Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thu hoạch của chuyến đi này khá dồi dào, cũng đạt được mục đích ban đầu, tuy rằng không được nghỉ phút giây nào nhưng chủ yếu tiêu hao tinh thần là chính, cùng với năng lượng của viên ma tâm trong Phản Ma Kiếm kia nữa. Linh lực của hắn thì vẫn luôn từ từ khôi phục, hiện tại đã hoàn toàn lấp đầy đan điền.
Cỗ kiếm khí tàn kiếm kia cũng ngày càng hùng mạnh, ước chừng hấp thu bảy phần linh lực của hắn. Chỉ là sau khi hấp thu được năm phần thì tốc độ hấp thu đã chậm lại, hơn nữa còn là càng ngày càng chậm, muốn bồi dưỡng nguồn kiếm khí này đến mức mười phần uy lực thì e rằng không thể làm được trong vòng ba hay năm ngày.
Cũng là nhờ trong Đại Dung Thụ này có linh khí nồng nặc hơn hẳn so với việc tu hành bất cứ thứ gì, chẳng trách dù tốc độ tu hành của yêu quái loại côn chầm chậm, nhưng vẫn có bảy con trở thành yêu tướng. Dù sao thì bảy phần linh lực cũng đủ để giết người rồi, không nhất thiết phải cầu toàn.
Lý Thanh Sơn dừng bước lại, chắp tay nói:
“Đạo hữu, gần đến giờ rồi, ta chuẩn bị phải đi rồi!”
Sau đó, hắn nói với Hoa Thừa Lộ ở trong ngực:
“Thừa Lộ, ngươi chờ ở đây một lúc, ta dẫn dắt đám người kia về phía những đấu trường khác trước đã! Họ canh giữ ở đây lâu như vậy, có lẽ mảnh đấu trường này sẽ không có những tu hành giả khác, chắc hẳn lúc truyền tống cũng chỉ có một mình ngươi. Dù nguy hiểm không lớn nhưng cũng phải chuẩn bị sẵn sàng, không được tiếc rẻ phù lục.”
“À...được!”
Hoa Thừa Lộ hơi ngây người rồi mới phản ứng lại, miệng thì đồng ý nhưng hai tay vẫn ôm chặt lấy eo hắn, gần như nàng đã duy trì tư thế này suốt cả ngày, treo trên người hắn tựa như con gấu túi, cùng hắn chiến đấu trên cây đa.
Quá trình này không nhàm chán chút nào, thậm chí nàng còn không cảm nhận được sự trôi đi của thời gian. Sau khi chiến đấu thì thỉnh thoảng Lý Thanh Sơn lại trêu đùa vài câu, mà nàng cũng dần thích ứng được với trạng thái như vậy nên không còn cảm thấy sốt sắng e lệ nữa, khôi phục chút vẻ miệng lưỡi sắc bén ngày thường, phản kích lại không hề yếu thế tí nào, cũng nhiều lần khiến Lý Thanh Sơn không nói nên lời.
Chẳng qua, có một lần nàng nói dữ dằn quá nên Lý Thanh Sơn tiện tay đánh một cái lên cặp mông căng mẩy của nàng. Đây là thói quen để lại sau khi ở chung với đám nữ nhân Hàn Quỳnh Chi, Chu Hậu La Ti và Dạ Lưu Ba. Sau đó hắn cũng cảm thấy hơi quá, tư thế ôm ấp là do tình thế dồn ép, lời nói trêu đùa cũng chỉ coi như là chuyện cười, nhưng một cái đánh này chắc chắn là giở trò lưu manh.
Lý Thanh Sơn vội vàng xin lỗi, còn Hoa Thừa Lộ thì ôm mông như bị sét đánh, sau đó hoàn toàn nổi giận, ầm ĩ đòi xuống. Lý Thanh Sơn đuối lý trước nhưng sao có thể buông tay vào lúc này, nói mấy câu không có tác dụng gì, thế là hắn không nói gì nữa, dù sao thì cũng đã đánh rồi.
Hoa Thừa Lộ cũng giận hờn không nói lời nào, cũng không còn ôm hắn nữa, mặc hắn ôm vào trong ngực tựa như một đại hài tử, cứ thế hơn nửa canh giờ thì nàng mới tiếp tục chủ động ôm lấy hông hắn, kè sát đầu vào ngực hắn.
Mà vào lúc này, cuối cùng đại chiến cũng lắng xuống, Lý Thanh Sơn ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy nàng hết tức giận rồi, đang muốn nói vài lời để xoa dịu bầu không khí thì Hoa Thừa Lộ lại thở dài thườn thượt, lên tiếng trước:
“Lý đại ca, ta biết ngươi không cố ý. Ngươi cứu ta giúp ta năm lần bảy lượt, ta không nên tùy hứng như vậy. Nhưng ngươi đã có Hàn tỷ tỷ mà còn muốn trêu chọc ta thế này, trong lòng ta tức không nhịn nổi. Tuy tu vi ta rất kém nhưng cũng không phải nữ tử mặc người ta tùy ý cợt nhả.”
“Nếu không phải ta đã có hôn ước với Quỳnh Chi thì có phải nàng sẽ không tức giận như vậy hay không? Ôi, vẫn không nên tưởng bở quá!”
Lý Thanh Sơn nghĩ thầm rồi cười nói:
“Không tức giận là tốt rồi, có câu nói là huynh trưởng như cha, ngươi cứ coi như ta dạy dỗ ngươi thay phụ thân ngươi đi.”
“Cha ta cũng chưa bao giờ đánh ta, lại nói rõ ràng là ngươi không đúng, ngươi dựa vào cái gì mà dạy dỗ ta!”
Hoa Thừa Lộ cực kỳ tức giận, rõ ràng là ngươi không đúng, ta tạm nhân nhượng giảng hòa với ngươi vì lợi ích toàn cục, ngươi đúng là lý sự.
“Cùng lắm cho ngươi đánh lại là được, nữ nhân đúng là hẹp hòi.”
“Hừ. Ai muốn đánh lại ngươi, ta lại không phải mẹ ngươi!”
Hoa Thừa Lộ hé miệng nở nụ cười, hầy, tại sao tốc độ tu hành của ta lại chậm như vậy? Rõ ràng khi đó hắn cũng xấp xỉ bằng ta, mà tuổi ta còn nhỏ hơn hắn nữa!
Thiên chi kiêu nữ xuất thân từ thế gia, thông minh mỹ lệ, trước giờ luôn là đối tượng hâm mộ của mọi người, nhưng sau khi ở chung với Lý Thanh Sơn một thời gian thì trong lòng lại hơi tự ti. Tu hành đạo tôn sùng cường giả, tu vi là tiêu chuẩn đánh giá quan trọng nhất, thậm chí rất nhiều lúc còn là tiêu chuẩn duy nhất.
Vì để nhắc nhở đám đồ đệ đệ tử nỗ lực tu hành mà các thế gia môn phái càng khắc ghi quan niệm này ở trong lòng họ một cách thật vững chắc. Bắt đầu từ Luyện Khí sĩ, cứ tu vi cao hơn một tầng thì sẽ là sư huynh sư tỷ. Các sư đệ sư muội thấy thì phải hành lễ, chớ nói chi Lý Thanh Sơn còn có tu vi Trúc Cơ đỉnh phong, là thiên tài xuất chúng, được phủ một tầng hào quang vô hình thế này. Hoa Thừa Lộ bị ảnh hưởng một cách sâu sắc, lại càng không muốn bị Lý Thanh Sơn xem nhẹ.