Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hắc Long bay lượn khắp bầu trời, xuyên qua giữa những tia sáng, lúc ẩn lúc hiện, lúc to lúc nhỏ, khiến đám tu sĩ Kim Đan vây công lần nào cũng thất bại. Mà Hắc Long thì giương nanh múa vuốt, đánh đấm lung tung tựa như sói vào bầy dê, tuy số lượng dê nhiều, nhưng chỉ dựa vào sừng và móng thì chỉ tạo ra một vài vết thương cho sói mà thôi, hoàn toàn không tạo ra được tác dụng mang tính quyết định.

Hắc Long bỗng há miệng rồng ra, lộ ra chiếc miệng đầy răng rồng tựa như đao, sau đó nó chợt phun ra một ngọn khói đen, bao phủ một tên tu sĩ Kim Đan trong đó. Tu sĩ Kim Đan kia tự phụ vì có pháp y hộ thể nên cũng không quá để tâm, nhưng pháp y lại nhanh chóng bị nhiễm đen và mất đi linh tính khiến hắn khiếp sợ đến mức vội vã lùi về sau, trong nháy mắt đã bay ra hơn mười dặm.

Trong lòng đám tu sĩ dần nảy sinh sự sợ hãi:

“Sao hắn lại mạnh như vậy!”

“Hắn tu luyện Hắc Đế long điển của hoàng tộc đấy, công pháp ấy mạnh hơn so với công pháp của tất cả chúng ta đó.”

“Quả nhiên không thể coi thường công pháp cấp đế!”

“Tự Khánh này dám khiêu khích chúng ta, hiển nhiên là có chuẩn bị trước, rõ ràng là

hắn muốn mượn chúng ta để lập uy, chúng ta mắc bẫy hắn rồi.”

Trong lòng các tu sĩ đều có ý lui, nếu như không phải đám đệ tử của mình còn bị Tự Khánh vây ở trong Long đấu trường thì e rằng đã chạy tứ phía rồi.

“Tự Khánh hoàng tử, ngươi thật sự muốn thành kẻ địch của toàn bộ giới tu hành đạo ở Như Ý quận hay sao? Hôm nay ngươi không thắng được chúng ta, chúng ta cũng không thắng được ngươi, không bằng dĩ hòa vi quý, dừng tay ở đây đi!”

Các tu sĩ thấy thủ đoạn của Tự Khánh thì đều trút bỏ sự khinh thường, biến thành sự lo âu sâu sắc. Ngày hôm nay mọi người tụ họp thành một nhóm thì vẫn không sợ Tự Khánh này, nhưng đợi tương lai phân tán ra, Tự Khánh bỗng nhiên sau đó tính sổ thì sẽ phiền phức. Huống chi còn có Ác Đan và Giả Chân sâu không lường được còn chưa ra tay kia.

Tình thế mạnh hơn người, tu sĩ Kim Đan thì đã làm sao, gặp phải nhân vật còn mạnh hơn thì cũng không thể không cúi đầu chịu thua.

Tuy rằng vẫn tiếp tục chiến đấu, nhưng chiến ý và sát ý cung cấp cho Long đấu trường đã suy giảm rất nhiều. Tự Khánh hơi nhíu mày, trận chiến này chẳng sảng khoái tí nào, thế là hắn cuộn thân hình lại, nói một cách dữ tợn:

“Đúng là một đám rác rưởi, vậy thì các ngươi muốn chạy trốn sao? Các ngươi thật sự cho rằng ta không giết được các ngươi?”

Nếu không phải vì thu thập chiến ý cộng với việc không muốn lộ đòn sát thủ sớm thì hắn đã đánh tan bọn rác rưởi này từ lâu rồi.

Cũng giống như hồi trước Bắc Nguyệt chẳng thể nào đại khai sát giới với đám yêu soái, bây giờ Tự Khánh cũng không thể làm thế, dựa vào đấu pháp để lập uy là một chuyện, nhưng nếu thật sự có tu sĩ Kim Đan ngã xuống ở đây thì sẽ là một chuyện khác.

Tu sĩ Kim Đan không phải là con chó con mèo gì, bất kể một người nào ngã xuống cũng đều là đại sự không tầm thường, hoàng đình cũng không thể không hồi đáp gì.

Trong tình huống như vậy, Tự Khánh phải làm thật thành thạo điêu luyện, nắm chắc phần thắng, nhưng muốn đánh tan đám tu sĩ Kim Đan này, xé cánh tay chặt cái chân của đám họ tựa như Bắc Nguyệt đối xử với lũ yêu soái thì khó mà làm được.

Hắn thì thầm trong lòng:

“Cường giả vốn nên muốn làm gì thì làm, nhưng lại bị tầng tầng quy tắc ràng buộc nên để cho đám kẻ yếu rác rưởi này có cơ hội ồn ào không ngớt. Rồi sẽ có ngày ta đăng cơ xưng đế, đến lúc đó phải để thiên hạ này khôi phục vẻ bình thường.”

Đám tu sĩ quay sang nhìn nhau, chẳng ai tiếp lời Tự Khánh. Rác rưởi cũng được, đánh giết cũng được, tạm để hắn nói đi.

Đùng đùng đùng!

Cố Nhạn Ảnh vỗ tay ba tiếng, cười nói:

“A Khánh, phải biết khoan dung độ lượng, ngươi cũng nên tích khẩu đức đi. Vừa nãy chư vị cũng đã được chứng kiến thủ đoạn của nhau, giờ hãy nghe ta nói, biến chiến tranh thành tơ lụa đi.

Tuy Tự Khánh cảm thấy trận chiến này chưa đủ sảng khoái, nhưng cũng coi như đạt được mục đích ban đầu rồi, vừa hàng phục được đám tu sĩ mà cũng thu thập được đủ chiến ý sát ý, tiếp tục đánh thì cũng không có gì hay ho, thế là hắn cũng xuôi theo Cố Nhạn Ảnh:

“Nếu Nhạn Ảnh ngươi nói vậy thì hôm nay cứ thế quên đi, ta chỉ muốn cho họ biết Như Ý quận này vẫn là thiên hạ của Đại Hạ, tu hành đạo ở nơi này cũng chẳng tới lượt họ làm chủ!”

Tự Khánh lại hóa thành hình người rồi phất tay áo bỏ đi.

Bất kể trong lòng đám tu sĩ Kim Đan bất mãn nhường nào thì cũng chỉ đành mượn dốc xuống lừa, cuối cùng trở về trên Phi Vân đài. Trên mặt họ đều có vẻ sầu lo, vốn cho là sau khi trải qua chiến dịch Phần Khư sơn, thực lực Bách Gia tổn thất cực lớn, cuối cùng Như Ý quận cũng đến lượt họ làm chủ, nhưng không ngờ người đến lại còn hung ác hơn, ngược lại chẳng bằng quá khứ.

Lý Thanh Sơn để phân thân ảnh trong gương núp trong bóng tối, nghĩ thầm:

“Đáng tiếc, đám tu sĩ môn phái này thật sự quá nhát gan rồi!”

Hắn ước gì Tự Khánh và những tu sĩ Kim Đan này đánh đến hai bên đều thiệt thì hắn mới rút củi đáy nồi, đoạt đi Long đấu trường này được. Chẳng qua hắn cũng biết rõ, cho dù không có Cố Nhạn Ảnh hòa giải từ bên trong thì trận chiến này cũng không thể tiếp tục được nữa.