Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ảnh hưởng của Tu La trận cũng coi như đạt đến điểm giới hạn, dù sao cũng không đến nỗi để các tu sĩ Trúc Cơ cũng điên cuồng chém giết, đương nhiên tiền đề là không thể đánh với người khác, tốt nhất ngay cả xem cũng đừng xem, nghĩ cũng không được nghĩ. Tựa như trong lòng mỗi người đều có dục vọng, nếu tận mắt thấy “yêu tinh đánh nhau” thì dục vọng đó cũng rất dễ dàng bị khơi ra, ngược lại thì sẽ dễ dàng bị khống chế.

Hoa Thừa Lộ nhìn nụ cười ung dung của hắn thì cũng cảm thấy rất yên tâm.

“Chờ khi nơi đây hoàn toàn chuyển hóa thành Tu La trận thì e rằng sẽ có A Tu La giáng lâm!”

Hàn Thiết Y bỗng mở miệng nói, chiến giáp toàn thân bị tàn phá rất nhiều nhưng vẫn giữ vững dáng vẻ lạnh tanh như sắt, đứng thẳng tắp ở kia tựa như trường thương trong tay hắn. Có điều, nơi sâu trong con ngươi cũng có ngọn lửa cháy hừng hực, vì đệ tử Binh gia theo đuổi sát phạt đạo nên ảnh hưởng của Tu La trận với hắn cũng không lớn lắm.

Tu hành Binh gia vốn vô cùng chú trọng việc tôi luyện ý chí, mà ở trên chiến trường thì đương nhiên binh lính lâu năm dễ dàng duy trì sự tỉnh táo hơn là lính mới. Hơn nữa, khí tức tràn ngập quanh đây còn khiến hắn cảm thấy thân thiết, vì Tu La đạo vốn là chốn trở về mà tất cả đệ tử Binh gia tìm kiếm.

Chỉ có chiến sĩ chân chính thì linh hồn sau khi chết mới tránh được thẩm phán của địa ngục đạo, bắt đầu một cuộc chém giết không chừng mực ở Tu La đạo. Đương nhiên, đối với người bình thường thì có lẽ cái này cũng chẳng khác gì cực hình ở Địa Ngục đạo.

Phụ thân hắn đang ở trong Tu La tràng của Đại tướng quân vương, mà hiện tại bá phụ chắc đang chiến đấu ở nơi nào đó trong Tu La đạo! Men theo dấu chân của trưởng bối, tuy răng ý chí chiến đấu đang hừng hực trong lòng hắn nhưng lại có một loại yên lòng khác.

“A Tu La!”

Mắt Lý Thanh Sơn sáng lên, không chỉ không lo lắng hoảng sợ mà trái lại còn hết sức tò mò.

Lục đạo luân hồi được chia thành: Thiên đạo, Nhân đạo, Tu La đạo, Ngạ Quỷ đạo, Súc Sinh đạo, Địa Ngục đạo.

Súc Sinh đạo nổi tiếng là Yêu Thú đạo, là thế giới mà vạn yêu sinh sống, hai chữ súc sinh là một cách gọi miệt thị. Tựa như chư thiên thần Phật dưới trướng Long Tượng, tuy đều có đại thần thông khó mà tin nổi, nhưng nếu như mạo phạm chủ thượng thì cũng bị mắng một tiếng “nghiệt súc”.

Mà lục đạo luân hồi lại chia làm ba thiện đạo và ba ác đạo. Ba thiện đạo là Thiên, Nhân và A Tu La. Ba ác đạo là Súc Sinh, Ngạ Quỷ và Địa Ngục. Dù A Tu La là thiện đạo nhưng vì phước đức không bằng Thiên (đạo) nên không gọi là Thiên (đạo); dù là khổ đạo nhưng vẫn hơn Nhân (đạo), nên đôi khi nó bị xếp vào nhóm ba ác đạo, tạo thành bốn ác đạo.

Trong lục đạo luân hồi này thì Lý Thanh Sơn đã từng thấy sự lợi hại của Ngạ Quỷ đạo, một con thi vương chưa phát huy toàn bộ năng lực mà đã tạo ra sự đả kích mang tính hủy diệt đối với tu hành đạo ở Như Ý quận. Còn với Tu La đạo thì hắn chưa biết rõ lắm, chỉ biết đó là một thế giới tràn ngập sát phạt và chiến đấu.

Dựa theo sự hiểu biết của hắn, A Tu La nắm giữ sức mạnh to lớn thuộc loại quỷ thần, nhưng vì hiếu chiến và thích giết chóc nên không có phước đức, vì thế mà thuộc loại ác thần. Truyền thuyết kể rằng nam giới A Tu La cực xấu mà nữ giới thì cực đẹp, thường là kẻ địch của Đế Thích Thiên, chinh chiến không ngớt nhưng thua nhiều thắng ít.

“Ta cũng muốn mở mang tầm mắt xem đến cùng A Tu La có dáng vẻ thế nào!”

Lý Thanh Sơn cười nói, dòng máu hiếu chiến chảy xuôi trong cơ thể hắn. Hắn nỗ lực tu hành chính là vì nhìn thấy thứ không thể thấy được ở trong sơn thôn, nên đương nhiên cũng muốn mở mang kiến thức về chủng tộc khá thần bí này. Hơn nữa hắn phải đợi để cho Tự Khánh và Mặc Vũ một niềm vui bất ngờ, nên chắc chắn lúc này không thể đi ra ngoài.

“Ta cũng thế.”

Hàn Thiết Y cũng loáng thoáng cảm nhận được rằng hiện tại mình sắp đột phá cảnh giới Trúc Cơ trung kỳ, nên cũng khát khao được chiến một trận với A Tu La trong truyền thuyết kia.

“Hai tên hiếu chiến!”

Hoa Thừa Lộ hết cách mà cảm thán.

Lý Thanh Sơn và Hàn Thiết Y nhìn nhau rồi nở nụ cười, trong mắt đều có tia sáng lấp lánh như nhau.

Bên ngoài trăm dặm, cuộc chiến đã tới hồi gay cấn tột độ, bầu không khí cũng vặn vẹo vì sát khí bừng bừng từ cuộc hỗn chiến bằng mọi giá. Trong thời gian ngắn, có hơn một nghìn tu hành giả chết trận, từng thi thể tàn tạ nằm rải rác trên mặt đất quanh mười dặm, máu tươi dần nhuộm mặt đất thành màu đỏ ngòm.

Tốc độ xoay tròn của vòng xoáy ở giữa bầu trời càng ngày càng nhanh, tựa như một đôi mắt quỷ dị đang nhìn chằm chằm vào cuộc chiến trên mặt đất.

Đột nhiên, một bóng người từ từ giáng xuống từ nơi sâu nhất trong vòng xoáy trên bầu trời, nhanh chóng rơi xuống trung tâm chiến trường.

“Đây là A Tu La ư!”

Đôi mắt của Lý Thanh Sơn cực kỳ nhạy bén, liếc mắt một cái đã thấy rõ bóng người đó. Đó là một A Tu La nam, thân trên trần truồng, làn da loáng thoáng lộ màu đỏ tươi, thân thể cường tráng tựa như được điêu khắc từ nham thạch màu đỏ, bên dưới mặc một chiếc quần giáp đồng thau được khắc những vẻ mặt dữ tợn ở bên trên. Hai tay người kia cầm một đôi thiết giản tư phương, ben trên được phủ một tầng huyết quang.