Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Như Tâm hơi nghiêng người lướt qua bên cạnh hắn, sau đó một bàn tay trắng nõn như ngọc đâm thẳng vào lồng ngực hắn và móc ra một trái tim đỏ tươi. Trái tim kia nhanh chóng ngưng tụ và trở nên cứng rắn ở trong gió, biến thành một khối hỏa hồng thạch...Dong Hỏa chi tâm!”
Thân thể Chúc Liệt hoàn toàn bị bệnh tật nuốt chửng. Ôn quỷ hiện lên trên người hắn rồi trở lại trong thân thể Như Tâm.
Như Tâm thở dài một hơi thật nhẹ đến mức gần như không thể nhận ra. Nàng liếc mắt nhìn bầu trời một cái, trong màu xanh thẳm dần lộ rõ màu đỏ như máu, loáng thoáng cảm thấy e là mình đã bị ảnh hưởng bởi thứ gì đó của Long đấu trường này rồi, nên mới hơi không khống chế được sát ý trong lòng.
Nhưng một khi dã thú bị thả ra ngoài thì phải làm thế nào mới giảm giữ lại lần nữa được đây?
…
Lý Thanh Sơn vừa rời khỏi Đại Dung Thụ Vương thì đã cảm nhận được sự thay đổi một cách cực kỳ rõ ràng, sát khí ngưng tụ trên không trung, bầu trời bị một vệt đỏ như máu nhuộm dần. Hổ Ma trong đầu phát ra tiếng gầm nhẹ khát máu, nếu như không có Linh Quy trấn áp thì e rằng ngay cả hắn cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Tuy Long đấu trường gần như hoàn thành luyện hóa này vẫn không sánh được với Tu La trận chân chính nhưng cũng đã có chút thành tựu. Đám tu sĩ các môn phái giết đến hăng say, không còn kiêng nể gì, chỉ mới mấy ngày mà đã có mấy ngàn tu sĩ chết trận, càng như tưới dầu lên lửa, tựa như không khí cũng đang bốc cháy.
Hồ lớn biến mất, biến thành một hoang mạc liên miên trùng điệp, kế hoạch săn giết của Tự Khánh quay trở về quỹ đạo, mười bảy tu sĩ Trúc Cơ đã được nghỉ ngơi dưỡng sức. Lúc này, từng thanh pháp khí phi kiếm bay ra từ tay mỗi người, linh quang đan dệt thành một chiếc lưới kín mít, niêm phong tất cả đường lùi đường tiến của Lý Thanh Sơn.
Lý Thanh Sơn tươi cười, sau đó thân hình đột nhiên biến mất, tuy vẫn chưa đạt được tác dụng ẩn thân nhưng lại khiến khí thế muốn vây nhốt hắn của đám người kia chợt lụi tắt, sự phối hợp giữa các pháp khí chợt hỗn loạn, để lộ một khe hở nhỏ bé đến mức không thể nhận ra, nhưng hắn lại thuận thế mà chém một chiêu xuống đó, phá vỡ võng lớn.
Lý Thanh Sơn đang muốn thừa cơ giết vài tên thì chợt cảm thấy thân thể nặng nề, thân hình cũng vì thế mà chậm theo. Hắn lập tức biết mình đã trúng pháp thuật của đối phương, có lẽ là một loại pháp thuật hệ Thổ nào đó, đồng thời có ít nhất bảy loại pháp thuật hạ xuống trên người hắn. Pháp thuật không thể so với pháp khí, phạm vi công kích lớn nên chỉ có thể kiên cường chống đỡ mà thôi. Trong số bảy loại kia lại có ít nhất bốn loại pháp thuật khống chế làm cho thân thể hắn trở nên chậm chạp, bỗng bước nửa bước cũng khó khăn.
