Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Vậy thì làm phiền ngài đại giá, vươn một tay ra ôm ta là được.”

Sắc mặt Hoa Thừa Lộ hơi choáng váng, trong mắt tràn ngập vẻ ngóng trông:

“Ta muốn nhìn thấy nhiều phong cảnh hơn, muốn nhận được sự tôn trọng của mọi người, không muốn đến một ngày gặp lại Tử Kiếm nhưng không thể tiếp tục làm bằng hữu với nàng!”

Lý Thanh Sơn không còn gì để nói:

“Nếu đây là sự lựa chọn của người thì ta đành ủng hộ!”

Hoa Thừa Lộ ngẩng đầu lên:

“Thụ Vương tiền bối, ta đã quyết định rồi, xin hỏi phải làm thế nào để tiếp nhận Thể Hồ Quán Đỉnh?”

“Đến đây đi!”

Trên vách gỗ bỗng xuất hiện một cái cửa động, dẫn thẳng đến trung tâm cây. Lý Thanh Sơn chém giết giới trùng một mạch nhưng đều là vờn quanh lõi cây, tuy rằng thân cây bị trùng ăn đến thủng trăm ngàn lỗ nhưng lõi cây lại càng vững chắc hơn.

Hoa Thừa Lộ hút sâu một hơi, liếc mắt nhìn Lý Thanh Sơn một cái, đang định đi vào trong động thì Lý Thanh Sơn lại tới bên cạnh nàng:

“Đạo hữu, tất cả những chuyện này đều năm trong kế hoạch của ngươi đúng không!”

Đại Dung Thụ Vương nói:

“Đây là vận mệnh, ông trời mang các ngươi đến trước mặt ta.”

Lý Thanh Sơn liếc mắt nhìn trong cái động một cái:

“Vậy ta đi vào xem được không?”

Tuy rằng hắn tin tưởng tính cách của Đại Dung Thụ Vương, nhưng vẫn nên có lòng phòng bị, nếu Thụ Vương từ chối thì có khi hắn phải bảo Hoa Thừa Lộ suy nghĩ lại.

“Được.”

“Động này nhỏ quá, ta đi trước…”

Hoa Thừa Lộ gặp chút khó khăn, động này còn nhỏ hơn nhiều so với cái động mà lúc trước hai người phi hành. Hoa Thừa Lộ còn chưa nói xong thì Lý Thanh Sơn đã tươi cười ôm chặt lấy nàng vào trong ngực:

“Không sao, chen một chút đi!”

“Ngươi sắp chen chết ta rồi!”

Chỉ chốc lát sau, Hoa Thừa Lộ hung ác đẩy Lý Thanh Sơn ra, cảm thấy toàn thân đều loáng thoáng đau đớn, lực hắn ôm mạnh đến mức như muốn hòa thân nàng vào trong thân thể hắn vậy.

“Đừng yếu đuối như vậy, ngươi cũng sắp chen chết ta rồi.”

Lý Thanh Sơn thuận miệng đáp lại, sau đó ngước nhìn không gian kỳ dị này, hình dạng nó tựa như chiếc bát úp, ước chừng to bằng một đại sảnh. Nơi này được coi là trung tâm của cây, tràn ngập linh khí đặc sệt tựa như muốn hòa thành thực thể, hít một hơi đã cảm thấy tâm thần thoải mái.

“Tiểu nữ hài, đến trung tâm đi, thả lỏng toàn thân.”

Hoa Thừa Lộ đứng ở trung tâm, từng nhánh rễ màu xanh biếc mọc ra từ bốn phương tám hướng nhẹ nhàng quấn lấy tứ chi của nàng, điểm chính xác lên các huyệt lớn ở quanh người nàng, lại có hơn mười nhánh rễ điểm ở các huyệt vị trên đầu nàng. Sau đó hai chân nàng tách ra, bắt đầu lơ lửng trên không.

