Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hoa Thừa Lộ chợt phát hiện, chẳng biết Lý Thanh Sơn đã ôm eo nàng từ lúc nào, rút ngắn khoảng cách giữa hai người, còn một tay khác thì nắm chặt Phản Ma kiếm, ánh mắt lấp lánh. Bất kể đối mặt với đối thủ như thế nào thì hắn cũng sẽ không buông lỏng cảnh giác, cũng không nhát gan sợ hãi. Mặc dù đối mặt với Đại Dung Thụ Vương trong truyền thuyết thì hắn vẫn thản nhiên gọi một tiếng “đạo hữu” như cũ.
Lòng Hoa Thừa Lộ mềm nhũn, dáng người yểu điệu được Lý Thanh Sơn khen là “nảy nở không tệ” nhẹ nhàng tựa vào lồng ngực hắn, không ngờ nàng khá quen với tư thế như này. Nghe Đại Dung Thụ Vương nói vậy, nàng không khỏi thì thầm:
“Một cái cây lớn như vậy mà chỉ là một sợi lông đối với Đại Dung Thụ Vương
trong truyền thuyết, thật muốn mở mang tầm mắt, xem thân hắn ở Vụ Châu trông như nào.”
Lý Thanh Sơn nhướng mày cười nói:
“Vậy phải xem nói như thế nào. Ngựa trắng chỉ chiếm số ít trong muôn vàn con ngựa khắp thiên hạ, nhưng lẽ nào ngựa trắng không phải là ngựa? Tuy chỉ là một cọng lộng nhưng cũng bao hàm toàn bộ thông tin của ta, sao có thể nói không phải là ta đây?”
“Ha ha ha ha ha!”
Giọng nói già nua tang thương kia phát ra tiếng cười phóng khoáng, toàn bộ cái cây đều hơi rung rung, ngàn vạn cành lá cùng đong đưa. Đám người đuổi giết ở bên ngoài quay sang nhìn nhau, không biết bên trong đã xảy ra chuyện gì.
Hoa Thừa Lộ thì lại cảm thấy toàn bộ không gian đều đang chấn động, nên vô thức kề sát Lý Thanh Sơn hơn. Lý Thanh Sơn nhìn nàng bằng ánh mắt động viên, truyền âm nói:
“Không cần lo lắng, một cọng lông không làm gì được ta đâu!”
Khóe môi Hoa Thừa Lộ hơi cong lên, vừa nãy còn cây ngay không sợ chết đứng nói một cọng lông cũng chính là toàn bộ còn gì.
“Nói có lý, ngựa trắng cũng là ngựa, ta chính là Đại Dung Thụ Vương!”
Tiếng cười lắng xuống, Đại Dung Thụ Vương xúc động thừa nhận.
Lý Thanh Sơn hỏi:
“Không biết đạo hữu có gì chỉ giáo?”
“Ta hơn ngươi cả vạn tuổi, nên gọi một tiếng tiền bối đi.”
“Vậy ta thuận theo ý tiền bối.”
Lý Thanh Sơn chẳng muốn tính toán mấy cái hư danh này, nhưng trong lòng nghĩ:
“Hơn ta vạn tuổi? Nếu tốc độ tu hành của ta như ngươi thì thực sự là tiêu đời.”
“Chẳng qua, ta vẫn thích gọi đạo hữu hơn.”
Lý Thanh Sơn bĩu môi:
“Lão nhân gia thật khó hầu hạ.”
Hoa Thừa Lộ vội nháy mắt với Lý Thanh Sơn, đây là Đại Dung Thụ Vương đấy, ngay cả Tự Khánh thấy cũng phải cung cung kính kính, nếu như chọc giận hắn thì gay go.
“Lão nhân gia? Ha ha, tiểu tử, lão nhân gia muốn xin ngươi giúp một chuyện.”
Đại Dung Thụ Vương nói.
“Giúp gì ạ.”
