Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đại pháp Thể Hồ Quán Đỉnh này không thể so với pháp thuật khác, một khi thi triển thì khó mà nghịch chuyển được. Thế rồi trong một đêm mưa dông bão giật, Ngọc Thông thiền sư điên cuồng hét lên:
“Ta giết hết họ!”
“Ta giết hết họ!”
Sau đó tự sát mà chết.
Chuyện xưa khốc liệt như vậy khiến sắc mặt Hoa Thừa Lộ tái nhợt, nàng cũng không muốn biến thành một “Ngọc Thông thiền sư”, quả nhiên trong thiên hạ chẳng có bữa trưa nào miễn phí, đi đường tắt chẳng hề tốt gì cả.
Đại Dung Thụ Vương cười nói:
“Tiểu nữ hài, ngươi cũng không cần sợ hãi như vậy, vạn vật không phân tốt xấu, cái gì quá thì đều hại. Công pháp cũng không chia tốt xấu, chỉ cần biết chừng mực thì cũng không biến ngươi thành người khác.”
“Trong lúc quán đỉnh thì ta sẽ cố gắng hết mức chỉ truyền lĩnh ngộ Phương Hoa quyết cho ngươi, đối với việc nâng cao ngộ tính của ngươi thì cũng chỉ lấy cảnh giới Trúc Cơ làm giới hạn, giảm thiểu sự ảnh hưởng đối với tâm tính của ngươi, nhưng không thể tránh việc đánh đổi một số thứ, tự ngươi cân nhắc cái lợi và hại đi!”
Với lĩnh ngộ và trí tuệ vạn năm của Đại Dung Thụ Vương, nếu như lập tức truyền hết đại pháp Thể Hồ Quán Đỉnh cho Hoa Thừa Lộ thì sự là không chỉ đến Trúc Cơ, có khi còn cô đọng được cả nền tảng cho Kim Đan, thế nhưng bản thân Hoa Thừa Lộ cũng sẽ biến mất hoàn toàn. Nếu như không chế đúng chừng mực, vừa giảm lợi ích cũng giảm tác hại, mặc dù có ảnh hưởng nhưng không đến nỗi khiến bản tâm của Hoa Thừa Lộ bị lu mù hoàn toàn.
Đối với Lý Thanh Sơn mà nói, hắn không thể chịu nổi dù là bị bóp méo một chút, dù cho vô cùng khâm phục đạo sinh tồn của Đại Dung Thụ Vương nhưng lúc vừa bị dạy dỗ là “cứng quá dễ gãy” thì hắn cũng không khách khí mà đáp trả một câu “mềm quá khó thủ”. Thứ của ngươi có cao siêu đến đâu thì cũng là của ngươi, ta có sự kiên trì của ta!
Hoa Thừa Lộ hơi do dự, cúi đầu trầm tư một lát rồi ngẩng đàu lên, nói:
“Ta đồng ý!”
“Thừa Lộ.”
Lý Thanh Sơn cau mày đè vai nàng lại.
“Lý đại ca, nếu như không thể hoàn thành ba chuyện thì không thể có được lễ vật của tiền bối, coi như là ta báo đáp ơn cứu mạng của ngươi đi!”
Hoa Thừa Lộ nhe răng tươi cười, ung dung mà đẹp đẽ.
“Thế thì bỏ đi! Ta không coi trọng một lễ vật hơn ngươi đâu!”
Lý Thanh Sơn quả quyết nói, tôn nghiêm của hắn tuyệt đối không cho phép chuyện để một tiểu nữ tử hi sinh vì mình xảy ra. Nếu nói vậy sợ nàng lại càng kiên định với quan điểm của mình, thế là Lý Thanh Sơn mỉm cười khẽ:
“Ta cảm thấy vẫn là Thừa Lộ để ta đến gần còn có sức mê hoặc hơn so với bất kỳ lễ vật gì.”
Hoa Thừa Lộ trợn hai mắt, hất cằm lên:
“Đừng hòng!”
