Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đúng như dự đoán, tên A Tu La tướng kia thấy một mình Hàn Thiết Y đánh tới thì cũng vung chiến phủ lên, phi thân nghênh đón. Gần trăm tên A Tu La ở phía sau không nhúc nhích gì, chỉ đứng quan sát.
Chỉ một thoáng mà ánh mắt hai người đã va vào nhau, trường thương và chiến phủ va chạm vô số lần, tia lửa lóe lên.
Hàn Thiết Y vừa ra tay mà đã bị hạn chế khắp nơi, rơi vào thế hạ phong, rõ ràng hắn đã vượt qua thiên kiếp mấy năm nhưng lại bị A Tu La tướng vừa vượt qua thiên kiếp này áp chế hoàn toàn.
Hàn Thiết Y xuất thân từ Binh gia, thiện chiến mà còn như vậy, nếu là tu sĩ Trúc Cơ bình thường thì càng không phải đối thủ của tên kia.
“Thanh Sơn, hay là chúng ta quan sát gần một chút, cướp trận* cho Thiết Y.”
*sẵn sàng ứng cứu hoặc đánh lén.
Trên mặt Hoa Thừa Tán tràn đầy vẻ lo âu, binh hung chiến nguy, một khi không cẩn thận thì sẽ rơi vào kết cục đầu một nơi thân một nẻo, mà với sự lợi hại Lý Thanh Sơn thì hiển nhiên bảo đảm được cho Hàn Thiết Y bình yên vô sự.
Lý Thanh Sơn lắc đầu cười nói:
“Ta đúng ở đây là vì để lúc mấu chốt không thể cứu viện!”
Hoa Thừa Lộ cau mày hỏi:
“Tại sao lại thế? Hắn đắc tội ngươi sao?”
Lý Thanh Sơn cười trả lời:
“Đương nhiên là không. Nói thế nào thì Thiết Y cũng coi như là tiểu cữu của ta, dù có đắc tội thì ta cũng sẽ không chấp nhặt với hắn. Có điều, hắn là chiến sĩ, chỉ khi bị dồn vào chỗ chết thì mới có thể tái sinh.”
Hoa Thừa Tán lập tức hiểu rõ ý của Lý Thanh Sơn, Hàn Thiết Y muốn mượn trận chiến này để đột phá Trúc Cơ trung kỳ, nếu như có đường lui và sự bảo đảm thì sẽ không kích thích phát huy toàn bộ sức mạnh được, nên hắn chỉ đành kìm nén sự lo lắng lại.
Gió mạnh gào thét lướt qua tai, sự đau đớn từ các vị trí trên khắp cơ thể truyền đến, Hàn Thiết Y dần không chống đỡ nổi, nhưng hắn vẫn không lùi bước, mặc cho máu trên người bắn tung tóe.
Một búa chém tới trước mặt, hắn đã rơi vào đường cùng không thể chống đỡ được. Nhưng vào giây phút sống còn thì hắn lại cảm nhận được sự sảng khoái không thể tả xiết, trên khuôn mặt lạnh lùng của hắn lộ ra nụ cười tà mị, một nguồn sức mạnh đột phá xiềng xích và truyền khắp toàn thân, trường thương trong tay bỗng có linh tính, nó chợt xoay đầu thương rồi đẩy chiến phủ ra với một góc độ khó mà tin nổi.
“Xong rồi!”
Lý Thanh Sơn mỉm cười khẽ, thân hình đột nhiên biến mất tại chỗ, tung thân xen vào giữa A Tu La và Hàn Thiết Y, một tay nắm chặt trường thương còn một tay thì đẩy chiến phủ.
Hàn Thiết Y hơi nhướng mày, Lý Thanh Sơn cười nói:
“Thắng bại đã rõ, tái chiến cũng vô ích, nếu ngươi chết thật thì ta không biết ăn nói sao với Quỳnh Chi được đâu!”
