Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Ngươi giao Tu La trường này cho ta, ta giết Bắc Nguyệt rồi sẽ trả cho ngươi."
Tự Khánh sao có thể tin hắn, cười lạnh một tiếng:
"Ngươi cho rằng ta là trẻ con ba tuổi à? Bây giờ ngươi từ bỏ, ta đảm bảo sẽ giết Bắc Nguyệt."
Mặc Vũ không nói gì nữa, tuy Tự Khánh là chủ nhân của Long Đấu trường, nhưng hắn cũng đã chuẩn bị cả mấy ngày trời, khó lắm mới xâm nhập được vào trung tâm của Long Đấu trường, sao có thể từ bỏ chứ. Dù sao hắn cũng không sợ bọn Giả Chân, Ác Đan vây công. Một khi cướp đoạt thành công thì lập tức thi triển thần thông thiên phú, ai có thể chặn được hắn.
Lấy Long Đấu trường làm trung gian, hai luồng sức mạnh không ngừng giằng co, tuy sức mạnh của Tự Khánh bá đạo, nhưng tử vong chi lực của Mặc Vũ như con giòi trong xương, bám chặt trong Long Đấu trường, nhất thời khó phân cao thấp.
Tuy chiến đấu trong Long Đấu trường đã dừng lại, nhưng sát ý chiến ý của hai người lại càng lúc càng mạnh, ùn ùn không ngừng rót vào trong Long Đấu trường, chuyển hóa nó thành Tu La trường.
…
Tuyết lớn tung bay trong không trung, chỉ qua một lúc trên mặt đất đã có một tầng tuyết trắng che phủ, giấu đi tất cả máu tươi và thi thể. Vài ngàn tu sĩ khoanh chân ngồi trên đất tuyết, không hề động đậy, để mặc cho tuyết rơi phủ trên người.
Theo lý mà nói thì mỗi luyện khí sĩ đều nóng lạnh bất xâm, nhưng trong hoa tuyết này ẩn chứa một cỗ băng hàn chi lực, một vài luyện khí sĩ có tu vi hơi yếu thì không khỏi phát run, nhưng mà tâm trí lại càng lãnh tĩnh, lắng nghe tiếng tụng kinh, hồi tưởng lại những gì đã trải qua trong mấy ngày ngắn ngủi này, có một loại cảm giác không rét mà run.
Vô số kẻ tu hành bị giết, rất nhiều người đều là sư huynh đệ của họ, hoặc là đệ tử thậm chí tình lữ, nếu không nhờ Lý Thanh Sơn xuất hiện, e rằng phần lớn người ở đây cũng khó thoát khỏi kết cục như vậy, vừa cảm kích vừa bội phục đối với hắn, còn có một loại sợ hãi sâu sắc nữa.
Mà với Tự Khánh thì là thù hận sâu sắc, bất kể là tu sĩ môn phái hay là tu sĩ bách gia,
"Thân là hoàng tử thì có thể không coi chúng ta như con người, bắt bọn ta tàn sát lẫn nhau như cổ trùng để thỏa mãn sở thích biến thái kia của ngươi ư?"
Lòng thù hận như lửa sục sôi, sát ý khó lắm mới áp chế xuống được giờ lại bùng lên, không ngừng có luyện khí sĩ vọt lên từ trong đất tuyết, cặp mắt đỏ bừng, vung vũ khí, chỉ có giết chóc mới có thể làm dịu đi sự phẫn nộ này.
Nhưng lập tức lại có một sợi xích đen nhánh bay tới, quấn chặt lấy những người này rồi kéo vào Trấn Ma tháp đen ngòm, mọi người không khỏi nhìn về thân ảnh sừng sững như một tòa tháp sắp đang đứng trước Trấn Ma tháp kia, trong lòng lo lắng. Thủ đoạn giết người của Lý Thanh Sơn thì không ai không biết, không hề có chút nương tay nào, cứ như là chặt dưa thái rau vậy.
"Lý…Lý thống lĩnh, đệ tử của ta...sẽ không sao chứ!"
Một lão tu sĩ nhìn thấy đệ tử bị tóm vào trong Trấn Ma tháp thì lo lắng mà hỏi.
Lý Thanh Sơn nói:
"Yên tâm, không chết được!"
Trấn Ma tháp vốn đã có thể cách ly ảnh hưởng của Long Đấu trường, lại có thể trấn áp ma tính, dựa vào tâm tính của những luyện khí sĩ này thì cơ bản là vèo cái đã trấn áp được, khống chế được cục diện rồi thì Lý Thanh Sơn cũng không muốn giết người lung tung.
"Vậy thì tốt!"
Tu sĩ kia yên tâm, cúi sâu hành lễ, lui về trong hàng ngũ.
"Thanh Sơn, lần này may mà có ngươi, không thì chắc bọn ta đều gặp nguy hiểm rồi, không nghĩ đến lần này lại hiểm ác như thế!"
Cuối cùng thì Liễu Trường Khanh cũng không dám trực tiếp tố cáo Tự Khánh, những người khác cũng như vậy, chẳng qua sự phẫn hận bất mãn trên mặt lại khó mà che dấu được.
"Tên khốn Tự Khánh kia muốn chúng ta chết, ta sẽ đi đến đấu trường cuối cùng ngay, chặt đứt mọi nanh vuốt cuối cùng của hắn!"
Lý Thanh Sơn đi đến bốn đấu trường, lại vẫn không tìm được ba tên đã chạy trốn, chỉ còn lại một đấu trường được trải đầy các rừng đá là chưa đi, bởi vì đó là một tòa tiên thiên pháp trận. Hắn chọn ổn định cục diện trước rồi mới đi truy sát sau.
Liễu Trường Khanh than thở:
"Hắn làm như vậy không biết là có lợi ích gì?"
"Tự Khánh muốn luyện hóa Long Đấu trường này thành Tu La trường!"
Hàn Thiết Y lạnh lùng nói, hắn là con cháu Binh gia có xuất thân thế gia, lại đã từng thoáng nghe nói qua Long Đấu trường có thể luyện chế thành Tu La trường, tuy không rõ phương pháp cụ thể lắm, nhưng trải qua những chuyện này xong thì làm gì còn chuyện vẫn chưa hiểu.
Sau khi Hàn Thiết Y giải thích, tất cả mọi người đều bừng tỉnh ra, càng thêm thù hận Tự Khánh. Mấy ngàn tính mạng, căn cơ của tu hành đạo cả Như Ý quận lại bị hắn dùng làm tế phẩm.
Lý Thanh Sơn càng kiên định hơn, quyết không thể để hắn thành công! Rất hiển nhiên, sau khi Tự Khánh luyện thành Tu La trường thì người bị đối phó đầu tiên sẽ là hắn.
"Thanh Sơn, ngươi biến thành như thế này có sao không!"
Bên tai đột nhiên vang lên thần niệm truyền âm của Hoa Thừa Tán, lại thấy trong mắt hắn đầy âu lo. Hoa Thừa Tán biết bí mật của Lý Thanh Sơn. Thấy bộ dạng hắn ma hóa còn cho là thủ đoạn của yêu ma. Chỉ sợ hắn tiết lộ thiên cơ.
Lý Thanh Sơn nói:
"Yên tâm, đây là Phật môn công pháp chính tông!"