Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sau khi trải qua sự việc này thì Lý Thanh Sơn cũng không dám nói mà không kiêng kỵ như vậy, trước khi nói chuyện đều phải động não suy nghĩ một chút. Hắn vốn là người tùy tính, có câu là “hoa nở mà hái được thì hái luôn”, nếu như nàng thật sự có ý với hắn tựa như tỷ muội Dạ Lưu Ba thì chưa chắc hắn từ chối.
Nhưng hắn cũng sẽ không chủ động hao phí tinh thần để theo đuổi. Tuy Hoa Thừa Lộ có thể coi là sắc đẹp tuyệt trần, nam nhân nào thấy cũng sẽ động lòng, nhưng nếu bàn về xinh đẹp mê người thì còn không sánh được với Thu đại môn chủ, mà sau khi sắp xếp thỏa đáng cho Thu Hải Đường xong thì hắn cũng không còn lưu luyến nhớ nhung gì nàng nữa, chỉ vì thứ to lớn nhất mà đời này hắn theo đuổi cũng không phải là tình ái.
Nữ tử duy nhất từng khiến hắn kích động như vậy chỉ có một, chỉ là sau khi nữ tử kia hắt một thùng nước lạnh xuống thì hắn cũng hoàn toàn từ bỏ.
Hoa Thừa Lộ phát hiện lời nói của hắn có chút thay đổi, trong lòng cũng hơi cảm động, xem ra hắn thực sự quan tâm đến cảm nhận của ta.
Lý Thanh Sơn thuận miệng thảo luận chút chuyện của Ưng Lang vệ và Hoa Thừa Tán với nàng thì nàng cũng đáp lại đều đều, cũng hỏi hắn một vài câu. Nhưng vì cuộc sống hai bên quá khác biệt, phương thức tu duy cũng chẳng giống nên không có mấy tiếng nói chung.
Lý Thanh Sơn cũng không phải người giỏi ăn nói, biết làm cho nữ tử vui vẻ, nói vài mẩu chuyện cười với giở trò lưu manh thì may chăng còn làm được. Nên dù có chủ đề thì cũng chỉ lướt qua rồi thôi, bầu không khí không được sôi nổi như lúc nãy nữa.
Hắn cũng lười tìm chuyện để kể, phần lớn tâm tư đều ở bên phía phân thân, quan tâm đến sự thay đổi ở bên người trường đấu, xem có thể có cơ hội đoạt lại Long đấu trường này, phá tan chiếc bụng của Tự Khánh hay không. Nghĩ đến vẻ mặt của Tự Khánh khi mất đi Long đấu trường thì hắn đã cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Hoa Thừa Lộ thấy Lý Thanh Sơn bỗng trở nên trầm mặc, rơi vào trầm tư tồi tự mình cười ha hả thì hỏi:
“Lý đại ca, ngươi cười gì thế?”
“À, không có gì!”
Lý Thanh Sơn sửng sốt một chút, đương nhiên không thể nói là ta đang nghĩ cách giết chết Tự Khánh hoàng tử điện hạ được rồi.
Hoa Thừa Lộ cảm thấy hình quan hệ đôi bên xa cách rất nhiều, lại thấy hơi buồn và khó chịu.
“Ngươi lừa ta!”
Lý Thanh Sơn cười nói:
“Làm gì có, ta sợ nói ra ngươi sẽ tức giận thôi.”
Hoa Thừa Lộ hỏi:
“Ta thích tức giận như vậy sao?”
“Ta nói rồi, ngươi phải cam đoan không tức giận nữa cơ!”
“Ta không cam đoan!”
“Vậy sao ta dám nói lung tức đắc tội Hoa đại tiểu thư.”
“Ngươi bớt oán trách người khác đi, chỉ cần ngươi không táy máy tay chân thì ta cũng không phải kiểu người dễ tức giận.”
Lý Thanh Sơn cười đắc ý:
“Cảm giác không tệ đấy, không biết nam nhân nào có được may mắn này.”
Hóa ra lúc nãy hắn đang suy nghĩ về cảm giác dư vi sau khi đánh mông mình, nụ cười cũng là sự dâm đãng trần trụi. Thế là Hoa Thừa Lộ nghiến răng nghiến lợi nói:
“Dù sao cũng không phải là ngươi!”
Giọng nói oán hận kia vang vọng khắp trong hang động sâu thẳm cùng với tiếng cười của Lý Thanh Sơn.
Đợi đến khi Hoa Thừa Lộ phục hồi tinh thần thì hành trình đã đến điểm cuối, không nói được là nó dài hay ngắn, chỉ là từ nhỏ đến giờ nàng chưa bao giờ ở liên tục bên cạnh một nam tử nào lâu như vậy, chớ nói chi là còn với tư thế thân mật như này, hai người dính chặt tựa như trở thành một thể, lúc chia ra thì lại có cảm giác thất vọng mất mát.
Nghe hắn nói xong, trong đầu nàng chỉ nghĩ tới chuyện liệu một mình hắn có thể bị nguy hiểm hay không, hơn nữa còn không tự chủ được mà nghĩ theo hướng xấu. Nếu hắn bất chợt thất thủ, bị người ta giết thì phải làm sao? Sau đó lại tự sợ hãi về suy nghĩ của mình, lập tức cao giọng nói:
“Thụ Vương tiền bối, Lý đại ca của ta giúp ngươi diệt trừ nhiều trùng như vậy, hiện tại hắn đang gặp nguy hiểm, sao ngươi có thể bỏ mặc chứ?”
Giọng nói già nua cương trực của Đại Dung Thụ Vương vang lên:
“Đừng vội. Lý Thanh Sơn, ngươi đồng ý với ta ba chuyện, hiện tại mới làm được một mà đã muốn rời đi rồi sao?”
Lý Thanh Sơn đáp lại:
“Không phải ta nói không giữ lời, mà là thời gian thật sự không kịp, cho dù hiện tại ta không đi, chờ lát nữa thì cũng sẽ bị cưỡng chế truyền tống đến đấu trường khác, khi đó sẽ rắc rối đấy.”
“Mặc dù tiểu tử Tự Khánh này là chủ nhân của Long đấu trường, nhưng cũng không phải được làm chủ mọi chuyện trong Long đấu trường, ngươi muốn ở lại thì tất nhiên có thể ở lại.”
Ánh mắt Lý Thanh Sơn sáng ngời, mặc dù nói chỉ là “một sợi lông” nhưng vương thì vẫn là vương, thế là hắn nở nụ cười:
“Thật sao? Tự Khánh đào lão nhân gia ngài về đây, sao lại như là dẫn sói vào nhà thế này! Có điều ta thật sự muốn giết sạch đám người ở ngoài kia!”
“Ta không ngại để lộ đôi chút, món lễ vật mà ta muốn tăng cho ngươi là thứ mà Tự Khánh đặc biệt xin ta, nhưng ta chưa bao giờ đồng ý!”
“Được rồi, ta động lòng rồi.”
Lý Thanh Sơn biết rõ đó là vật quý giá, dù dùng nhiều linh thạch hơn nữa thì cũng không đổi được.
“Thừa Lộ, ngươi cảm thấy thế nào!”
Hoa Thừa Lộ gật mạnh đầu, hành trình vẫn chưa kết thúc...
…