Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Chỉ là việc nhỏ, không dám làm phiền điện hạ đại giá.”
Tuy giọng điệu của Đại Dung Thụ Vương vẫn ôn hòa trước sau như một nhưng lại có cảm giác không cho phép sửa đổi, khiến Tự Khánh đụng phải một cái đinh không mềm không cứng, oán giận trong lòng:
“Lão già này!”
Đối mặt với một vị vương giả, dù cho là vương giả tính tình kém nhất thì Tự Khánh cũng không thể làm gì, chỉ đành lùi một bước nói:
“Xin hỏi cần mấy ngày vậy?”
“Chậm thì ba ngày, nhiều thì năm ngày.”
“Được. Hi vọng tiền bối có thể tuân thủ lời hứa! Nếu như quá kỳ hạn năm ngày mà còn không chịu thả hắn ra, vậy thì...thì để hắn ở lại trong này cả đời là được rồi!”
Tự Khánh phát hiện, nếu như Đại Dung Thụ Vương thật sự một lòng muốn bảo vệ tên Lý Thanh Sơn này thì hắn cũng không thể làm gì, cũng không thể nhổ tận gốc Đại Dung Thụ này rồi đào Lý Thanh Sơn ra và giết chết, mặc dù hắn có năng lực đó.
Nhưng Đại Dung Thụ Vương hoàn toàn không cần nghĩ cách trả thù gì, chỉ cần tin tức này truyền đi thì hoàng đình Đại Hạ sẽ lập tức ra tay trừng phạt Thập Nhất hoàng tử là hắn, để cho Đại Dung Thụ Vương một câu trả lời. Vương giả do Thánh hoàng khâm phụng không phải là kẻ mà ai cũng có thể tùy ý mạo phạm, một khi phạm thượng thì sẽ phải trả giá lớn.
Trong lòng Tự Khánh phiền muộn không thôi, sự hưng phấn và đắc ý của đám tu sĩ Kim Đan cũng mất sạch, ai này cũng thầm hạ quyết tâm phải nhanh chóng đột phá thiên kiếp thứ ba, đạt cảnh giới vương.
Cuộc đối thoại của Tự Khánh và Đại Dung Thụ Vương truyền vào trong hang động đen kịt, Lý Thanh Sơn và Hoa Thừa Lộ nhìn nhau rồi cùng nở nụ cười.
Lý Thanh Sơn nói:
“Đa tạ đạo hữu che chở!”
“Xem ra mối thù giữa ngươi và Tự Khánh rất sâu sắc, ta che chở được cho ngươi năm ngày nhưng đến ngày thứ sáu thì cũng không che chở được cho ngươi, đến lúc đó tự ngươi phải nghĩ cách.”
Đại Dung Thụ Vương cảm thấy người này rất không tầm thường, lợi dụng lời này để thăm dò hắn, đoán chắc hắn sẽ xin mình giúp đỡ. Nhưng không ngờ Lý Thanh Sơn lại xúc động cười nói:
“Đạo sinh tồn của ta và đạo hữu hơi khác nhau, chỉ mong muốn làm gì thì làm, thoải mái giết chóc, càng nhiều kẻ thù càng tốt!”
“Cứng quá dễ gãy.”
“Mềm không thủ được.”
Đại Dung Thụ Vương lại nở nụ cười, tiếng cười lắng xuống thì giọng nói vang lên:
“Ngươi chuẩn bị kỹ để làm chuyện thứ hai chưa?”
Lý Thanh Sơn gật đầu:
“Ta am hiểu pháp thuật hệ Thủy, giáng một trận linh vũ thì không thành vấn đề, chỉ là Thái Dương đằng quá hung mãnh, hơn nữa có thể hấp thụ linh lực pháp thuật, không biết phải làm sao mới giết được nó?”
Nếu như không thể ngăn chặn Thái Dương đằng trước thì e rằng phần lớn linh vũ đều sẽ bị Thái Dương đằng hấp thụ. Nhưng với sức mạnh tu sĩ Trúc Cơ của hắn thì đúng là không có cách gì có thể tóm được con quái đằng đan xen chằng chịt này.
Đại Dung Thụ Vương nói:
“Thế thì cần đến nữ tử bên cạnh ngươi rồi.”
“Nàng?”
“Ta!”
Hoa Thừa Lộ trợn tròn mắt, không ngờ Đại Dung Thụ Vương cao cao không thể với tới lại có chuyện gì cần nhờ một Luyện Khí sĩ nho nhỏ như nàng. Lý Thanh Sơn cảm thấy kỳ lạ, tuy tiểu nha đầu này rất đáng yêu, nhưng e rằng nhánh Thái Dương đằng nhỏ nhất cũng có thể giết chết nàng mất.
“Công pháp ngươi tu luyện tên là Phương Hoa quyết phải không?”
“Đúng vậy, sao ngài lại biết?”
Phương Hoa quyết là tuyệt học gia truyền của Hoa gia, là một công pháp hệ Mộc vô cùng đặc biệt, nó gom góp tinh khí của trăm hoa để tu luyện, tuy không có khả năng mê hoặc nhưng cũng có thể gia tăng gấp bội sự xinh đẹp, có vẻ đẹp và hương thơm của trăm hoa, vì thế trong tộc có nhiều tuấn nam mỹ nữ, cũng nổi danh trong các thế gia.
“Ta không chỉ biết mà còn thông hiểu tất cả các phần, ta còn biết công pháp mà Thanh Sơn tiểu hữu tu luyện tên là Đại Hải Vô Lượng Công, bắt nguồn từ Thương Hải phái ngày xưa, chẳng qua thời gian tồn tại của phái này không lâu, hơn nữa chưa một ai từng đến Vụ Châu nên ta không thể biết được nó như thế nào.”
Đại Dung Thụ Vương có tuổi thọ lên tới vạn năm nên số lượng công pháp mà hắn biết được quả thực nhiều như biển khói, kiến thức uyên bác không ai sánh bằng.
Trong lòng Lý Thanh Sơn hơi lung lay, vấn đề lớn nhất khi hắn tu luyện Đại Hải Vô Lượng Công đó là không có sư phụ chỉ điểm, chỉ có thể tự mình tìm tòi, tuy rằng nhờ vào thiên phú tuyệt vời mà cũng tu đến tầng thứ sáu, nhưng với kiến thức và trí tuệ của Đại Dung Thụ Vương thì nhất định có thể cho hắn những kiến nghị hay.
Lý Thanh Sơn lấy thẻ ngọc của Đại Hải Vô Lượng Công và Bác Thương Hải ra:
“Nếu như đạo hữu có hứng thú thì cứ việc lấy ra đọc thêm, nếu ngài chỉ điểm được một hai chỗ cho vãn bối thì vãn bối cảm kích không cùng.”
Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh vô hình xuyên qua thân thể mình, thẻ ngọc trong tay lập tức lóe lên rồi biến mất.
“Ồ, quả nhiên công pháp này khá thú vị, ngươi tu luyện cũng đúng rồi, chỉ là thiếu chút cảm ngộ, đợi ta xem kỹ một lần thì lại nói chuyện với ngươi. Trước hết trở lại chuyện chính đã, Thái Dương đằng chỉ có một thời gian duy nhất sẽ không có tính công kích, đó là lúc nó nở hoa.”