Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lý Thanh Sơn hơi thất vọng vì hắn liếc mắt một cái đã nhìn ra năng lực của A Tu La này, cùng lắm chỉ đạt trình độ Luyện Khí sĩ thượng phẩm. Tuy sức mạnh của A Tu La không giống với nhân loại và yêu quái, nhưng về cơ bản thì vẫn phán đoán được độ mạnh yếu, chắc chắn A Tu La này chưa vượt qua thiên kiếp đầu tiên, đối thủ như vậy thực sự không thể khơi gợi hứng thú của hắn.
Có điều hắn cũng hiểu rằng, có lẽ việc này cũng tương tự như Ngạ Quỷ đạo lần trước, lúc mới bắt đầu thì không thể để nhân vật quá mạnh tiến vào, vì giữa hai thế giới vẫn có một hàng rào vô hình tồn tại.
Khác với truyền thuyết, tên A Tu La này cũng không hề xấu xí, khuôn mặt chính trực, mũi sư tử miệng rộng, mái tóc màu xám rối tung, trái lại rất có uy nghiêm. Xem ra đúng là không thể tin truyền thuyết một cách tuyệt đối được.
Lý Thanh Sơn lắc nhẹ đầu, trên mặt hiện ra nụ cười quái lạ, với tu vi của A Tu La kia, nếu không biết một ít pháp thuật phi hành mà ngã từ độ cao như thế xuống đất, dù không ngã chết tươi thì cũng té đến bị trọng thương, chỉ sợ một lát nữa sẽ bị đám tu hành giả kia loạn đao phanh thây, còn có uy nghiêm thần bí gì để mà nói.
Lý Thanh Sơn đang nghĩ như vậy thì bỗng thấy A Tu La kia phất song giản lên, đánh một đòn thật mạnh vào hư không, chỉ nghe tiếng ầm ầm vang lên, không trung nổ tung, tốc độ hắn rơi xuống hơi chậm lại, đồng thời thân thể kéo dài ra, từng khối bắp thịt tựa như nham thạch bỗng bắt đầu tuôn trào như nước chảy, liên tục làm ra những động tác nhỏ, khuấy động sự lưu động của không khí. Song giản thì bị múa loạn lên, nhìn thì như lộn xộn nhưng lại phối hợp với mỗi một động tác của thân thể, tốc độ rơi xuống liên tục giảm đi.
Nụ cười trên mặt Lý Thanh Sơn biến mất, biến thành vẻ khâm phục kèm theo chút cảnh giác. Trong con ngươi của Hàn Thiết Y ở bên cạnh lại càng dấy lên ánh hào quang rực rỡ, vì không dựa vào bất kỳ loại pháp thuật nào, chỉ với thể thuật mà làm được đến bước này thì quả nhiên là không tầm thường.
Lý Thanh Sơn tự nhận rằng nếu mình có được tố chất thân thể như A Tu La này thì có lẽ cũng làm được chuyện thế này, nhưng không thể ung dung được như thường giống tên kia được.
Tuy Lý Thanh Sơn hiếu chiến thiện chiến, nhưng đều là do nắm bắt được chiến thuật cục bộ hoặc là chiến lược toàn cục. Tuy rằng trong chiến đấu thì cũng thường hay thắng vì phát huy xuất sắc bất ngờ, nhưng nếu muốn nói chiêu số của hắn tuyệt diệu vô song thì là không có.
Thời gian tu hành của hắn cũng khoảng mười năm rồi, cùng lúc tu luyện nhiều loại công pháp, lượn hết ba chủng tộc nhân - yêu - ma, làm sao có thời giờ để nghiên cứu đánh bóng chiêu số biến hóa, có vài thứ khó mà dùng thiên phú đề bù đắp được.
Tiểu An coi như là ngộ tính nghịch thiên, đọc Tam Tuyệt thư một lần bằng mắt là có thể tiếp thu được kiếm ý, nhưng đó chỉ là do nhận sự giáo dục nghiêm khắc ở Châu Mục phủ trong nhiều năm làm căn cơ, tuy tạm thời ký ức bị lãng quên nhưng có vài thứ nào đó đã ăn sâu thành bản năng của nàng.
Lý Thanh Sơn thì không có cơ hội như vậy, hắn chỉ tuân theo nguyên tắc “dốc hết toàn lực”, có thời gian để đánh bóng chiêu thức thì chẳng bằng nâng cao tu vi, dùng sức mạnh tuyệt đối để trực tiếp nghiền ép kẻ địch.
Nhưng sau khi nhìn thấy A Tu La này thì hắn lại dẹp tan sự khinh thường kia, vì một A Tu La bình thường mà còn có tài nghệ cao siêu như vậy, nếu là những A Tu La mạnh kia thì chỉ sợ sẽ càng kinh người hơn.
Đừng quên, ngoài “dốc hết toàn lực” thì còn một câu là “lấy nhu thắng cương”, tài nghệ tuyệt đối và sức mạnh tuyệt đối đều có thể khiến người ta đạt được ưu thế áp đảo trong chiến đấu.
Mắt thấy tên A Tu La kia sắp biến mất ở nơi chân trời, Lý Thanh Sơn và Hàn Thiết Y không nói hai lời mà lập tức tung người bay lên, chỉ thấy tên A Tu La kia đang đáp xuống trung tâm chiến trường. Chiến trường vẫn còn có mấy ngàn tu hành giả đang hỗn chiến, tên kia đáp xuống tựa như một giọt nước mưa rơi xuống biển rộng, không dấy lên được cơn sóng lớn nào.
A Tu La chống song giản lên mặt đất, quan sát toàn bộ chiến trường tựa như sư tử dò xét lãnh địa của mình. Một nam tử cao hơn hắn chợt xuất hiện ở phía sau hắn, cơ bắp toàn thân người kia căng cứng, sau gáy có một khối lồi ra cực kỳ rõ ràng.
Lý Thanh Sơn từng gặp người này rồi, đó là đại sư huynh của Giác Tự sơn từng so lực với hắn vào mấy năm trước. Có điều hình như vận may của người này không tốt lắm, mấy năm rồi mà chưa đột phá cảnh giới Trúc Cơ được. Hay chính là do Lý Thanh Sơn đã tạo thành bóng ma nào đó trong lòng hắn từ cuộc tỉ thí đấy nên hắn mới chậm chạp không đột phá được.
Có điều cũng coi như là được trải qua khảo nghiệm chiến tranh, thân thể càng ngày càng to lớn, khí thế cũng càng ngày càng ác liệt, nếu như để Lý Thanh Sơn đánh giá thì thực lực của người này cũng được cho là cao thủ hàng đầu trong đám Luyện Khí sĩ.
Lỗ mũi của đại sư huynh Giác Tự sơn phun ra hai luồng khí trắng, sau đó trực tiếp xông về phía A La Tu tựa như một con tê giác nổi cơn giận.