Hơn trăm nhánh rễ đồng thời tỏa sáng xanh biếc, dọc theo nhanh dễ cho đến các huyệt lớn ở toàn thân Hoa Thừa Lộ, từng luồng mộc linh khí cực kỳ tinh khiết truyền vào trong cơ thể nàng, đồng thời còn có một loạt thông tin phức tạp hùng vĩ cũng truyền vào trong đầu nàng.

---

Hoa Thừa Lộ than nhẹ một tiếng, vừa đau khổ không cam lòng nhưng cũng vui mừng không nói nên lời. Mộc linh lực cực kỳ tinh khiết truyền vào trong cơ thể nàng, trong nháy mắt đã dẹp bỏ và thay thế toàn bộ tu vi chân khí mà nàng khổ tu trong hơn mười năm, sau đó hòa tan từng tí một trong cơ thể nàng, bắt đầu tự vận hành theo pháp môn của Phương Hoa quyết.

Luyện Khí tầng thứ nhất, Luyện Khí tầng thứ hai...Trong nháy mắt lại tiến đến Luyện Khí tầng thứ tám lần nữa, sau đó tiếp tục tiến lên, mãi đến tận Luyện Khí tầng thứ chín, Luyện Khí tầng thứ mười! Toàn bộ linh mạch trong cơ thể đều thông suốt linh lực, chúng tinh khiết và cường thịnh hơn linh khí mà nàng khổ cực tu hành không biết bao nhiêu lần, lấp đầy khí hải đan điền.

Tuy Đại Dung Thụ chỉ như một hạt muối bỏ bể đối với Đại Dung Thụ Vương, mà linh lực truyền vào trong cơ thể Hoa Thừa Lộ cũng chỉ là một sợi lông của sợi lông mà thôi, nhưng đối với một Luyện Khí sĩ nho nhỏ thì lại là ân huệ to lớn không thể kể xiết.

Vốn đến mức này đã là cực hạn, nhưng Đại Dung Thụ Vương lại có thể giúp nàng tẩy mao phạt tủy, đột phá tiểu cảnh giới Luyện Khí, nhưng cung không thể để nàng cưỡng chế đột phá đại cảnh giới, mà vẫn cần đến sự tu hành và lĩnh ngộ của bản thân nàng, nhưng như vậy thì không biết phải mất bao nhiêu thời gian.

“Tiểu nữ hài, tỉnh táo một chút, bảo vệ tâm thần, đừng quên mình là ai!”

Đột nhiên giọng nói của Đại Dung Thụ Vương vang lên trong đầu, hoàn toàn ngược lại với yêu cầu thả lỏng toàn thân lúc nãy. Hoa Thừa Lộ cố gắng khôi phục chút tỉnh táo từ trong khoái cảm lớn lao do cảnh giới đột phá cực lớn. Khi đã tỉnh táo lại từ trong sự vui mừng, nàng yên lặng nói trong lòng:

“Ta là Hoa Thừa Lộ!”

Những thông tin đồ sộ phức tạp bùng nổ dữ dội. Lúc trước, nàng dường như lạc vào trong mê cung tối tăm, không ngừng tìm kiếm lối thoát cho mình trong tu hành đạo.

Rồi trong nháy mắt, bức tường mê cung cao vút bỗng đổ nát, ánh sáng trắng lóa chiếu vào, khiến vô số chướng ngại và bóng tối quấy nhiễu nàng đều không còn tồn tại. Ngay cả thân thể cũng như biến mất rồi, chỉ còn dư lại linh hồn không ngừng bành trướng ở trong ánh sáng.

Tựa như người mù điếc đần độn cả đời bỗng nhìn được, nghe được, biết suy nghĩ. Tựa như đã trôi qua vạn năm, lại như chỉ mới một giây, toàn thân nàng đều chìm trong vui sướng, chợt nghĩ:

“Chắc đây chính là thế giới cực lạc mà Phật gia nói tới!”