Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nếu Lý Thanh Sơn nói đây là một môn ma công thì Hoa Thừa Tán còn tin hơn, biến hóa đầy ma khí thế này sao có thể có liên quan đến Phật môn, cười khổ hỏi:

"Chỗ nào cũng không thấy Thừa Lộ, nàng sẽ không bị lạc sâu vào trong mê trận chứ, vậy thì biết làm sao!"

"Tới rồi kia kìa!"

Lý Thanh Sơn cười chỉ về phía xa.

Trên trời có một bóng người bay tới, toàn thân đều sáng lấp lánh ánh sáng vàng. Hóa ra là một nữ tử tuyệt sắc, khí chất bất phàm, nhất thời hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người.

"Lý đại ca!?"

Hoa Thừa Lộ đến trước mặt Lý Thanh Sơn, ngẩng đầu kinh ngạc nói. Nàng cũng chưa thấy qua bộ dàng này của Lý Thanh Sơn bao giờ, sau khi Lý Thanh Sơn rời đi, nàng cũng thu thập xong mật thái dương hoa, những mật hoa này có giá trị cực lớn đối với người tu hành Phương Hoa quyết như nàng, rồi cả người cũng bị dính phấn hoa vàng rực rỡ.

"Thừa Lộ!!"

Nhưng sự kinh ngạc của Hoa Thừa Lộ còn lâu mới bằng được Hoa Thừa Tán, còn có một đám người quen biết nàng nữa, lúc nàng vào Long Đấu trường vẫn rành rành chỉ là một luyện khí sĩ mà còn kém xa luyện khí mười tầng, sao chớp mắt đã biến thành tu sĩ Trúc Cơ, hơn nữa từ khí tức trên người mà nói thì đã sắp đột phá Trúc Cơ trung kỳ.

Tuy trong tu hành đạo không ít các loại kỳ ngộ, nhưng kỳ ngộ có thể làm cho người ta đạt được cảnh giới như vậy chỉ trong mấy ngày thì đúng là chưa thấy bao giờ.

Lý Thanh Sơn cười khà khà,

"Sao thế, không nhận ra ta à!"

"Quá tốt rồi!"

Hoa Thừa Lộ hớn hở ra mặt, sau khi Lý Thanh Sơn biến mất thì nàng vẫn luôn rất lo lắng, hiện tại thấy hắn bình an vô sự mới thở phào nhẹ nhõm. Sau khi trải qua thể hồ quán đỉnh, nàng đã hiểu rõ tình cảm trong lòng, cũng hiểu rõ giữa hai người sẽ chẳng có kết quả gì cả, nhưng lúc này gặp lại thì tâm tình lại dậy sóng khó mà tự kìm chế được.

Dù bộ dạng ma hóa của hắn trong mắt người khác rất dữ tợn hung ác, nhưng trong mắt của nàng thì dù là tuấn mỹ như Hoa Thừa Tán cũng phải thua kém, tuấn mỹ cũng được, xấu xí cũng chẳng sao, không ai có thể thay thế sự tồn tại của hắn.

Hoa Thừa Tán là người tinh ý nhường nào, lập tức nhìn ra biểu cảm của Hoa Thừa Lộ không đúng lắm, trong lòng thầm kinh ngạc, hỏi rằng:

"Thừa Lộ, ngươi Trúc Cơ thành công như thế nào vậy?"

Đây cũng là vấn đề mà tất cả mọi người đều muốn hỏi, dưới cái nhìn chằm chằm của mọi người, Hoa Thừa Lộ vẫn thản nhiên, chỉ dựa vào sự thay đổi khí độ này cũng đủ làm người ta cả kinh rồi, lại nghe nàng nói:

"Việc này nói ra rất dài dòng, đều là nhờ Lý đại ca!"

Lúc này thì tầm mắt của mọi người đều đổ dồn lên người Lý Thanh Sơn, cảm thấy càng lúc càng nhìn không thấu hắn.

