Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Như Tâm luyện ra con Ôn quỷ này nhân lúc mấy năm chiến loạn, ôn dịch hoành hành trong Thanh Hà phủ, thu thập không biết bao nhiêu dịch bệnh thì mới tích cát thành tháp, đạt được trình độ thế này.

Vì thế tuy Ôn quỷ cực kỳ cường hãn, nhưng không có mấy đệ tử Y gia chọn tế luyện, vì thiên hạ thái bình đã lâu, ai lại muốn lãng phí thời gian ở phương diện này.

Mà một khi luyện Ôn quỷ này đạt được chút thành tựu nho nhỏ thì nó còn kinh khủng hơn cả kịch độc. Độc tố thì còn có thể bị áp chế và loại bỏ, nhưng ôn dịch thì không ngừng lan tràn, cứ mỗi một giây chậm trễ không điều trị thì bệnh sẽ ngày càng nghiêm trọng.

Chúc Liệt không áp chế được cơn ngứa trong phổi, bắt đầu che miệng ho khan kịch liệt, lại nhìn lòng bàn tay thì đã thấy đầy máu tươi. Hắn cảm thấy thân thể đang liên tục chuyển biến xấu, tựa như một tòa nhà bị kiến ăn mòn, lúc nào cũng có thể sụp đổ xuống, thế là trong lòng nổi lên suy nghĩ hung ác.

“Có lẽ ta trúng cổ của nữ nhân này rồi, chỉ cần giết nàng thì tự nhiên giải trừ được cổ, dù cho không được thì cũng phải kéo nàng chôn cùng!”

Như Tâm tựa như đã đoán trước được từ lâu, né ra từ xa xa rồi cao giọng nói:

“Ngươi đừng hy vọng hão huyền nữa, dù ngươi giết ta thì bệnh cũng không tốt lên được, ngược lại sẽ bộc phát trong chốc lát và giết chết ngươi, theo cách nói của Vụ Châu thì chính là tuyệt mệnh cổ!”

Vụ Châu là một vùng hoang dã, có rất nhiều luyện cổ thuật hung ác bí hiểm, tuyệt mệnh cổ là loài hung ác nhất trong số đó. Phải hy sinh tính mạng bản thân để đánh đổi thì mới có thể phát động nó, cùng diệt vong với địch, đồng quy vu tận.

“Quả nhiên ngươi đã tới Vụ Châu, đến cùng ngươi là ai?”

Trong mắt Chúc Liệt không có chút khinh thường nào, biến thành sự sợ hãi dè chừng sâu sắc.

“Ngươi không cần để ý đến chuyện đó. Ta chỉ hỏi ngươi, có muốn trở lại Vụ Châu hay không?”

Hai mắt Như Tâm sáng quắc, thần thái và khí chất khác hẳn ngày thường, cho dù là Lý Thanh Sơn cực kỳ hiểu nàng cũng chưa bao giờ thấy được. Dường như trận chiến này đã kích phát một vài thứ tĩnh lặng đã lâu trong cơ thể nàng.

Chúc Liệt không nói gì, tính cách của Thôn Hỏa nhân tộc dũng mãnh, nếu để hắn chết trận trên chiến trường thì hắn tuyệt đối không sợ hãi chút nào, nhưng tình huống lúc này lại không giống vậy. Đầu tiên là hắn bị Tự Khánh khuất phục, sau đó lại bị Lý Thanh Sơn đánh bại. Vì thế mà ý chí quyết tử trong lòng hắn cũng bị tiêu diệt đi nhiều, nỗi đau bệnh biến trên thân thể thì ngày một tăng lên, thế là vô thức nảy sinh suy nghĩ cầu sinh.

“Muốn thì làm sao?”

“Muốn ta lập tức khống chế căn bệnh trên người ngươi không? Có điều, ngươi cũng phải phối hợp trị liệu với ta, bị ta sai bảo mười ngày.”

Chúc Liệt trầm ngâm một lát, cuối cùng cúi đầu đáp:

“Được!”

Tiếng nói vừa dứt, hắn lập tức cảm thấy sự đau đớn trên người biến mất tựa như thủy triều rút. Nhưng đây chỉ là do Như Tâm áp chế tất cả dịch bệnh xuống mà thôi, nó đã ăn sâu vào trong lục phủ ngũ tạng và đại não cốt tủy của hắn, một khi bộc phát thì sẽ đánh đổ Chúc Liệt hoàn toàn.

“Ngươi muốn ta làm cái gì?”

Chúc Liệt vốn tưởnNhư Tâm muốn hắn thu thập huân chương giúp nàng, nhưng không ngờ rằng lại nghe Như Tâm nói:

“Ta muốn nghe đôi chút về tục lệ của Vụ Châu, nghe nói đại bản doanh của Thôn Hỏa nhân tộc ở Vụ Châu là ở Hỏa Dung sơn, ngươi đến từ nơi nào?”

Lúc Như Tâm hỏi câu này thì biểu cảm càng trở nên kỳ dị, còn liếm môi theo bản năng, có loại khát vọng không thể kìm nén được cháy hừng hực ở trong lồng ngực nàng tựa như tà hỏa.

“Hỏa Dung sơn là thánh địa của bộ tộc ta, không phải nơi người nào cũng đến được, thường thường chỉ lúc thánh chiến thì mới tập hợp ở nơi đó!”

Chúc Liệt cũng đành thành thật trả lời.

Thánh chiến!

Ánh mắt Như Tâm lóe lên, tính tình Thôn Hỏa nhân tộc hung hăng thường tranh đấu với những chủng tộc khác. Có điều, chỉ có chiến tranh với Nam Hải thì mới được gọi là Thánh Chiến, mà mỗi lần Thánh chiến đều tụ tập lực lượng toàn tộc, đánh đến trời đất mịt mù, nhật nguyệt vụt tắt.

“Lần Thánh Chiến gần đây nhất của các ngươi là vào lúc nào?”

Hai người trò chuyện câu qua câu lại, người ở ngoài nhìn còn tưởng rằng hóa địch thành bạn, chẳng qua trước sau Như Tâm vẫn luôn duy trì một khoảng cách với Chúc Liệt, cực kỳ kiên trì tìm hiểu tin tức về Vụ Châu.

Khi một tia sấm sét cuối cùng biến mất thì Hoa Thừa Lộ mở hai mắt và thả thần niệm ra ngoài, nàng lập tức cảm thấy toàn bộ thế giới đều khác đi, bộc lộ một dáng vẻ khác ở trong mắt nàng.

Đây vừa là cảm ngộ do đột phá cảnh giới, mà cũng là tác dụng do Thể Hồ Quán Đỉnh đem lại, hơn nữa e rằng ảnh hưởng của vế sau sâu hơn về trước nhiều.

“Chúc mừng ngươi, Thừa Lộ!”

Lý Thanh Sơn cười tiến lên đón, trong lòng cảm thấy hơi kỳ lạ, vì ở trong mắt hắn thì dường như Hoa Thừa Lộ đã thay đổi rất nhiều. Dung nhan và dáng người của nàng vốn đã gần như hoàn mỹ, nhưng nếu bàn về khí chất thì phải chênh lệch đến một bậc rồi. Đừng nói là so với Cố Nhạn Ảnh, chỉ sợ là Tiền Dung Chỉ ác độc kia cũng không sánh nổi, dù là thích hay ghét thì cũng là dấu hiệu được thể hiện rõ ràng sau khi trải qua mài giũa.”