Tuy Hàn Thiết Y đã đột phá Trúc Cơ trung kỳ nhưng vì trong lúc chiến đấu đã bị mất máu quá nhiều nên đã kiệt sức, linh lực kiệt quệ, hoàn toàn chống đỡ nhờ suy nghĩ. Lại nhìn sang A Tu La tướng bên kia vẫn uy phong lẫm liệt.
Hàn Thiết Y lui ra, một đám A Tu La lại xông lên.
Lý Thanh Sơn vung Phản Ma kiếm, nói với A Tu la tướng kia:
“Chờ ngươi nghỉ ngơi tốt thì chúng ta lại tái chiến!”
Trong lúc nói chuyện thì thân thể hắn chợt bành trướng, hóa thành dáng vẻ ma hóa, sát khí toàn thân sôi trào.
A Tu La tướng nhìn chằm chằm Lý Thanh Sơn như gặp phải đại địch, sau đó chợt phất tay để đám A Tu La dừng lại, dần dần lộ ra vẻ sửng sốt.
Đột nhiên A Tu La tướng quỳ một gối về phía Lý Thanh Sơn khiến Lý Thanh Sơn lấy làm kinh ngạc.
…
Những A Tu La khác quay sang nhìn nhau rồi cũng dồn dập quỳ gối xuống, thần phục tựa như lúc nãy họ làm với A Tu La tướng, chỉ là lần này không phải trải qua chiến đấu mà thôi.
Lý Thanh Sơn chống kiếm mà đứng:
“Vì sao ngươi quỳ xuống với ta?”
“Vì ngươi là A Tu La mạnh hơn!”
A Tu La ngửa đầu đáp, thân là A Tu La nên hắn có thể nhạy cảm nhận biết độ mạnh yếu của đối thủ, nhưng nếu như chỉ là một tu hành giả mạnh thì cũng không thể khiến hắn thần phục, đó chẳng qua chỉ là chết trận mà thôi, A Tu La thì chưa bao giờ giết chóc và tử vong.
Nhưng toàn thân Lý Thanh Sơn tản ra sát khí cuồng bạo, thứ mà hắn chỉ từng thấy ở trên người A Tu La soái, thậm chí là A Tu La tướng mà thôi. Chưa bao giờ trải qua chinh phạt vô tận trong Tu La đạo mà đã có khí thế như vậy, quả nhiên người này là A Tu La trời sinh, thế là hắn cũng tuân theo quy tắc trong khi chiến đấu của A Tu La mà hiến dâng sự thần phục cho người kia.
Ý niệm vật lộn với thiên nhiên của Hổ Ma đã hòa vào trong linh hồn Lý Thanh Sơn từ lâu, tương tự như bản chất nhất quán của sát phạt đạo nhưng lại mạnh hơn A Tu La bình thường nhiều, nên mới chinh phục được những A Tu La kiêu ngạo này.
Phèn này thật sự có thể nói là Hổ Khu Chấn Động, tuy không tỏa ra khí thế bá vương nhưng hiệu quả cũng không hơn kém bao nhiêu.
“Thanh Sơn, chuyện gì thế này!”
Huynh muội Hoa Thừa Tán cũng chạy tới, nhìn thấy tình cảnh này thì đều kinh ngạc không thôi. Lúc nãy nhìn từ xa vẫn không cảm nhận được gì, giờ ở gần mà bị cả trăm tên A Tu La này nhìn chằm chằm thì đều có cảm giác kinh hồn bạt vía, cảm giác tựa như người bình thường đối mặt với một đám hung thủ giết người, nếu không có Lý Thanh Sơn ở đây thì đám A Tu La này đã cùng tiến lên và xé nát họ rồi.
Lý Thanh Sơn khôi phục dáng vẻ bình thường, giang tay nói:
“Họ không phải đối thủ của ta nên chịu thua.”
“Chịu thua?”