Mà từng món pháp khí kia lại bay tới, mỗi một cái đều có sức mạnh sát sinh giết người. Tráng hán có sẹo quát to hai tiếng, hai cánh tay trở nên thô to hơn một vòng, Bát Phương Liệt Địa chùy cũng trở nên vô cùng to lớn và đập xuống giữa đầu Lý Thanh Sơn.
Mọi người đều thả lỏng trong lòng, hắn thật sự cho rằng có thể chống đỡ được khi bọn ta hợp sức sao? Mắt thấy Lý Thanh Sơn lấy ít địch nhiều, vừa giáp mặt đã rơi vào đường cùng.
“Keng!”
Một bảo tháp đen kịt đột nhiên xuất hiện, tất cả pháp khí rơi vào trên nó đều phát ra tiếng leng keng leng keng, nhưng đều bị tiếng nổ của Bát Phương Liệt Địa chùy đè xuống. Bàn tay của tráng hán có sẹo chợt rạn nứt, lực phản chấn to lớn khiến hắn bị nội thương. Hắn nhìn bảo tháp đen kịt hoàn hảo không bị tổn hại chút nào kia mà lộ ra biểu cảm khó mà tin nổi.
Ngay cả tu sĩ Kim Đan cũng không thể chống đỡ được một chùy này của hắn, nhưng nó lại không phá được chiếc tháp quái dị kia. Hắn không biết là, ngay cả tu sĩ Kim Đan cũng không mở được Trấn Ma tháp này của Lý Thanh Sơn, hơn nữa đó còn là trưởng lão thủ tọa của Thiên Long thiền viện.
Tuy mọi người kinh ngạc nhưng không hề sợ hãi, tiếp tục quát lên:
“Bày trận!”
Lập tức có tám tên tu sĩ lấy trận kỳ đã được chuẩn bị từ lâu ra, bày ra Bát Diện Lai Phong trận dựa vào tám hướng bao quanh bảo tháp. Không gian trong trận chợt nổi lên cuồng phong gào thét, những cơn lốc xoáy hệt như đao kiếm chém lên Trấn Ma tháp, có uy lực như thể tích hủy tiêu cốt, đồng lòng cắt ngọc.
Nhưng đối với Trấn Ma tháp mà nói chỉ như gió nhẹ lướt qua mặt, hồn nhiên không thèm để ý, ngay cả một vết xước cũng chẳng có.
Rầm rầm rầm rầm!
Cả đám tu sĩ đều phô bày thủ đoạn mạnh nhất mà tấn công Trấn Ma tháp, tiếng nổ ầm vang vọng khắp sa mạc.
Trấn Ma tháp hơi lung lay dưới thế tiến công kia, gần như sắp bị lật đổ. Bỗng tám chiếc Xiềng Xích Trấn Ma chợt bay về tám hướng, cố định Trấn Ma tháp ở trong hư không, khiến nó không còn lung lay nữa.
Ma tính của ta, thao thao bất tuyệt. Tội nghiệt của ta, vô cùng vô tận.
Đối với Lý Thanh Sơn mà nói, đây là lớp phòng ngự mạnh nhất, chỉ đứng sau Linh Quy Huyền Giáp.
“Chẳng trách hắn lại ngông cuồng như vậy, hóa ra là còn có thủ đoạn bất bại thế này!”
Trong lòng tráng hán có sẹo hơi kinh sợ, lớn tiếng ra lệnh:
“Mọi người thay phiên quản lý trận kỳ, bảo tồn linh lực, để xem hắn chống đỡ được tới khi nào!”
Tất cả mọi người đều gật gì, lộ ra vẻ dữ tợn, pháp khí pháp thuật càng mạnh thì càng tiêu hao nhiều linh lực, cứ phòng ngự mãi thì chỉ còn kết cục là tiêu hao hết linh lực.
Đương nhiên đây là suy đoán rất hợp với lẽ thường, có điều bí pháp bất truyền của Thiên Long thiền viện này lại lấy ma tính của người bị trấn áp trong tháp ra làm cội nguồn sức mạnh.