Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đôi mắt A Tu La lóe lên tia sáng đỏ, trong phút chốc biểu cảm trên mặt trở nên cực kỳ dữ tợn, cánh mũi lật lên trời, khóe miệng kéo dài sang hai bên để lộ hàm răng sắc nhọn lít nhít, trông như phẫn nộ mà cũng như là cười to, mới chốc lát mà đã từ một nam nhân bình thường biến thành một con hung thú nuốt sống người ta.

Lý Thanh Sơn bỗng hiểu rõ vì sao lại nói nam tử A Tu La đều vô cùng xấu xí, vì đó không phải là sự xấu xí khiến người ta buồn nôn, mà là sự xấu xí khiến người ta hoảng sợ. Điều này khiến hắn không kìm được mà nở nụ cười:

“Đến đây đi, để ta xem dáng vẻ chiến đấu của A Tu La!”

Vòng xoáy đỏ như máu xoay tròn ở giữa bầu trời, Lý Thanh Sơn và Hàn Thiết Y sóng vai đứng ở trên một ngọn đồi, quan sát chiến trường bên dưới từ xa.

Chợt có hai đạo linh quang bay tới từ phía sau, không ai khác chính là đôi huynh muội Hoa Thừa Tán. Họ lo lắng cho sự an nguy của hai người, lại khá tự tin về tâm tính và tu vi của mình nên chạy tới.

Lý Thanh Sơn chỉ vào chiến trường rồi hét lên:

“Các ngươi nhìn kia, cảnh tượng như này cũng hiếm thấy lắm đấy!”

Hoa Thừa Tán nhìn xa xa, đủ loại linh quang lấp lóe liên tục trong tiếng la giết động trời, tiếng hỏa diễm nổ tung và tiếng đao kiếm va chạm hợp lại thành một bản hợp xướng chấn động lòng người, khiến người ta không kìm lòng được mà muốn tiến vào trong đó chiến đấu chém giết một hồi, vội vã đến mức khiến tâm thần hoảng sợ. Mà quay sang nhìn Hoa Thừa Lộ thì thấy biểu cảm của nàng khá bình tĩnh.

Hắn đột nhiên than thở trong lòng, từ sau khi biết rõ một thân phận khác của Lý Thanh Sơn thì hắn đã không còn suy nghĩ tự so sánh với Lý Thanh Sơn. Mà Hàn Thiết Y là bằng hữu tốt nhiều năm của hắn nhưng tu vi cũng cao hơn hắn một bậc, dù cho từng bị vây ở Luyện Khí tầng thứ mười nhiều năm, cũng là hắn đạt thành Trúc Cơ trước nhưng người sau lại vượt người trước, giờ Hàn Thiết Y sắp đột phá Trúc Cơ trung kỳ rồi.

Hiện tại ngay cả tui vi của vị muội muội trông trưởng thành nhưng không có thiên phú gì này cũng vượt qua hắn, nói là hoàn toàn không thấy mất mát chút nào thì là không thể, nên hắn quyết định trở về phải cố gắng tu hành mới được.

“Còn cứu được những người này ra ngoài không?”

Khuôn mặt Hoa Thừa Lộ hiện ra vẻ không đành lòng, vì trong chiến trường này có không ít người mà nàng quen biết.

Lý Thanh Sơn tự nhận là đã hết lòng quan tâm giúp đỡ đám người xa lạ này, còn phải thường xuyên để ý đến cuộc chiến giữa Tự Khánh và Mặc Vũ ở hạch tâm đấu trường, làm gì có lòng dạ thảnh thơi để làm chuyện kia, chẳng qua khó mà nói ra lời này được.

Hàn Thiết Y nói:

“Quá muộn rồi, họ đã bị ý niệm của Tu La đạo đồng hóa hoàn toàn, có điều sau khi chết thì có lẽ hồn có thể trở về Tu La đạo.”

Hoa Thừa Lộ:

“Vậy A Tu La thì sao?”

Ở giữa chiến trường, A Tu La kia bỗng uyển chuyển xoay tròn một vòng làm dấy lên một đống bụi mù, khiến đại sư huynh của Giác Tự sơn bổ một cái vào khoảng không, chợt thấy thiết giản tứ phương gào thét văng một vòng, ầm một tiếng đã giáng một đòn nặng nề lên lưng đại sư huynh, khiến hắn lảo đảo vài bước về phía trước rồi ngã gục ra đất.

Lý Thanh Sơn lắc nhẹ đầu, e rằng đòn đánh của vũ khí cùn này không có tác dụng quá lớn đối với tu hành giả luyện thể như đại sư huynh. Ngay cả chiêu này cũng là do đại sư huynh của Giác Tự sơn bị sát khí kích thích khiến tâm trí thất thường, toàn thân trăm ngàn sơ hở nên không thể nói chiêu này tuyệt diệu ra sao được.

Quả nhiên, đại sư huynh của Giáp Tự sơn gầm lên đầy giận dữ rồi xoay người lại, định tái chiến. Nhưng chỉ có nửa người của hắn quy lại, còn nửa người dưới thì chẳng khác nào bị cứng lại rồi. Lúc nãy, khi hắn bị đánh trúng thì có tiếng răng rắc giòn tan vang lên, chỉ là nó bị tiếng đánh lấn át nên không ai nghe thấy.

“Cột sống của hắn gãy rồi!”

Lý Thanh Sơn hơi sững sờ, nhưng cột sống là chỗ hiểm của nhân loại, cũng không dễ bị đánh gãy như vậy. Hắn suy ngẫm một xíu là hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra, tựa như Phản Ma kiếm thấy được khe hở của sự vật vậy, nên cột sống cũng không phải là cứng rắn không thể phá vỡ.

Sắc mặt và khí thế của A Tu La cứ như điên cuồng nhưng ra tay cực kỳ chuẩn, rõ ràng là một sát chiêu đã trải qua muôn vàn thử thách. Hơn nữa, hiển nhiên là hắn hiểu rất rõ nhược điểm và chỗ hiểm của các loại kẻ địch, xét từ một góc độ nào đó thì đối thủ kia còn hơi mạnh hơn hắn một chút, vậy mà hắn đã đánh bại được người ta chỉ với một chiêu dù người ta có tu vi không phân cao thấp với bản thân, biến nặng thành nhẹ, cực kỳ ung dung.

A Tu La cười khẩy rồi đâm một giản lên cùng một chỗ, hai mắt đại sư huynh Giác Tự sơn tròn xoe, rồi phát ra tiếng rít gào. A Tu La phất một chiếc thiết giản khác, sau đó để cho thiết giản tiến vào trong cơ thể đại sư huynh rồi gõ liên tục mấy chục lần tựa như gõ tảng đá, máu tươi tuôn trào ra, cuối cùng đại sư huynh Giác Tự sơn chết vì kiệt sức.

Tất cả những việc này chỉ xảy ra trong chốc lát, đám Luyện Khí sĩ khác dồn dập phản ứng lại, họ bị khí tức trên thân A Tu La kích thích nên lập tức vung binh khí lên giết tới. Sát khí của A Tu La càng tăng lên, không lùi mà còn tiến tới nhảy vào trong chiến đoàn, song giản khua loạn lên, lập tức dấy lên một cuộc giết chóc như gió lốc.