Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hoa Thừa Lộ lộ ra vẻ mặt khó mà tin nổi, chịu thua thế này thì không khỏi quá dễ dàng, nhìn thế nào cũng thấy đám A Tu La này không giống người sẽ ngoan ngoãn nhận thua.
Có điều, hình như chỉ cần có hắn ở đây thì hình như bất cứ vấn đề gì cũng đều không thành vấn đề.
“Cứ như vậy, nguy cơ to lớn nhất được xóa bỏ rồi.”
Hoa Thừa Tán thở phào nhẹ nhõm, sau khi biết được Lý Thanh Sơn còn có tên là Bắc Nguyệt, bất kể Lý Thanh Sơn làm ra chuyện gì thì hắn cũng đều không thấy kỳ quái.
Hàn Thiết Y nhìn bóng lưng Lý Thanh Sơn mà lộ ra vẻ suy ngẫm, không biết sát khí cuồng bạo trên người hắn đến từ đâu. Dường như trên người nam nhân này ẩn giấu rất nhiều bí ẩn, Quỳnh Chi biết những điều này sao? Có điều nghĩ đi nghĩ lại mới thấy, nếu hắn không có ý đồ xấu gì với Hàn gia thì cần gì phải tìm hiểu rõ ràng mọi chuyện chứ!
“Đứng lên hết đi! Thực sự là nhàm chán, vốn còn cho rằng sẽ có một trận đại chiến, chờ chút nữa có thể có A Tu La mạnh hơn giáng xuống không?”
Lý Thanh Sơn nhìn về phía bầu trời màu máu mà lộ ra vẻ chờ mong.
“Mảnh Tu La trận này mới chỉ là khai sơ, nên triệu hồi được bọn ta đã là cực hạn.”
A Tu La tướng đáp.
Lý Thanh Sơn gật gù, tuy đã luyện hóa Tu La trận thành công, nhưng muốn chuyển hóa nó thành binh khí chiến đấu thực tế thì còn cần tiếp tục tích lũy, chẳng trách sau khi trăm tên A Tu La hạ xuống thì tốc độ xoay chuyển của vòng tròn đỏ ngòm ở giữa bầu trời lại chậm lại.
Lý Thanh Sơn lại hỏi xem A Tu La rời khỏi Tu La trận được hay không thì nhận được câu trả lời là được, thế nhưng chỉ có thể tham gia chiến đấu trong thời gian ngắn. Việc nán lại ở bên ngoài dài hạn, như thế sẽ tạo thành tổn hại đối với bản chất của họ, một khi làm trái lòng sát phạt thì họ sẽ bị Tu La đạo vứt bỏ.
Đương nhiên, đây cũng là do hắn vừa mới lên cấp A Tu la tướng, lòng sát phạt không đủ kiên cố. Nếu được như Lý Thanh Sơn, dù ở bất cứ thế giới nào thì lòng sát phạt cũng không bị mài mòn thì sẽ không bị ảnh hưởng như vậy, cũng có tư cách chinh phạt Thiên đạo.
Lý Thanh Sơn hơi gật đầu, xem ra A Tu La trận này là một công cụ triệu hồi, có thể triệu A Tu La từ trong Tu La đạo để tác chiến cho mình, hơn nữa khi Tu La trận mạnh hơn thì cũng triệu hồi được A Tu La mạnh hơn.
Chẳng qua khi sử dụng cũng có rất nhiều hạn chế, đầu tiên phải có sức mạnh áp đảo những A Tu la này, bằng không khi triệu hồi một A Tu La vương thì chẳng mấy chốc sẽ bị giết chết. Mà mạnh đơn thuần cũng không thể khiến họ thần phục, còn phải được họ thừa nhận là đồng loại, phải là người hiếu chiến trời sinh thích giết chóc thì mới chơi được kiểu này.
Hoa Thừa Lộ than thở:
“Không biết lúc nào mới ra ngoài được?”
“Chờ chút nữa đi, chẳng mấy chốc là qua mười ngày!”
Có lẽ cũng không cần lâu như vậy.
Lý Thanh Sơn bỗng lại hỏi A Tu La tướng:
“Ồ, nghe nói A Tu La nữ đều là mỹ nhân, sao chỗ này đều là nam nhân vậy?”
Thế là hắn lập tức nhận được ánh mắt khinh bỉ của Hoa Thừa Lộ. Lý Thanh Sơn cười nói:
“Ta chỉ thuận miệng hỏi thôi, dù A Tu La kia có xinh đẹp hơn nữa thì cũng không sánh được với Thừa Lộ muội muội của chúng ta!”
Hoa Thừa Lộ hơi đỏ mặt, trong con ngươi tràn trề ý cười, hiển nhiên rất thích lời này.
“Khụ khụ!”
Hoa Thừa Tán khụ hai tiếng rồi liếc mắt nhìn chằm chằm Lý Thanh Sơn.
Lý Thanh Sơn nói:
“Ta cũng đâu đùa giỡn ngươi, ngươi ho khan cái gì? Lại nói, tiểu cữu của ta còn chưa lên tiếng đâu!”
Hoa Thừa Tán vô cùng đau đớn nói:
“Tự ngươi cũng nhận là đùa giỡn rồi! Thực sự là kết bằng hữu không cẩn thận, kết bằng hữu không cẩn thận! Thiết Y, ngươi cũng phải giúp Quỳnh Chi quản tỷ phu của ngươi đi chứ!”
“Hắn không đến đánh ta đã là may mắn lắm rồi, ngươi vẫn nên quản muội muội của ngươi đi!”
Lý Thanh Sơn cười ha hả:
“Các ngươi nói cứ như ta là ác bá bắt nạt nam nhân chọc ghẹo nữ nhân không bằng!”
“Nếu không phải bản tính ngươi hung ác thì sao khuất phục được những tên A Tu La này, cho dù ta thắng họ nhưng họ cũng sẽ không phục tùng ta.”
Hàn Thiết Y nói với những A Tu La kia:
“Chờ lát nữa chúng ta tái chiến một hồi!”
“Ta từ chối!”
A Tu La tướng đáp lại.
“Tại sao?”
Hàn Thiết Y cau mày, chỉ thấy A Tu La tướng kia nhìn về phía Lý Thanh Sơn, tuy rằng hắn thần phục Lý Thanh Sơn nhưng cũng hết sức bất mãn với việc Lý Thanh Sơn tự ý nhúng tay vào trận quyết đấu.
Lý Thanh Sơn đá một cước tới:
“Bảo ngươi đấu thì ngươi đấu đi, phí lời như vậy làm gì, lần này ta tuyệt đối không ra tay, lo các ngươi quyết đấu sống chết thế nào làm gì, đều đáng đời!”
A Tu La tướng ăn một cước thế là lùi về sau vài bước, chắp tay nói:
“Vâng!”
"Đi, chúng ta sang bên kia xem chiến!”
Lý Thanh Sơn đưa tay khoác lên vai huynh muội Hoa Thừa Tán, ôm kéo họ đi về phía xa xa.
“Bắt nạt nam nhân chọc ghẹo nữ nhân!”
Hoa Thừa Lộ sẵng giọng, lợi dụng sàm sỡ người ta trong lòng thì cũng thôi đi, đằng này ở trước mặt nhiều người như vậy mà cũng cấu kết làm bậy, đúng là nam nhân ngang ngược đáng ghét!