Lý Thanh Sơn nói:

"Đây là cơ duyên của bản thân ngươi, ta chẳng qua là vừa hay gặp phải mà thôi."

Bên tai đột nhiên truyền tới giọng nói mỉa mai của Như Tâm:

"Chúc mừng Lý đạo hữu, lại có được trái tim của mỹ nhân rồi."

Lý Thanh Sơn cười cười liếc nàng một cái.

"Từng vì say rượu đuổi danh mã, chỉ sợ đa tình hại mỹ nhân, chẳng lẽ Như Tâm đạo hữu ghen rồi à?"

Như Tâm nói:

"Sau khi chuyện này kết thúc có chuyện muốn nhờ ngươi."

Lý Thanh Sơn rất ít thấy bộ dạng nghiêm túc như thế của nàng, hơn nữa ân ẩn cảm thấy nàng thay đổi rồi, mà lại nói không ra là vì sao, liền nói:

"Giữa hai chúng ta cần gì nói nhờ cả. Dù ngươi muốn trăng sao trên trời thì có một ngày ta cũng có thể lấy cho ngươi."

"Hái trăng sao" chính là dã vọng của hắn.

Như Tâm trầm mặc một hồi,

"Đừng nói phét để dỗ ta, ta mới không mắc bẫy của ngươi!"

"Ha ha, thế mà cũng bị ngươi nhìn thấu rồi!"

Lý Thanh Sơn bay lên, xông vào Thạch Lâm mê trận, muốn đuổi tận giết tuyệt đám tay chân của Tự Khánh.

Trong mê cung đất đá lởm chởm, một bóng người khổng lồ đột nhiên xuất hiện, người mặc áo giáp đỏ rực, tay cầm trường kiếm hình dạng kỳ quái, đánh giá tình hình xung quanh, đó chính là Lý Thanh Sơn.

Ở giữa Thạch Lâm, ba tu sĩ Trúc Cơ, còn có mấy chục luyện khí sĩ, đều là đệ tử thuộc hạ của đám Tự Khánh, Giả Chân và Ác Đan, Lý Thanh Sơn khống chế đại cục, bình định tranh giết trong mấy đấu trường, những người này đều bị ép đến đây.

"Hắn tới rồi, ta cảm thấy khí tức của hắn rồi!"

"Không phải sợ, chúng ta vận chuyển pháp trận ở đây, hắn tuyệt đối không qua được!"

Tuy nói như thế, nhưng trên mặt mỗi người đều lộ ra sự sợ hãi, giống như đó không phải là người mà là một con quái vật, muốn xông đến xé xác ăn thịt bọn họ.

Trong mê cung này, phương hướng điên đảo hỗn loạn, người có khả năng phân biệt phương hướng mạnh tới đâu cũng khó mà phân biệt Đông Nam Tây Bắc, tuy trên đầu cũng treo lên một vầng thái dương, nhưng e rằng cũng chỉ là ảo ảnh và lừa gạt. Tìm người ở một nơi như thế này thì đối với Lý Thanh Sơn mà nói còn khó hơn mò kim đáy bể.

Hắn đến trước một khối quái thạch, vung Phản Ma kiếm lên chém một nhát, hắn cũng không hiểu Âm Dương Ngũ Hành, kỳ môn Bát Quái gì cả, dứt khoát dùng lực lượng thuần túy mà phá giải.

"Keng" một tiếng, Phản Ma kiếm bắn ra khỏi quái thạch, đến một vết hằn cũng không để lại được. Mê cung mấy chục dặm này dung hợp thành một thể, động vào một chi tiết nhỏ cũng ảnh hưởng đến toàn cục, cho dù Phản Ma kiếm có sắc bén cũng đừng mong dễ dàng phá vỡ.

Lý Thanh Sơn nhíu mày, tay phải nâng Phản Ma kiếm lên, tay trái vuốt nhẹ thân kiếm, Phản Ma kiếm phát ra tiếng rung nho nhỏ, tà nhãn nhìn thẳng vào quái thạch.

Một kiếm, quái thạch chia thành hai nửa!