Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hoa Thừa Tán cũng chỉ cười khổ, mắt thấy Hoa Thừa Lộ không hề kháng cự với cử chỉ thân mật như này, nếu nói là không có tình thì đánh chết hắn cũng không tin, muội muội của mình muốn đầu hoài tống bão thì kẻ làm ca ca là hắn còn nói được gì, chẳng qua hắn cũng hơi hiểu tâm tình của Hoa Thừa Lộ.

Lần này, nếu không phải có Lý Thanh Sơn thì không chỉ Hoa Thừa Lộ, mà tất cả những người tiến vào Long đấu trường cũng chỉ còn con đường chết, cho dù không chết trong tay đám tay chân của Tự Khánh thì cũng chết sau khi những A Tu La nào tiến vào. Có lẽ lúc đầu Tự Khánh cũng không có ý định trả những phần thưởng giá trên trời mà hắn đưa ra đâu.

Cho dù hiện tại trốn thoát được khỏi nơi này thì cũng là nhờ Lý Thanh Sơn, thấy dáng vẻ hắn thoải mái như thế thì cũng yên lòng, để hắn bắt nạt một lúc, chọc ghẹo một lúc là được.

Ở hạch tâm của Long đấu trường, hai nguồn sức mạnh chia ra hóa thành một con Hắc Long uy phong lẫm liệt và một con quạ đen như mực, trận giao chiến càng ngày càng kịch liệt.

Tự Khánh nhìn thấy A Tu La xuất hiện thì càng muốn khống chế Tu La trận trong tay mình. Tuy những kẻ này đều là A Tu La cấp thấp, vẫn không được tính là nguồn trợ lực mạnh gì đối với họ, nhưng chỉ là vừa mới bắt đầu mà thôi, chỉ cần có đủ thời gian thì có thể tạo thành một nhánh đại quân Tu La.

Thiệt hại đám thuộc hạ kia chẳng tính là gì so với A Tu La này, bất kể là sức chiến đấu hay là độ trung thành thì cũng không thể sánh bằng. Còn tên Lý Thanh Sơn kia thì chỉ cần tiện tay là giết được.

Nhớ tới điểm này, Tự Khánh quát khẽ một tiếng:

“Long Uy Như Hải!”

Thần quang trên người Hắc Long tỏa sáng rực, hơi áp chế được quạ đen. Tất nhiên Mặc Vũ cũng không chịu buông tay, thốt ra tiếng hét “cạc cạc” đầy quái dị, cật lực chống lại.

Trên Phi Vân đài nát tan không thể tả im lặng như tờ, một giọt mồ hôi lướt xuống trên mặt Tự Khánh.

Đám tu sĩ Kim Đan trao đổi ánh mắt, nếu như lúc này ra tay đánh lén, dù Tự Khánh có mạnh hơn nữa thì cũng không thể chống đỡ được. Vì cứu lại đám môn đồ đệ tử của mình, họ không còn kiêng kị gì nữa, Tự Khánh bất nhân thì họ bất nghĩa.

Giả Chân và Ác Đan hợp lực tách đám tu sĩ Kim Đan này ra, khiến đám tu sĩ Kim Đan cũng không dám tùy tiện ra tay, trong thời gian ngắn cục diện rơi vào thế giằng co, ai cũng không dám manh động.

Tự Bảo nói:

“A tỷ, họ muốn đấu tới khi nào?”

“Sắp xong rồi.”

Cố Nhạn Ảnh mỉm cười, ánh mắt sắc bén như ưng lại nhìn xuống phía dưới Phi Vân đài.

Nàng vừa dứt lời thì một tiếng nổ ầm chợt vang lên, một bóng người đỏ đậm nhảy lên Phi Vân đài, nâng Long đấu trường này lên rồi chạy, bất ngờ chính là tên yêu quái Bắc Nguyệt đi rồi lại quay lại.

“Không được!”

Bắc Nguyệt giương đôi cánh phong hỏa, bay vút lên trời kéo theo một đường ánh lửa.

Cùng lúc đó ở trong hạch tâm Tu La trận, tuy Hắc Long nắm chắc phần thắng nhưng cũng kiệt sức, đột nhiên một con Linh Quy từ trên trời giáng xuống. Linh Quy tỏa ra ý niệm mạnh mẽ không thể kháng cự, cùng trấn áp Hắc Long và quạ đen.

“Là ai!”

Tự Khánh và Mặc Vũ vừa sợ hãi vừa tức giận.

“Hai tôn tử ngoan, ngay cả giọng nói của Bắc Nguyệt gia gia mà cũng quên sao?”

Linh Quy bỗng cất tiếng nói, tràn đầy vẻ đắc ý và cười nhạo, trong nháy mắt đã đoạt quyền khống chế Tu La trận, loại bỏ cả sức mạnh của Tự Khánh và Mặc Vũ.

Tự Khánh mở bừng mắt, chỉ thấy Giả Chân và Ác Đan đang hăng hái tiến lên, thế là hắn gầm lên đầy giận dữ rồi cũng hóa thành Hắc Long mà đuổi theo.

Trong Tu La trận, Hàn Thiết Y đang muốn đánh một trận ác liệt với A Tu La tướng kia thì bỗng nhiên cảnh tượng trước mắt biến đổi, chợt phát hiện mình đang ở trên trời cao, bên dưới là Như Ý quận thành, không biết đã ra khỏi Tu La trận kiểu gì.

Sau đó hắn thấy đám người Hoa Thừa Tán và Liễu Trường Khanh cũng đi ra, tất nhiên Lý Thanh Sơn cũng ở trong đó. Trong lúc tất cả mọi người đều đang kinh ngạc, còn chưa khôi phục tinh thần thì một con Hắc Long chợt gào thét lướt qua.

Đồng thời còn có một bóng đen bị bài xích ra khỏi Tu La trận, đó chính là Mặc Vũ. Hắn thốt ra tiếng kêu quái dị thảm thiết mà đầy tức giận, sau đó thân hình hóa thành một đoàn hắc ám vặn vẹo rồi biến mất không thấy tăm hơi, khi xuất hiện lại thì đã ở phía sau Bắc Nguyệt, từng mảnh lông chim màu đen bao phủ xuống.

Đám người Liễu Trường Khanh thân là tu sĩ Trúc Cơ nên cũng không thể ngã chết, thế là họ chia ra dẫn theo mấy Luyện Khí sĩ rồi từ trên trời giáng xuống, còn chưa đáp đất thì một đám tu sĩ Kim Đan đã xông tới, hỏi thăm tình hình của đám đệ tử nhà mình.

Không đợi đám người Hoa Thừa Tán lên tiếng thì tu sĩ Trúc Cơ của một môn phái đã khóc lóc kể lể:

“Chưởng môn, đệ tử vô dụng, họ...họ đều chết rồi…”

Tất cả tu sĩ Kim Đan hoàn toàn thay đổi sắc mặt, một người nắm lấy vạt áo của tu sĩ kia:

“Cái gì, ngươi nói rõ ràng cho ta, đến cũng đã có chuyện gì xảy ra?”

Ánh mắt những tu sĩ khác nhìn đám người Lý Thanh Sơn cũng trở nên cực kỳ bất thiện, những môn đồ đệ tử đã chết kia thân thiết với bọn tựa như tôn tử, có người còn là tôn tử hậu duệ chân chính, tình cảm rất sâu nặng, cũng là căn cơ của môn phái. Vậy mà đều bị coi như tế phẩm luyện khí A Tu La, đều chết hết rồi, nên họ căm hận đến mức muốn rách cả mí mắt.