Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Một tu sĩ Trúc Cơ nho nhỏ nói với Yêu vương đã xưng vương mấy ngàn năm là “ngài cũng sẽ cần đến sự giúp đỡ của ta”, người bên ngoài mà nhìn thì chắc chắn sẽ nghĩ là kẻ ngày quá ngông cuồng, chắc chắn sẽ cười nhạo hắn:
“Với thân phận của Đại Dung Thụ Vương, không biết có bao nhiêu người nguyện dốc sức cho hắn, tiểu tử ngươi có tư cách gì mà nói câu như thế!”
Nhưng Đại Dung Thụ Vương sẽ không coi nhẹ lời ngông cuồng này, trái lại còn cảm thấy cảm ứng trong cõi u minh kia càng ngày càng mãnh liệt, tựa như Kim Thiền Linh Vương nhận định “Thiên Long Thiện Xướng” phải thuộc về Tiểu An vậy. Đây không phải là bói toán thuật, chỉ là một loại trực giác của vương giả họ khi đạt đến cảnh giới này.
“Chỉ là đến lúc đó sẽ không đơn giản như là giết đám trùng hay tưới nước đâu.”
“Rất hợp ý ta, nói không chừng sau này có cơ hội cùng nhau ra khỏi cái giếng này để nhìn thế giới bên ngoài!”
“Lời này rất giống với thuyết pháp của một lão bằng hữu của ta.”
Trong lòng Lý Thanh Sơn hơi lay động, có lẽ Kim Thiền Linh Vương và Đại Dung Thụ Vương này có quen biết, e là tính tình tính cách của hai vị này cũng rất khác so với các Yêu vương.
Dựa theo quyển sách mà hắn từng đọc kia, trong số các Yêu vương thì có rất nhiều loại người hung ác tàn bạo, không được mấy người tốt tính. Người ôn hòa như họ đã ít lại càng ít, Đại Dung Thụ Vương tuân theo đạo lí tự nhiên, còn Kim Thiền Thiên Vương thì vẫn tu hành Phật pháp, kết bạn được với họ thực sự là một chuyện may mắn.
Có điều, hiện tại cũng không phải lúc để tìm cách chứng thực chuyện đó. Một làn gió thơm chợt ùa đến từ phía sau, Hoa Thừa Lộ nghe thấy giọng nói của Tự Khánh thì vội vàng chạy tới:
“Lý đại ca, ngươi vẫn ổn chứ!”
Lý Thanh Sơn cười khẽ với nàng rồi bỗng nhìn lại, tầm mắt xuyên qua màn mưa, nhìn về phần cuối rừng mưa, chỉ thấy mười mấy chấm đen xuất hiện. Tự Khánh không thể kìm nén được dục vọng muốn giết chết hắn nữa, trực tiếp điều động đám nanh vuốt này đến.
Lý Thanh Sơn tung người nhảy một cái, vọt lên màn mưa. Linh vũ còn đang rơi đầy trời bị lôi kéo dẫn dắt mà tụ lại chỗ hắn, đi theo ở phía sau hắn tựa như một đôi cánh bằng nước giang rộng, bay về phía chân trời.
Trong mắt đám tráng hán có sẹo cũng lộ ra tia sáng tàn ác, mỗi người đều thể hiện bản lĩnh của riêng mình, hỗ trợ trên dưới với nhau, khoảng cách chưa tới hai mươi dặm gần như bị rút ngắn lại bằng không chỉ trong nháy mắt.
Trong chớp mắt, rừng mưa chợt biến mất.
Hoa Thừa Lộ đang ngưng thở thì phát hiện Lý Thanh Sơn và đám chó săn của Tự Khánh đều biến mất ở trong đấu trường, thế là hét lên thất thanh:
“Lý đại ca!”
Đại Dung Thụ Vương nói:
“Hiện tại ngươi vẫn chưa giúp được hắn thì vội cái gì, ở lại đây thêm mấy ngày nữa đi!”
Hoa Thừa Lộ gật gù thật mạnh tựa như quyết tâm làm chuyện gì đó, sau đấy thì bay về phía những đóa hoa Thái Dương nở rộ rực rỡ kia.
…
Trong lúc một hỏi một đáp, thời gian từ từ trôi qua, Chúc Liệt cũng rất phối hợp, gần như nói hết tất cả những gì hắn biết. Nhưng hắn cũng không khuất phục, Thôn Hỏa nhân sẽ không khuất phục trước bất kỳ ai, bất kể là nàng hay là Tự Khánh, hắn chỉ đang chờ đợi một cơ hội thôi.
Hắn hiểu rất rõ quy tắc tỷ thí lần này, chẳng mấy chốc mà đấu trường hồ nước này sẽ biến mất thôi, tất cả mọi người đều sẽ bị truyền tống đến một chỗ, khi đó chính là cơ hội tốt nhất để giết chết nàng. Hắn không tin pháp thuật mà nữ nhân miệng đầy lời nói dối này hạ trên người mình là tuyệt mệnh cổ, cho dù đúng là nó thì hắn cũng phải đánh cược một lần. Bởi vì hắn đã nhớ ra mình từng thấy nàng ở đâu rồi.
Chúc Liệt âm thầm nhẩm tính, chỉ còn một phút là đến lúc truyền tống…
Như Tâm bỗng hơi trầm mặc rồi cười nói:
“Đúng là năm tháng không bỏ qua cho ai! Ta từng thề phải làm thịt tất cả Thôn Hỏa nhân, ha ha, đều là lời nói của hài tử ngây thơ, tuổi ấu thơ tuyệt đẹp một đi không trở lại, có điều ngươi cũng được coi là người thứ nhất nhỉ!”
…
Vẻ mặt Chúc Liệt kịch liệt thay đổi, toàn thân bừng lên liệt hỏa, liều lĩnh xông về phía Như Tâm. Nụ cười của Như Tâm vẫn không thay đổi, chỉ phi thân lùi về sau, khoảng cách hai người bị rút ngắn nhanh chóng, sau đó lại bị kéo xa từ từ.
Các loại bệnh cùng bộc phát trong người Chúc Liệt, toàn thân sưng phù, da thịt thối rữa, Như Tâm ở trong tầm cũng dần lờ mờ, hai mắt hắn bị một lớp bóng mờ che phủ, gần như mù.
“Thứ con hoang nhà ngươi, cùng chết đi!”
Chúc Liệt phát ra tiếng gào rú điên cuồng tựa như dã thú sắp chết, lồng ngực tỏa sáng nóng rực, kịch liệt nảy lên, trái tim như sắp nổ tung. Trái tim của Thôn Hỏa nhân tộc tương tự như yêu đan của yêu tộc, đó là khởi nguồn sức mạnh của một thân thể, một khí nó nổ tung thì có thể bùng phát lực phá hoại kinh người.
Ở khoảng cách gần thế này thì Như Tâm khó mà thoát khỏi cái chết.
“Chống cự ngoan cố, trái tim chợt ngừng!”
Như Tâm tươi cười xòe năm ngón tay ra rồi nhẹ nhàng nắm chặt.
Trong nháy mắt, Chúc Liệt như bị rút hết toàn bộ sức mạnh, lần đầu tiên trái tim hắn im lìm như này từ lúc sinh ra cho tới nay, ngọn lửa trên người cũng tắt ngấm theo, nhưng thân thể vẫn duy trì tư thế xông lên mà lao về phía Như Tâm, cố gắng giơ chiếc đinh ba trong tay lên muốn đâm về phía nàng.