Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Đừng quên ngươi là ai!”
Giọng nói tang thương của Thụ Vương Đại Dong lại vang lên lần nữa. Hoa Thừa Lộ nhớ lại chuyện xưa của Ngọc Thông thiền sư, trong lòng hơi khiếp sợ, sau đó lại mờ mịt tự hỏi:
“Ta là ai?”
Nàng tên là Hoa Thừa Lộ, nhưng chẳng qua chỉ là một cái tên, có một vài thứ biến mất rồi, có một vài thứ thay đổi rồi và một vài thứ đột nhiên xuất hiện, hoàn toàn dung hợp làm một với nàng, cũng không thể tách rời ra.
Nhưng chắc chắn nàng đã trở nên mạnh hơn, bất kể là thân thể hay là trái tim, nhưng lại như bỏ lỡ rất nhiều thứ. Giống như để cho một đứa bé trở nên trưởng thành như một người lớn trong một đêm thì phải để lỡ tuổi ấu thơ hồn nhiên, trẻ trung ngông cuồng. Có lẽ hài tử đó sẽ mãi mãi không biết được mình đã phải trả giá thế nào, chỉ là trong hồi ức có thêm một khoảng trống mà thôi.
Những chiếc rễ rút về lại trong cây, Hoa Thừa Lộ bồng bềnh hạ xuống từ giữa không trung, không khác nào một cánh hoa mềm mại.
Ầm!
Sấm sét đánh tới từ hư không, tới để tiến hành gột rửa cho tất cả những sinh mệnh muốn thoát thai hoán cốt.
Hoa Thừa Lộ không hoảng sợ chút nào, chỉ giang hai tay ra nghênh đón lôi đình giáng lâm.
…
Như Tâm hơi bực dọc, nàng vừa tiến vào trong Long đấu trường thì đã lập tức hội họp với đoàn người Liễu Trường Khanh, nhưng lúc nửa đường thì gặp phải một vị khách không mời mà đến. Một nam nhân tay cầm đinh ba đỏ rực, ngọn lửa bùng nổ thiêu đốt toàn thân...không ai khác chính là Chúc Liệt.
Như Tâm không muốn khai chiến với bất cứ ai, mà Chúc Liệt cũng chỉ nghe theo mệnh lệnh của Tự Khánh, đi vào Thạch Lâm hội họp, chuẩn bị cùng vây giết Lý Thanh Sơn. Tuy hắn không quá tình nguyện chấp hành mệnh lệnh này, càng muốn tìm cơ hội quyết một trận tử chiến với Lý Thanh Sơn hơn, nhưng thân là tu binh nên không có quá nhiều lựa chọn.
Trên mặt hồ trơn nhẵn như gương, hai người chạy về phía những mục tiêu khác nhau cứ thế mà lướt qua đối phương.
Như Tâm thở ra một hơi, trước giờ Thôn Hỏa nhân tộc đều rất thiện chiến, khi thi triển liệt hỏa thì lại càng là uy lực khiếp người, cho nên người này còn khó đối phó hơn tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ bình thường nhiều.
Một áng lửa đột nhiên phóng tới và chắn ngang trước mặt hắn, lông màu Chúc Liệt nhíu thành chữ “xuyên”, tia lửa trong mắt nảy lên, hai mắt nhìn chằm chằm Như Tâm.
Dung nhan này vô cùng xinh đẹp, khiến hắn tin chắc khuôn mặt này chưa bao giờ xuất hiện trong ký ức của mình, cũng không có ý nghĩ thấy sắc nổi lòng tham. Mà hắn lại nảy sinh một cảm giác rất kỳ quái, rằng hắn vô cùng căm ghét nữ nhân này, loại chán ghét này gần như là bản năng, hận không thể giết chết thật nhanh.
Có điều, suy xét đến tình trạng hiện tại thi e rằng hắn sẽ có cảm giác tương tự khi gặp bất kỳ tu sĩ nhân loại nào. Nếu như chỉ là cảm giác căm ghét thì hắn sẽ không đặc biệt quay đầu lại, mà vì trong căm ghét còn bao hàm một loại cảm giác thân thiết không nói nên lời, tựa như tha hương gặp người quen cũ.
Cảm giác này đặc biệt và rõ ràng như vậy, đến mức người nào trải qua cũng đều khó mà quên nổi. Trong trí nhớ của hắn thì cảm giác này mới chỉ xuất hiện đúng một lần, thế nên hắn hỏi:
“Chúng ta từng gặp nhau ở đâu rồi phải không?”
“Ta chưa bao giờ đến nơi hoang dã như Vụ Châu kia, e là ngươi nhận lầm người rồi.”
Như Tâm mỉm cười khẽ, khi nhìn Chúc Liệt thì cũng cố gắng lục tìm trong ký ức, chỉ là chẳng có kết quả gì cả, nàng đã từng gặp quá nhiều Thôn Hỏa nhân, sau nhiều năm trôi qua, thứ còn sót lại trong ký ức chỉ là một đống lửa căm phẫn cùng với những ánh mắt tức giận đến vặn vẹo.
Chúc Liệt không nói gì thêm, chiếc đinh ba chợt lao ra kèm theo ánh lửa hừng hực, bắn về phía Như Tâm tựa như một ngôi sao băng. Nếu không chịu thừa nhận thì đánh một trận xem sao! Đây là đạo lý làm việc của Thôn Hỏa nhân tộc.
Trước khi chết người ta đều bộc lộ rất nhiều bí mật, nếu như còn không chịu nói thì hãy mang theo bí mật này xuống âm phủ thôi! Dù sao thì giết một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ nho nhỏ như này cũng không lãng phí bao nhiêu thời gian.
Như Tâm đã có chuẩn bị, trong nháy mắt khi Chúc Liệt nâng chiếc đinh ba trong tay lên thì nàng cũng trực tiếp lao xuống hồ nước:
“Những tên Thôn Hỏa nhân chết tiệt này!”
Đinh ba đâm vào khoảng không, ngọn lửa chiếu sáng mặt hồ, sương mù màu trắng dày đặc bốc lên. Giọng nói của Như Tâm truyền tới từ dưới đáy nước:
“Ta nghe nói có Thôn Hỏa nhân làm chó cho Tự Khánh, phụng mệnh hắn cắn người khắp nơi, nói không chừng là ngươi đúng không!”
“Câm miệng!”
Chúc Liệt hung ác vung đinh ba lên đánh về phía giọng nói truyền tới, tiếng nổ ầm ầm vang lên, mặt hộ bị tách ra để cho ngọn lửa tập kích xuống dưới, một bóng dáng màu trắng lóe lên một cái rồi biến mất, nhưng trong nháy mắt khi ngọn lửa đốt tới thì lại nhẹ nhàng lướt sang một bên.
“Ta nghe nói trong trăm tộc dị nhân thì mấy nam nhi tốt trong Thôn Hỏa nhân tộc là nóng tính nhất, tính tình ai nấy cũng hung hăng, thà chết chứ không chịu khuất phục, xem ra quả nhiên không thể coi mấy truyền thuyết là thật. Hóa ra cứ đối thủ yếu hơn mình thì diễu võ dương oai, còn đối thủ mạnh hơn mình thì vẫy đuôi lấy lòng. Nghe nói Tự Khánh rất lắm nam sủng, chà chà!”