Sau đó nàng cũng bật cười:
“Nói giỡn thôi! Ta đâu có vĩ đại như vậy, Lý đại ca ngươi là thiên tài, không biết kẻ phàm tục bọn ta tu hành khổ cực thế nào. Dùng một chút thay đổi để đổi lấy mười năm hay thậm chí là hai mươi năm thì cũng không có đan dược nào đo được, cùng với cả lợi ích mà việc cảnh giới tiến bộ mang đến nữa, e rằng ngoài ngươi ra thì không một ai lại không động lòng chút nào.”
Lý Thanh Sơn nghiêm mặt nói:
“Việc này không phải chuyện nhỏ, ngươi phải suy nghĩ cẩn thận.”
Hoa Thừa Lộ nhẹ nhàng lắc đầu:
“Không cần suy xét, nếu như tu vi của ta không tiến bộ chỉ sợ mấy năm nữa sẽ phải nghe theo lời phụ thân, thành thân với con cháu của thế gia khác.”
Lý Thanh Sơn nói:
“Có ca ca ngươi ở đó, còn có cả Lý đại ca ta đây, chắc hẳn không một ai có thể ép buộc ngươi, ngươi có thể từ từ chọn một người vừa ý mà.”
Tay Hoa Thừa Lộ đè lên ngực:
“Không phải là ép buộc mà đó là trách nhiệm của ta, từ nhỏ ta đã được trưởng bối cưng chiều, gần như muốn gì được đó, đây là điều mà ta đã giác ngộ từ lâu! Huống chi cũng không có tiêu chuẩn nào về việc vừa ý hay không vừa ý giữa nam và nữ, cho dù hôm nay hợp ý thì chưa chắc tương lai đã vậy, đến cùng vẫn là môn đăng hộ đối thực tế hơn.”
Lý Thanh Sơn tựa như lại nhìn thấy tiểu Hoa Thừa Lộ trịnh trọng đàng hoàng nhiều năm về trước, thế là xoa xoa đầu nàng:
“Nha đầu ngươi còn nhỏ mà cứ thực tế như thế, không giống vẻ si tình của ca ca ngươi tí nào!”
Hoa Thừa Lộ nắm lấy bàn tay lớn của hắn, dốc sức kéo xuống:
“Ngươi đừng táy máy tay chân nữa, hừ, ta không ngốc nghếch như ca ca ta đâu. Chỉ cần ta đạt Trúc Cơ thành công thì không cần lo chuyện thành thân nữa. Ta sẽ cả đời cũng không xuất giá, học theo Cố Nhạn Ảnh kia, để cho những tên nam nhân đáng ghét các ngươi trông mà thèm chết.”
Bất kể là nam nữ hay thiên tài trong gia tộc, chỉ cần là tu sĩ Trúc Cơ khoảng hai mươi tuổi thì đều có quyền tự làm chủ mọi sự việc lớn nhỏ, trừ phi bản thân nàng tình nguyện, nếu không thì sẽ không trở thành công cụ liên hôn. Tu vi cảnh giới khác nhau trực tiếp liên quan đến thân phận địa vị của một tu hành giả, thậm chí là vận mệnh một đời.
Lý Thanh Sơn cười nói:
“Như vậy cũng được, tránh để ta đố kỵ. Chỉ là nếu có ngày ngươi hối hận rồi thì đừng quên Lý đại ca, có câu là nước phù sa không để chảy ruộng ngoài đấy!”
Hoa Thừa Lộ hét lên:
“Đừng hòng, đừng hòng, đừng hòng!”
Sau đó nàng chuyển đề tài:
“Có điều, nếu tương lai lại có chuyện mạo hiểm thú vị như vậy thì ngươi nhất định phải gọi ta, ra sẽ không còn liên lụy ngươi nữa.”
Lý Thanh Sơn đung đưa đầu:
“Khi đó ta đã là tu sĩ Kim Đan, e rằng chỉ cần chiến đấu bằng một tay.”