thì cũng đọc thông tin về mười hai loại Yêu vương. Đại Dung Thụ Vương này là vị có tuổi thọ lâu nhất, nổi danh thiên hạ nhờ trí tuệ và sự trường thọ.

Theo bình thường, một Yêu vương càng mạnh thì càng bị những tộc khác dè chừng. Nhưng Đại Dung Thụ Vương lại được trăm tộc ở khắp Vụ Châu tôn thờ, yêu tộc thì càng khỏi phải nói. Bất kể là nhân tộc tự cho mình là chính phái, hay là dị nhân với hình dáng kỳ quái thì cũng đều tôn kính như tổ tiên, có một vài bộ tộc còn tôn thờ như thần linh.

Sử sách ghi chép rằng, lúc Thánh hoàng càn quét Cửu Châu thì từng thỉnh giáo kế sách thống trị thiên hạ từ Đại Dung Thụ Vương, dò hỏi đạo trị quốc của thánh hiền minh quân cổ đại.

Nhân vật như vậy không chỉ là “mạnh” nữa rồi, Lý Thanh Sơn cũng không dám chậm trễ chút nào, lại không ngờ giọng nói kia đáp:

“Ta đúng là Đại Dung Thụ, nhưng không phải là Đại Dung Thụ Vương.”

Lý Thanh Sơn nói:

“Nhưng theo ta được biết thì Dung Thụ này chính là đến từ Đại Dung Thụ Vương.”

“Nhổ một cọng lông trên người ngươi xuống thì ta có thể nói cọng lông kia là ngươi sao?”

Hoa Thừa Lộ nghe Lý Thanh Sơn nói ra bốn chữ Đại Dung Thụ Vương thì đã kinh ngạc đến mức nói không nên lời. Đối với Luyện Khí sĩ mà nói, Đại Dung Thụ Vương trong Thập Phương Yêu Vương là nhân vật siêu việt nhường nào, không thể dùng khoảng cách để hình dung sự chênh lệch giữa hai bên nữa rồi, mà là rãnh trời chân chính.