Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lý Thanh Sơn đếm ba tiếng xong cũng không còn ai dám đứng nữa, thế là hài lòng gật gật đầu. Thả những kẻ tu hành đang bị khống chế xuống đất, mấy cái tu sĩ Trúc Cơ thì tuy sắc mặt đều rất khó coi nhưng vẫn miễn cưỡng chắp tay với Lý Thanh Sơn, các luyện khí sĩ chưa bị đem ra làm ám khí thì bò lăn ra, hận không thể nằm luôn trên đất.

Nhưng Hoa Thừa Tán lại chú ý đến trong mười mấy người mà Lý Thanh Sơn ném đi thì đại bộ phận đều là ăn mặc như thuộc hạ của Tự Khánh. Chẳng qua rất hiển nhiên là Lý Thanh Sơn đối với việc giết mấy người vô tội cũng chẳng cảm thấy áy náy gì. Chọc cáu hắn thì đừng nói mấy người, những người tu hành bên dưới hắn đều có thể giết sạch.

"Ta còn muốn đi các đấu trường khác, các ngươi ở lại đây trông coi cho ta, không được giết lẫn nhau nữa, nếu ta quay lại mà thấy còn đánh thì sẽ lấy máu từng người các ngươi trước đấy, trận tỷ thí này vẫn còn mấy ngày mới kết thúc, ai cũng không trốn được!"

Lý Thanh Sơn triệu tập các tu sĩ Trúc Cơ trong đấu trường tới, không chút khách khí mà uy hiếp, tâm tính tu vi của họ mạnh hơn luyện khí sĩ nhiều, một khi tâm trí đã bình tĩnh lại thì sẽ ít bị ảnh hưởng hơn, cũng có thể áp chế được các luyện khí sĩ.

Một đám tu sĩ Trúc Cơ bất kể là đến từ môn phái hay là bách gia, đều liên thanh nói:

"Không dám!"

Dưới cái nhìn chòng chọc của Lý Thanh Sơn, ai cũng không nghi ngờ rằng nếu dám lộ ra chút ý định phản kháng nào thì tuyệt đối sẽ bị bổ một kiếm.

"Vậy thì tốt, ta đi tìm những người khác!"

Lý Thanh Sơn lập tức đi đến đấu trường khác, không cần biết Tự Khánh muốn làm cái gì, hắn nhất định phải phá hỏng nó.

Lý Thanh Sơn chuyển sang đấu trường khác, trước tiên là gầm lên một tiếng để hấp dẫn chú ý, sau đó giết người lập uy, sau cùng phát biểu giảng giải rồi triệu tập tất cả tu sĩ Trúc Cơ đến để duy trì trật tự, sau khi có kinh nghiệm thì mấy việc này làm càng trôi chảy hơn.

Việc này đương nhiên là được tạo dựng trên nền móng là sức mạnh tuyệt đối, hắn vốn đã là tu vi Trúc Cơ đỉnh phong, sau khi phối hợp với ma tâm ma hóa, lại có vũ khí lợi hại như Phản Ma kiếm thì dù là là tu sĩ Kim Đan sơ kỳ cũng có thể đánh một trận, trong số tu sĩ Trúc Cơ đã chẳng có ai là đối thủ.

Mà ngoài sức mạnh ra, trấn ma lực của Trấn Ma đồ lục cũng quan trọng vô cùng, bất kể là tu sĩ điên cuồng khát máu đến cỡ nào chỉ cần bị xích trấn ma trói lại thì cơ bản rất nhanh sẽ khôi phục lý trí.

Lý Thanh Sơn đi đến đâu chiến tranh lập tức kết thúc đến đó, sau đó triệu tập tất cả mọi người, tu sĩ của Bách Gia kinh viện ở Thanh Hà phủ tấp nập tụ tập ở cạnh hắn, phần lớn những người chết trận đều là luyện khí sĩ, đa số tu sĩ Trúc Cơ vẫn có thể giữ được tính mạng, Như Tâm với Chử Đan Thanh không sao làm hắn cũng yên tâm phần nào.

Sau đó thì để tăng lữ Phật môn tụ lại ở một chỗ, đồng thanh tụng xướng kinh Phật, đệ tử Nhạc gia thì lấy tiếng đàn tương hợp. Rồi lại để tu sĩ các nhà các phái thi triển các loại pháp thuật ngưng thần tĩnh khí để đối kháng với ảnh hưởng của Long Đấu trường, cuối cùng khống chế được cục diện, sát khí cuồn cuộn, chiến ý sôi trào đã dần dần bình tĩnh lại.

Tự Khánh đang giao phong với bóng đen thần bí kia cũng đã nhìn thấy tất cả mọi chuyện xảy ra bên trong, không khỏi căng thẳng trong lòng, hận không thể băm vằm Lý Thanh Sơn thành trăm mảnh, nhưng lúc này lại không thể phân tâm được, thực lực của đối phương cực kỳ cường hãn, càng ẩn chứa một cỗ tử vong chi lực nồng liệt, xâm thực tiêu hao sinh cơ của hắn.

Người có thể giao thủ với hắn ở Thanh Châu vốn đã không nhiều, hắn đã ngờ ra lai lịch:

"Thái tử Yêu tộc của Thanh Châu mà cũng thèm khát đấu trường vô dụng này của ta à?"

"Tự Khánh, ngươi cho rằng ta không biết Tu La trường được luyện ra như thế nào sao?"

Mặc Vũ cũng không giấu thân phận nữa, hắn vẫn luôn ở Như Ý quận điều tra chuyện ai giết thủ hạ của hắn, đoạt đi Tam Tuyệt thư, chuyện này đối với hắn không hề khó, dù có không để lại manh mối nào thì hắn vẫn có thể thuận theo tử khí để truy ra hung thủ. Nhưng kết quả lại vượt ra khỏi dự liệu, không thể không từ từ điều tra, sau đó ngẫu nhiên nhìn thấy Tự Khánh giao thủ với một đám Kim Đan, liền ân ẩn đoán ra dự định của hắn.

Tự Khánh biến sắc:

"Ta là hoàng tử Đại Hạ. Ngươi cướp đoạt đồ của ta, không sợ triều đình giáng tội ư?"

Mặc Vũ nói:

"Ngươi dùng nhiều kẻ tu hành thế này làm tế phẩm, cũng không sợ triều đình giáng tội ư?"

Thân phận của hai người cao quý như nhau, đều biết rõ trong lòng rằng cái gọi là luật pháp quy củ là thứ mà cường giả đặt ra để trói buộc kẻ yếu, người không có bối cảnh chỗ dựa mới cố kỵ. Tự Khánh có thể không hề kiêng kị mà luyện Tu La trường, Mặc Vũ cũng có thể không hề kiêng kị mà cướp đoạt, chẳng lẽ Đại Hạ vương triều sẽ vì việc nhỏ này mà khai chiến với Mặc hải Long vương chắc?

Hai phương diện này coi như hòa nhau, chỉ có thể dựa vào thủ đoạn của mỗi người. Mặc Vũ biết rõ giá trị của Tu La trường, nếu như là ở quá khứ thì chưa hẳn hắn đã ra tay cướp đoạt, thế nhưng hiện tại hắn đang vô cùng muốn giết một con yêu quái.