Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 1274. Thể Hồ Quán Đỉnh

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hoa Thừa Lộ lập tức hiểu ý của Đại Dung Thụ Vương, vì Phương Hoa quyết có năng lực thôi phúc hoa nở sớm:

“Nhưng với tu vi của ta thì hoàn toàn không thể thôi thúc cây Thái Dương đằng lớn như vậy!”

“Tu vi không đủ thì nâng cao nó lên, ta có thể để ngươi đột phá cảnh giới Trúc Cơ trong vòng ba ngày, có điều cần phải trả giá một chút.”

Nghe thấy lời ấy, không chỉ Hoa Thừa Lộ kinh ngạc đến ngây người mà ngay cả Lý Thanh Sơn cũng hơi sửng sốt . Hiện tại Hoa Thừa Lộ mới chỉ là Luyện Khí tầng thứ tám, tuy tốc độ tu hành không chậm nhưng cũng không được tính là nhanh, không phải loại thiên tài như Hoa Thừa Tán kia. Dựa theo tốc độ này mà muốn đạt Trúc Cơ thành công thì ít nhất cũng cần mười năm.

Tuy rằng Đại Dung Thụ Vương có thể tùy tiện truyền một chút mộc linh lực của mình cho nàng, từ đó giúp tu vi nàng tiến bộ nhanh, thoát thai hoán cốt. Nhưng đột phá cảnh giới thì còn cần sự lĩnh ngộ của bản thân, không phải cứ tài nguyên sung túc là thành công, từ nhỏ đến lớn nàng cũng không bao giờ thiếu đan dược hay tài nguyên.

Nếu như lời ấy không phải được nói ra từ miệng của Đại Dung Thụ Vương thì chắc chắn sẽ bị người ta cho rằng là huênh hoang khoác lác.”

“Đánh đổi cái gì? Ta chẳng có gì cả!”

“Ngươi từng nghe nói đến đại pháp Thể Hồ Quán Đỉnh bao giờ chưa?”

Hoa Thừa Lộ lắc đầu đáp:

“Chưa nghe bao giờ.”

“Thể Hồ Quán Đỉnh là một môn kỳ thuật do Phật môn sáng chế ra, có thể truyền sự lĩnh ngộ Phật pháp của bản thân vào người ở trong lòng hắn, bất kể người kia làm nhiều việc ác ra sao, sau khi tiếp thu quán đỉnh thì đều sẽ bỏ ác theo thiện, quy y Phật môn. Ngu xuẩn mất khôn thế nào thì cũng đều ngộ đạo triệt để, chuyện tu hành tiến bộ dũng mãnh! Để kẻ ác theo thiện, kẻ ngu trở nên thông tuệ, đó gọi là Thể Hồ Quán Đỉnh.”

“Không ngờ thế gian lại có diệu pháp như thế, nói cách khác chỉ cần ta tiếp thu Thể Hồ Quán Đỉnh thì có thể dễ dàng đột phá cảnh giới hiện tại! Xin hỏi tiền bối cần ta làm gì?”

Hai mắt Hoa Thừa Lộ phát sáng rực rỡ, tư chất của nàng không kém chỉ là thiếu chút ngộ tính, suy cho cùng không phải tất cả mọi người đều là thiên tài.

“Ngươi không cần làm gì cả.”

“Nhưng ngài vừa nói phải đánh đổi mà?”

“Thừa Lộ, ta khuyên ngươi đừng tiếp nhận Thể Hồ Quán Đỉnh này mới tốt!”

Lý Thanh Sơn nghe Đại Dung Thụ Vương giới thiệu xong thì cảm thấy có gì đó không đúng, nghĩ tới nghĩ lui không phải cái này gọi là “tẩy não” hay sao? Hơn nữa còn là tẩy não nghĩa đen.

“Tại sao?”

Hoa Thừa Lộ thấy Lý Thanh Sơn cau mày thì càng ngày càng không hiểu.

“Nếu như tiếp nhận tất cả suy nghĩ của người khác thì vẫn còn là ngươi sao? Cho dù trở nên mạnh hơn và thông minh hơn thì có ý nghĩa gì chư?”

“Không sai, đây chính là cái phải đánh đổi mà ta nói, sở dĩ kỳ thuật này không lưu truyền rộng rãi là vì bị Phật môn nghiêm cấm, mà hòa thượng sáng chế ra kỳ thuật này cũng phát điên mà chết!”

“Phát điên ư!”

Hoa Thừa Lộ sợ hãi.

Đại Dung Thụ Vương rủ rỉ kể một câu chuyện xưa, vào mấy ngàn năm trước, ở Tây Địch Lôi Châu có một vị cao tăng tên là Ngọc Thông thiền sư, hắn thường tiếc nuối vì không phải ai cũng lĩnh ngộ được Phật pháp tuyệt diệu, thế là hắn đọc hết các loại sách cổ, đăm chiêu mất mười năm, cuối cùng sáng lập ra kỳ thuật này.

Trước hết hắn thi thuật với một đệ tử ngu muội nhất trong chùa, quả nhiên đệ tử kia không phụ sự kỳ vọng của hắn, trong một đêm đã có thể thông hiểu đạo lý, đọc làu làu tất cả Phật pháp kinh điển trong chùa, ngay cả đệ tử thông minh nhất trong chùa cũng không sánh nổi, tu vi lại càng tiến bộ nhanh chóng.

Thế là đám đệ tử trong chùa đều nóng lòng xin Ngọc Thông thiền sư thi thuật cho mình. Ngọc Thông thiền sư cũng không tiếc tiêu hao pháp lực và tinh thần, thi triển Thể Hồ Quán Đỉnh này cho đệ tử toàn tự. Sau đó, mỗi một đệ tử đều trở nên thông minh lương thiện, Ngọc Thông thiền sư cũng cho là mình nắm giữ diệu pháp tốt cao phổ độ chúng sinh, còn vì thế mà vui sướng tự đắc.

Đúng lúc này có một vị bằng hữu ngày trước đến thăm hỏi, Ngọc Thông thiền sư lập tức phô bày thành quả của mình, không ngờ vị bằng hữu kia thấy tình hình trong chùa thì lại than thở:

“Hòa thượng sai rồi! Nếu như dùng phương pháp này thì Phật Ma có gì khác nhau đâu?”

Dứt lời thì vị bằng hữu kia cũng rời khỏi chùa luôn.

Ngọc Thông thiền sư còn tưởng bằng hữu của mình ghen tỵ với mình nên trong lòng hơi không vui, cũng không để ý lắm. Mãi đến tận pháp hội một tháng một lần, đám đệ tử trong chùa ngồi luận pháp mà gần trăm đệ tử trong cả cung điện lớn đều nói chuyện như từ một khuôn đúc ra, ngay cả giọng điệu vẻ mặt cũng không khác nhau mấy.

Vốn là pháp hội đối chọi gay gắt, tranh cãi kịch liệt, giờ đây lại trở nên ôn tồn nhã nhặn, không có bất cứ sự tranh chấp nào, khác gì một chiếc ao tù nước đọng. Dù cho là tiểu sa di mới tám hay chín tuổi cũng có tư thái chững chạc một phái. Ngọc Thông thiền sư tựa như nhìn thấy một trăm Ngọc Thông thiền sư đang lầm bầm lầu bầu, trong lòng cảm thấy rất đáng sợ, nhưng hối hận thì đã muộn màng.