Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bỗng Lý Thanh Sơn cảm nhận được ánh mắt của Cố Nhạn Ảnh thoáng liếc sang đây, tuy chỉ hơi lướt qua nhưng hắn biết nàng đã phát hiện ra mình:
“Mắt của nữ nhân điểu này đúng là hiểm độc!”
Cố Nhạn Ảnh lại nhìn về phía trong thành phủ, cái đống u ám ẩn trong ngõ hẹp kia đã biến mất không còn tăm hơi, từ đầu đến cuối chỉ có mình nàng chú ý tới sự tồn tại của thứ u ám kia. Nó vẫn chưa rời đi, mà đi vào trong bóng râm khổng lồ do Long đấu trường che kín trời tạo ra.
Nàng mỉm cười khẽ, sự việc ngày càng thú vị rồi.
Long đấu trường kịch liệt thu nhỏ lại rồi trở về trước mặt Tự Khánh, hắn để thần niềm đi vào bên trong, đầu tiên là tìm kiếm vị trí của Lý Thanh Sơn nhưng không cảm nhận được vị trí của Lý Thanh Sơn, lòng hắn kinh ngạc không thôi:
“Lẽ nào hắn thừa dịp ta phân tâm mà trốn thoát, không thể nào!”
Nhưng rồi Tự Khánh lập tức nghĩ đến, trong Long đấu trường chỉ có một nơi mà hắn không thể cảm ứng được. Tâm niệm hắn lập tức đi vào trong Vũ Lâm đấu trường của Đại Dung Thụ Vương, quả nhiên nhìn thấy nhóm người tráng hán có sẹo đang vây quanh cây đa.
“Lý Thanh Sơn, ngươi cho rằng núp vào trong đó thì ta không làm gì được ngươi sao?”
Tự Khánh cười khẩy trong lòng, chỉ là hắn sẽ không phá vỡ quy tắc mà mình đã đặt ra từ lúc đầu, nên chỉ kiên trì chờ mười hai canh giờ qua đi.
Tự Khánh chợt phát hiện thiếu hai người, một là tên Chúc Liệt kia, người còn lại chính là Chu Nho.
Chẳng mấy chốc Tự Khánh đã tìm thấy tung tích của Chúc Liệt, đang chiến đấu với một nữ tử mặc đồ trắng ở trong đấu trường. Tu vi của nữ tử kia không cao lắm, nhưng bản lĩnh điều khiển dòng nước lại cực kỳ tuyệt diệu, bơi trong nước còn khéo léo dẻo dai hơn cả cá. Tuy Chúc Liệt mạnh nhưng trong thời gian ngắn lại chẳng làm gì được nàng, chỉ là nhìn nhìn tình huống thì thấy giết nàng chỉ là vấn đề thời gian thôi.
“Man tử này dám không nghe mệnh lệnh của ta tới vây giết Lý Thanh Sơn, đợi tỷ thí kết thúc phải dạy dỗ hắn một phen mới được.”
Mà Tự Khánh tìm tới tìm lui nhưng không tìm được vị trí của Chu Nho:
“Lẽ nào hắn cũng tiến vào trong cây đa theo Lý Thanh Sơn? Hay là chết rồi?”
Tuy chỉ cần liên lạc đôi chút với thuộc hạ là có thể biết được đáp án ngay lập tức, nhưng hắn cũng xem thường điều đó. Ở trong mắt hắn, Lý Thanh Sơn đã là một người chết, còn tên Chu Nho kia có chết thì cũng chết rồi, dù sao cũng chỉ là một tên rác rưởi nhát gan mà thôi.
Tự Khánh lại xem tình hình ở đấu trường khác rồi lộ ra nụ cười hài lòng, chiến đấu và chém giết đang dần trở nên kịch liệt tựa như kế hoạch ban đầu của hắn.
Những tu hành giả, đặc biệt là Luyện Khí sĩ đang bị Long đấu trường ảnh hưởng, dần ra tay hung ác hơn, mà đây chỉ là mới bắt đầu thôi, trong lòng hơi kích động một chút, tích góp nhẫn nại lâu như vậy thì chẳng mấy chốc sẽ thành công được.
Cuối cùng cũng đợi đến khi mười hai canh giờ trôi qua, hắn lập tức điều khiển Long đấu trường, dịch chuyển tất cả mọi người trong Vũ Lâm đấu trường về đến đấu trường gần nhất. Nhưng nụ cười trên mặt hắn cứng đờ, con ngươi đột nhiên co rụt lại:
“Chuyện gì đã xảy ra!”
…
Đoàn người tráng hán có sẹo cũng chuẩn bị kỹ càng, trước hết thi triển một đại pháp trận, bao vây tất cả mọi người ở bên trong, pháp khí trong tay lấp lóe linh quang, mà từng loại pháp thuật với uy lực mạnh mẽ cũng trong tư thế chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ Lý Thanh Sơn vừa xuất hiện thì sẽ giáng một đòn trí mạng.
Cảnh vật trước mắt vặn vẹo biến ảo, từ rừng mưa chợt biến thành sa mạc, ánh mặt trời nóng rực, không khí hanh khô, vừa hạn chế được pháp thuật hệ Thủy của Lý Thanh Sơn, cũng tránh cho hắn chạy trốn.
Song, khi họ đã chuẩn bị tất cả kỹ càng, thì lại chưa thấy Lý Thanh Sơn xuất hiện, đoàn người quay sang nhìn nhau, không biết xảy ra vấn đề ở đâu.
“Thụ Vương đại nhân, vì sao ngài phải phải quấy nhiễu hoạt động của Long đấu trường của ta, để tên Lý Thanh Sơn kia dừng lại ở chỗ này.”
Giọng nói của Tự Khánh vang vọng khắp rừng mưa, ẩn chứa ý chất vấn.
Vũ Lâm đấu trường này là đấu trường mà hắn đắc ý nhất, Đại Dung Thụ này có thể cung cấp rất nhiều tài nguyên với giá trị cực cao, nhưng dù sao đối phương cũng là Thập Phương Yêu Vương, tuy tuân theo đạo của tự nhiên không tranh với đời nhưng hắn cũng không dám quá vô lễ.
“Ta đã từng nói rồi, ta không phải Đại Dung Thụ Vương gì, ngươi cũng không cần gọi ta là đại nhân. Ta muốn giữ vị tiểu hữu này lại mấy ngày, để hắn giúp ta dọn dẹp trùng và dây leo trên thân, sau đó tự ta sẽ đưa hắn ra ngoài.
“Tiền bối làm khách ở chỗ của ta, bất kể cần cái gì thì ta cũng sẽ tận hết lễ nghĩa của chủ nhà mà làm hài lòng ngài, xin tiền bối thả tên Lý Thanh Sơn kia đi ra, ta có thể đi dọn dẹp giúp tiền bối ngay lập tức.”
Sau khi Tự Khánh di chuyển một nhánh của Đại Dung Thụ Vương đến trồng xuống Long đấu trường này thì từng cung kính tạ lỗi, sau đó còn muốn bái làm sư phụ, nhưng mà Đại Dung Thụ này không thèm để ý tới hắn. Hắn lại xin lấy ra một thứ nhưng hiển nhiên cũng bị từ chối, trong lòng cực kỳ tức giận mà lại chẳng thể trở mặt, thé là hắn cũng bỏ mặc đám giới trùng nhanh chóng xinh sôi do mất đi thiên địch kia, muốn cho Đại Dung Thụ Vương ném chút vị đắng, mà không ngờ lại cho Lý Thanh Sơn cơ hội.