Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhưng vào lúc này, toàn thân Hoa Thừa Lộ tràn ngập khí tức ôn hòa mà linh động, tựa như sương mai tụ lại trên cánh hoa, tỏa ra ánh hào quang bảy màu do được mặt trời chiếu rọi xuống, như lần đầu chứng kiến vẻ đẹp tuyệt thế vô song của Phương Hoa.

Đương nhiên, đây chỉ là cảm giác đầu tiên, nếu như nói về sự thay đổi cụ thể thì Lý Thanh Sơn cũng không nói lên được, thầm nghĩ:

“Chỉ mong không phải là chuyện xấu!”

Hoa Thừa Lộ cười tủm tỉm gọi một câu “Lý đại ca” rồi đả tọa điều tức, chẳng mấy chốc đã khôi phục linh lực, sau đó lại hỏi:

“Đã bao lâu trôi qua rồi?”

“Lý Thanh Sơn trả lời:

“Hai người rưỡi!”

“Vậy chúng ta nhanh chóng bắt đầu thôi!”

Hoa Thừa Lộ nói xong thì lập tức đi vào trong hang động, rời khỏi lõi cây.

Lý Thanh Sơn không lợi dụng sờ mó được gì nên sờ sờ mũi, nói với Đại Dung Thụ Vương:

“Tiểu nha đầu vốn khá hứng thú đối với ta, để ngài chỉnh một hồi thì trở nên vô vị, ngài phải bồi thường cho ta thế nào đây!”

Hai ngày nay hắn cũng không nhàn rỗi, liên tục xin Đại Dung Thụ Vương chỉ bảo mấy vấn đề trong tu hành, cho nên đôi bên thân quen hơn nhiều, lúc đùa giỡn thì nói đùa chiếm đa số, còn Hoa Thừa Lộ thú vị hay vô vị với hắn thì thực ra hắn cũng không để ý lắm.

“Lòng người khó dò, vô tình hay cố ý thì sao mà liếc mắt một cái đã xác định được?”

“Vậy thì cảm ơn đạo hữu đã chỉ bảo mấy ngày nay!”

Lý Thanh Sơn cười nói, cách nhìn của Đại Dung Thụ Vương về Đại Hải Vô Lượng Công mang đến lợi ích không nhỏ cho hắn, thêm phần chắc ăn đối với việc ngưng tụ Thương Hải châu và đột phá cảnh giới Kim Đan.

Đương nhiên hắn cũng sẽ không quên hỏi vấn đề liên quan đến việc làm sao để thủy hỏa giao hòa. Đại Dung Thụ Vương cũng nói một số biện pháp nhưng hiển nhiên những biện pháp này chỉ điều hòa được thủy hỏa bình thường, không thể điều hòa Linh Quy và Phượng Hoàng. Lý Thanh Sơn cũng không dám nói quá nhiều, nhưng Đại Dung Thụ Vương có đề cập đến một truyền thuyết lại khơi gợi hứng thú của Lý Thanh Sơn.

“Nghe nói ở nơi sâu xa rong biển rộng với lửa cháy hừng hực, có một loại hoa lạ nở ra trong nháy mắt khi liệt diễm phun trào, sau đó lập tức héo tàn. Bẩm sinh nó đã điều hòa được thủy hỏa linh thiêng, là biểu tượng hòa bình của giao nhân và Thôn Hỏa nhân, có lẽ nó cũng tượng trưng rằng thời gian hòa bình của họ ngắn ngủi tựa như thời gian hoa này nở vậy.”

Giữa bầu trời xanh thẳm, từng đám mây bỗng xuất hiện, chúng liên tục bành trướng liên kết thành nên một vùng, gắng gượng bao phủ lên không trung trên tán cây của Đại Dung Thụ Vương tựa như mây, trông không giống với mây bình thường, mà có vẻ không được tự nhiên lắm.

Lý Thanh Sơn ngồi khoanh chân ở trong một hang động gần tán cây, miệng nhỏ ngâm nga âm thanh gì đó, toàn tâm toàn ý thi triển pháp thuật. Mặc dù hắn có năng lực khống chế nước, nhưng muốn thi triển một cơn mưa rào trong phạm vi như vậy cũng không phải một chuyện dễ dàng, phải phối hợp với thần chú.

Linh lực trong đan điền tựa như thủy triều rút, đám mây thì không ngừng dày lên, ánh mặt trời không thể xuyên qua được. Hiển nhiên là từ trắng sang đen, nước mưa tràn ngập linh khí liên tục được tích trữ, tựa như một miếng bọt biển hút đầy nước, chỉ chờ cơn mưa xối xả tràn trề niềm vui trong chốc lát.

Hoa Thừa Lộ thì lại đi tới dưới đáy nhất của Đại Dung Thụ, rễ của Đại Dung Thụ và Thái Dương đằng đan xen chằng chịt ở trong bùn đất, dây dưa với nhau. Chẳng mấy chốc nàng đã tìm ra một vị trí thích hợp, thế là nàng đặt hai tay lên trên rễ của Thái Dương đằng và vận chuyển Phương Hoa quyết, trên bàn tay lập tức có ảnh sáng như cầu vồng tỏa ra.

Thái Dương đằng to lớn tựa như cầu long hơi chấn động vì sức mạnh nho nhỏ này, bắt đầu hấp thụ nguồn sức mạnh này theo bản năng, sự chấn động cũng không ngừng tăng lên.

Thái Dương đằng trưởng thành gần như có thể coi khinh bất kỳ loại pháp thuật gây tổn thương nào, nhưng mục đích của nguồn sức mạnh này cũng không phải là tấn công, mà là thúc đẩy. Tựa như người bách độc bất xâm cũng không chống lại được xuân dược, nở hoa và kết quả cũng là bản năng nằm sâu bên trong thực vật.

Chẳng mấy chốc mà linh lực trong cơ thể Hoa Thừa Lộ đã chẳng còn xíu nào, lập tức có một chiếc rễ quấn tới và truyền mộc linh lực tinh khiết vào trong cơ thể nàng.

Đầu tiên Thái Dương đằng kết ra những nụ hoa, một lát sau thì những đóa hoa Thái Dương màu vàng óng ánh bắt đầu nở rộ, tỏa ra ánh sáng xán lạn không khác gì mặt trời.

Đại Dung Thụ Vương nói:

“Được rồi, ta cảm thấy khoan khoái hơn nhiều rồi. Cảm ơn ngươi! Mật hoa của hoa Thái Dương này rất có giá trị đối với ngươi, mau góp nhặt đi!”

Hoa Thừa Lộ thở phào nhẹ nhõm rồi cũng lộ ra một nụ cười. Nàng đi tới chỗ Đại Dung Thụ Vương, cuối cùng lại nhìn thấy ánh sáng một lần nữa. Chẳng qua chỉ mới mấy ngày mà nàng đã cảm thấy như là được đầu thai làm người.

Lý Thanh Sơn cũng được Đại Dung Thụ Vương thông báo, thế là miệng lại niệm tụng, chỉ nghe “rào” một tiếng, miếng “bọt biển” giữa bầu trời tựa như bị dốc sức bóp một cái. Mưa to trút xuống, dội lên từng chiếc lá, rồi chảy xuống phía dưới dọc theo thân cây, còn hoa Thái Dương thì ngày càng sáng lại trong màn mưa mờ mịt.