Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Một con giới trùng màu trắng còn lớn hơn cả con lúc nãy đang gặm cắn từng tí một.

Lý Thanh Sơn phất Phản Ma kiếm lên, ma tâm nơi chuôi kiếm phóng ra một vòng tà quang, ánh kiếm lóe lên một cái rồi biến mất, giới trùng lập tức bị một vết thương to. Không đợi giới trùng kịp phản ứng lại, Lý Thanh Sơn đã nhảy vào trong vết thương theo sát ánh kiếm, sau đó lại tung thân ra ngoài, lúc này trong tay đã có thêm một viên yêu đan, cuối cùng hắn trực tiếp dùng sức mạnh của linh quy trấn áp nó.

Giới trùng mất đi yêu đan trực tiếp từ yêu tướng biến thành yêu thú bình thường, thân thể kịch liệt thu nhỏ lại, cuối cùng biến thành kích cỡ tương đương với nam tử trưởng thành. Giới trùng đang muốn chạy trốn thì một mảnh ánh sáng màu xanh phun trào bao trùm toàn thân nó, tiếng răng rắc vang lên, chỉ thấy nó bị đông lại thành tảng băng, khí lạnh màu trắng tản ra.

Băng Phong thuật!

Tuy công pháp Lý Thanh Sơn tu hành không phải linh khí hàn băng như Băng Lệ cung, nhưng dùng pháp thuật ấy đối phó với một yêu thú thì cũng không thành vấn đề. Hắn muốn nhét nó vào trong túi Bách Bảo nhưng kết quả lại thất bại.

Hóa ra, tuy giới trùng bị đóng băng nhưng cũng chưa chết đi, thế là Lý Thanh Sơn lại lấy một chiếc túi trùng tinh xảo ra và thả nó vào. Mặc dù hắn không biết Luyện Cổ thuật nhưng giá trị của một con trùng tu đến cảnh giới như này chắc cũng rất có giá! Thậm chí nếu không có ích thì còn có thể cho Mã Lục ăn.

Lý Thanh Sơn cao giọng nói:

“Con tiếp theo!”

“Thanh kiếm này của ngươi rất thú vị.”

Đại Dung Thụ Vương không ngờ Lý Thanh Sơn lại giết một con giới trùng một cách nhẹ nhàng như vậy, cũng nhìn ra được Phản Ma kiếm không tầm thường.

“Đây là một thanh ma kiếm, nhưng chỉ có ma tộc mới có thể sử dụng ma kiếm được thôi, lẽ nào hắn là ma tộc ngầm? Mà điều càng không tầm thường đó là hắn có sức mạnh trấn áp yêu đan chỉ trong nháy mắt.”

Lý Thanh Sơn cười nói:

“Trong tay không có kim cương thì sao dám ôm đồm đồ sứ.*”

*tự biết năng lực mình ở đâu, không nhận việc vượt quá khả năng.

Nếu như là tu sĩ Trúc Cơ bình thường thì chỉ riêng việc làm sao giết được giới trùng này đã là một vấn đề, cho dù trăm cay nghìn đắng đánh bại được nó, nhưng một khi vô số giới trùng tản ra thì cũng khó mà giết được. Lý Thanh Sơn có Phản Ma kiếm trong tay, chỉ cần liếc mắt một cái thì đã xuyên thủng vị trí chỗ yêu đan, sau đó lại dùng sức mạnh Linh Quy trấn áp nên trông có vẻ cực kỳ ung dung.

Đại Dung Thụ Vương hiểu rõ, yêu đan là gốc rễ của yêu quái, cũng không phải là “điểm yếu” gì, thậm chí có thể nói là “điểm mạnh”, vào lúc mấu chốt thì vẫn có thể thôi thúc nó công kích kẻ địch tựa như điều khiển vũ khí, trừ phi đối phương cao hơn một cảnh giới thì mới có thể trực tiếp trấn áp, nhưng chắc chắn cũng không dễ dàng như vậy.

“Chẳng trách năm xưa, khi Tự Khánh đào ta ở Vụ Châu thì ta cảm nhận được một tia thiên cơ biến hóa trong cõi u minh. Quả nhiên gặp được người thú vị, người này chắc chắn không phải hạng người tầm thường, cũng có chút duyên phận với ta.”

Đại Dung Thụ Vương vừa nghĩ vừa mở ra một đường khác.

“Ngươi vẫn ổn chứ! Có muốn ở lại đây nghỉ ngơi một lúc hay không?”

Lý Thanh Sơn cảm thấy hô hấp của Hoa Thừa Lộ hơi hỗn loạn, tim cũng đập nhanh hơn nhiều, nhiệt độ cũng tăng vài độ. Hắn lại không phải thiếu nam ngây thơ chưa nếm mùi nữ nhân bao giờ, tất nhiên cũng loáng thoáng đoán ra là do mình, thế là trên mặt thấp thoáng ý cười.

Y phục trên người nàng đều được dệt từ tơ của linh tằm quý báu, mặc dù trông như kín đáo nhưng thực ra vô cùng mỏng nhẹ, trong tình huống ôm ấp chặt chẽ như này thì gần như hắn có thể phác họa ra đường nét thân thể trần trụi của nàng ở trong đầu.

Hoa Thừa Lộ cắn môi rồi lắc đầu nhẹ, vừa không muốn một mình ở lại đây, hơn nữa nếu lúc này tách khỏi thì chẳng phải là thừa nhận mình có cảm giác kỳ quái gì sao.

Lý Thanh Sơn lại nở nụ cười với hành vi bịt tai trộm chuông này của nàng, bước vào hành trình lần nữa, không thể không nói, cảm giác khi ôm ấp nàng thực sự không tệ, nói một câu rất là bậy bạ:

“Bị đè ép thì đừng trách ta!”

Câu này khiến Hoa Thừa Lộ vốn vô cùng xấu hổ suýt chút nữa phát điên, vậy mà nói không thể trêu đùa muội muội của bằng hữu cơ mà! Nam nhân đều là đám sắc quỷ giả dối! Không một ai tốt cả. Bị đè ép thì cũng không cần ngươi lo!

Nàng nhe răng trợn mắt nhìn Lý Thanh Sơn tựa như một con mèo xù lông, khiến Lý Thanh Sơn cười ha ha không thôi. Hắn chém giết một mạch, quả nhiên là đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, chặt đầu hết đám trùng.

Chỉ có bảy con đạt tới cảnh giới yêu tướng, còn có mấy trăm con là yêu quái bình thường, mà những con yêu thú yếu hơn thì lại càng nhiều hơn, nên quả thực là con số lên tới hàng ngàn, hàng vạn.

Tuy Lý Thanh Sơn tiến lên không ngừng, nhưng để đóng băng toàn bộ lũ trùng này rồi nhét vào trong túi trùng thì cũng đủ tốn tám đến chín canh giờ, tính toán thời gian thì cũng sắp được mười hai canh giờ rồi, cũng có nghĩa là hết một ngày, chẳng mấy chốc mảnh đấu trường này sẽ biến mất.