Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chúc Liệt bị chế nhạo đến mức đau đớn trong lòng, hỏa diễm toàn thân bỗng dựng cao ba trượng.

“Được lắm, ngươi chọc giận ta rồi đấy. Ngươi có biết rằng Thôn Hỏa nhân tộc càng tức giận thì uy lực của hỏa diễm càng mạnh hay không?”

“Rào!”

Như Tâm lặn sâu xuống đáy nước.

Chúc Liệt vốn tưởng rằng ba chiêu hai thức là giải quyết được Như Tâm, giờ lại phát hiện đối phương còn xảo trá hơn cả Lý Thanh Sơn. Nàng hoàn toàn không giao đấu chính diện với hắn mà chỉ bơi loạn trong nước tựa như cá, bất kể hắn sử dụng hỏa diễm mãnh liệt ra sao thì nàng vẫn luôn nắm bắt được sơ hở một cách tài tình, hóa giải sạch từng đợt tiến công của hắn, tựa như nắm rõ tất cả chiêu số và thủ đoạn của hắn như lòng bàn tay, thậm chí còn cả phương thức chiến đấu nữa.

Rõ ràng hắn chiếm ưu thế áp đảo nhưng trong thời gian ngắn lại không thể giành được thắng lợi, trong lòng càng nghi ngờ hơn. Mà sau khi chiến đấu, tiếng chê cười của Như Tâm không ngừng truyền đến từ đáy nước lại càng khiến hắn kích động hét oang oang, làm gì còn để ý đến mệnh lệnh của Tự Khánh nữa. Thế tiến công của hắn càng lúc càng hung mãnh, không giết được nàng thì thề không bỏ qua.

Như Tâm liên tục gặp nguy hiểm, nếu không phải tích góp được không ít linh phù ở trong tay thì nhiều lần đã suýt chết. Nàng mím chặt môi, biểu cảm không chút thay đổi tựa như khắc ngọc.

Liệt hỏa không ngừng tập kích nên nàng cũng chạy trốn không ngừng nghỉ. Những ký ức vốn đã bị lãng quên ở trong rừng rậm vô cùng tận chợt hiện rõ lần nữa, máu tươi vẫn tràn trề như cũ, không phai nhạt chút nào, đau đớn vẫn rõ ràng như cũ, tựa như mới vừa hôm qua. Có một ngọn lửa rực cháy ở nơi sâu trong con ngươi nàng.

Họ lại đánh hơn nửa cảnh giờ, Chúc Liệt canh chuẩn cơ hội nên bổ nhào xuống, chiếc đinh ba trong tay đâm về phía lưng của Như Tâm. Như Tâm chợt xoay người lại với nụ cười phấn khởi trên mặt, hoàn toàn khác so với biểu cảm ôn hòa thường ngày của nàng, rực rỡ như lửa và đầy hung hãn.

Bỗng có một ảo ảnh quái dị và dữ tợn xuất hiện ở phía sau nàng, đó là một hình người quái dị được quấn băng vải toàn thân, băng vải màu trắng bị máu và mủ nhuộm dần, đánh mất hoàn toàn màu trắng nõn ban đầu. Thân thể lộ ra qua khe hở cũng là một nửa thối rữa, một nửa mục nát, mọc đầy mụn độc buồn nôn, có chỗ gầy trơ cả xương, hình như ngay cả thịt cũng bị lột bỏ, có chỗ còn sưng to như quả cầu, bẩn thỉu và kinh tởm tột cùng.

Trong nháy mắt khi nó vừa xuất hiện thì cũng nhào vào Chúc Liệt ở phía trước. Chúc Liệt khẽ cau mày, vì toàn thân hừng hực lửa, lại có bộ chiến giáp kiên cố mà đao kiếm cũng khó đâm thủng nên hắn tự tin có thể chống đỡ được bất kỳ đòn tấn công nào, sao chỉ vì một ảo ảnh mà từ bỏ cơ hội tấn công giết nàng được.

Tốc độ của ảo ảnh dữ tợn kia nhanh kinh người, hảo diễm âm thầm lao đến, xuyên qua chiến giáp, nhào vào trong cơ thể Chúc Liệt.

Chúc Liệt cảm giác có gì đó không ổn, toàn thân cứng đờ, đinh ba hơi chậm lại, Như Tâm nhân cơ hội này tránh né đi.

Chúc Liệt sở lên ngực mình thì phát hiện ngoài cảm giác cứng đờ ban đầu ra thì không còn cảm giác gì khác, dường như ảo ảnh kia chỉ tạo ra được tác dụng như thế mà thôi. Hóa ra là cố ra vẻ bí ẩn, suýt chút nữa hắn đã bị nàng dọa rồi.

Nhưng mà theo thời gian dần trôi qua, hắn bắt đầu cảm thấy toàn thân không thoải mái. Lúc mới bắt đầu chỉ là cơn khó chịu nho nhỏ trong cơ thể, thân thể lúc lạnh lúc nóng kèm theo cảm giác hơi ngứa, không thể điều khiển hỏa diễm như thường được. Sau đó đầu óc cũng bắt đầu choáng váng, mãi đến khi đau đớn như muốn nổ tung. Những nốt mẩn đỏ xuất hiện thành từng mảng ở khắp toàn thân, ngứa đến mức gần như không nhịn được mà muốn dùng tay cào lên.

Hắn liều mạng vận hỏa diễm, muốn loại bỏ những cảm giác khó chịu này nhưng không có tác dụng. Tuy rằng thế tiến công của hắn vẫn hung mãnh, vững vàng chiếm thế thượng phong, nhưng cũng không thể tạo thành uy hiếp trí mạng cho Như Tâm.

“Ngươi làm gì với ta rồi?”

Chúc Liệt phẫn nộ quát lên, không còn uy phong như vừa nãy nữa, cái cổ đã sưng cao cao.

Như Tâm cười nói:

“Đạo hữu, ngươi bị bệnh rồi, có điều ngươi cũng khá may mắn đấy, vì ta là thầy thuốc!”

Ngay cả Nhạc gia cũng có thể dùng tiếng đàn để hại người thì Y gia cũng có kỹ thuật riêng để tự vệ. Trong điển tịch của Y gia có phương pháp tế luyện ôn quỷ.

“Ôn quỷ” cũng không phải ác quỷ, mà thực ra là vị thần phòng ngừa dịch bệnh tựa như “Ôn thần”.

Ôn quỷ lấy dịch bệnh làm thức ăn và tích trữ trong cơ thể, góp nhặt tích lũy từng ngày cho đến khi đạt được trình độ nhất định, gặp phải kẻ địch là có thể bổ nhào về phía trước, vì nó ở ranh giới giữa quỷ và thần, hư và thực nên bất kể thủ đoạn gì cũng khó mà cản trở được, sau đó nó sẽ truyền loại bệnh quái ác vào trong cơ thể kẻ địch.

Nhưng mà thể phách của tu hành giả vốn cường hãn, tựa như Chúc Liệt cũng là một nhân tài xuất sắc, loại bệnh thông thường thì không thể tạo ra mấy ảnh hưởng với hắn.

Chỉ có nuốt chửng lượng lớn dịch bệnh thì tạo ra tác dụng mang tính quyết định thắng thua, cũng có nghĩa là tu hành giả nhất định phải tốn thời gian trở thành phàm nhân bốc thuốc chữa bệnh.