“Dạo này trên thân hơi nhiều sâu, phiền ngươi giúp ta loại bỏ hết đám sâu! Còn có dây leo trên thân cũng quấn chặt quá, phải nghĩ cách từ từ nới lỏng, có thể thêm một cơn mưa nữa thì tốt hơn.”
Lý Thanh Sơn không hiểu nổi:
“Với năng lực của đạo hữu, lẽ nào không trừng trị được mấy con trùng nhỏ và dây leo, còn phải mượn tay người khác hay sao?”
“Ta là cây đấy!”
Đây mà là câu trả lời à, Lý Thanh Sơn đính chính lại:
“Là Đại Dung Thụ Vương.”
“Bỏ một chữ vương đi, thực ra ta chỉ là một cây đa mà thôi, ngươi có bao giờ thấy cây đa tự bắt sâu trên thân mình chưa?”
Đại Dung Thụ Vương giải thích một phen thì Lý Thanh Sơn mới hiểu được, hóa ra lúc ở Vụ Châu thì quanh cây tự có một hệ thống sinh thái hoàn chỉnh, sâu mọt đã có chim lo, Thái Dương đằng dù mạnh nhưng cũng có sinh vật khắc chế nó.
Nhưng sau khi Long đấu trường bị Tự Khánh đào được thì hiển nhiên những loài chim muông kia đều bị đuổi đi, thế là mắt xích sinh thái bị đứt đoạn.
“Coi như ngươi nói có lý, nhưng có đạo lý là rút dây động rừng, cũng không thể bị người ta đào cả rễ mà còn thơ ơ không lay động chứ! Nếu như ta không đến, chẳng phải ngươi sẽ bị những con trùng này ăn sạch, bị dây leo quấn chết hay sao.”
Đại Dung Thụ Vương nói với ý sâu xa:
“Nếu như ta bị bứt một sợi lông đã giận tím mặt thì cũng không sống tới hôm nay. Lại nói, đi càng nhiều thì cũng càng thêm hiểu biết. Nếu ngươi không đến, tất nhiên ta sẽ xin những người khác giúp đỡ, tiểu tử Tự Khánh kia cũng sẽ không nhìn ta héo chết, kết quả xấu nhất cũng chỉ là thiệt hại một sợi lông mà thôi. nhưng nếu vắt chày ra nước thì thiệt hại sẽ là toàn thân.”
Lý Thanh Sơn nghe vậy thì sững sờ, tự nói:
“Không tranh không giành, nên thiên hạ chẳng ai tranh được với ta.”
Lý Thanh Sơn thoáng hiểu ra, có lẽ đây chính là đạo lý sinh tồn của Thụ Vương, tuy đã có sức mạnh vương giả khó mà tin nổi nhưng vẫn tuân theo pháp tắc tự nhiên, sinh tồn bằng cách của một cái cây.
Dù bị người ta xé vỏ cây, bị dây leo rút lấy nhựa, bị sâu mọt nuốt chửng thân thì cũng không lạm dụng sức mạnh của bản thân, mà nỗ lực duy trì sự cân bằng tự nhiên, cho các giống loài sinh mệnh một quê nhà. Nếu như có ngoại địch xâm lấn thì dây leo và sâu này đều sẽ vì thế mà chiến đấu.
Điều này tuyệt diệu tương tự như trí tuệ của Linh Quy vậy, nhìn thì như ở thế yếu, chịu tổn hại cũng không phản kháng, nhưng lại duy trì sự sinh tồn của bản thân tốt nhất. Chỉ nghe người ta thù hận sói ác, thù hận mãnh hổ, chứ chưa bao giờ nghe ai thù hận cây cối.
“Ồ, lời ấy thật tuyệt diệu.”
Đại Dung Thụ Vương nói.
Lý Thanh Sơn buông Hoa Thừa Lộ ra, chắp tay nói:
“Được, ta nguyện giúp đạo hữu một tay!”