Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Tự Khánh, ta và ngươi không chết không thôi!”
Trên Phi Vân đài, tay Tự Bảo đang mắc lều che nắng, chợt thấy mười mấy đạo độn quang bay về phía chân trời, thế là nói rằng:
“Nhanh quá, Bắc Nguyệt này đúng là to gan. Có điều, hắn có thể thoát khỏi sự truy sát của Mặc Vũ hay không!”
Không ngờ một cuộc tỷ thí mà nói kết thúc là kết thúc.
Cố Nhạn Ảnh nhẹ nhàng phe phẩy quạt giấy, hé miệng nở nụ cười:
“Chẳng qua là một phân thân mà thôi, dù cho bị giết chết thì cũng chẳng đáng là gì, nhưng nếu để hắn thành công thật thì bọn Tự Khánh sẽ bật khóc mất!”
Tự Bảo khâm phục nói:
“A tỷ, ngươi đã đoán được từ sớm phải không!”
“Làm gì có, tên kia rất là khó đoán.”
…
Từng mảng lông chim đen kịt lướt qua tạo ra từng đạo quỹ tích đen ngòm, bay vụt lao tới.
Bắc Nguyệt không dám coi thường thủ đoạn của thái tử yêu tọc này chút nào, chỉ với một phân thân ảnh trong gương thì tuyệt đối không phải đối thủ của Mặc Vũ. Nếu bị tên kia ngăn cản chốc lát, chờ người của Tự Khánh nhanh chóng tới giết thì sẽ khó thoát thân hơn.
Thế là hắn xoay người lại, lật tay giơ cao Tu La trận đã thu nhỏ lại chỉ bằng một cái bát ăn cơm, một cỗ sức hút bùng nổ ra cuốn tất cả lông chim màu đen vào trong đó, tựa như đá chìm đáy biển.
Hắn mỉm cười khẽ, ngoài việc triệu hồi A Tu La thì dùng thứ này để làm tấm khiên cũng vô cùng tốt, bất kỳ chiêu số mạnh nào mà bị dẫn vào trong Tu La trận rộng vài trăm dặm này thì cũng khó mà tạo thành thương tổn gì.
Trên trời cao, hai con yêu quái một tiến một lùi, lướt nhanh như gió.
Mặc Vũ ra một đòn không được thế là lại duỗi cánh tay trắng xám như của người chết ra, chộp về phía yết hầu của Lý Thanh Sơn nhanh như chớp.
“Chấn!”
Lý Thanh Sơn trở tay tung một chưởng, chạm chưởng với Mặc Vũ, đang muốn mượn lực trốn ra xa thì lòng bàn tay Mặc Vũ lại tỏa ra lực hút mạnh mẽ, nó gắt gao hút hắn lại, đồng thời còn truyền ra từng đợt tử vong lực âm u tĩnh mịch, chúng không ngừng ăn mòn thân thể hắn, đi tới chỗ nào thì thân thể lập tức cứng ngắc mất cảm giác.
Trong phút chốc, toàn bộ cánh tay Lý Thanh Sơn đều mất cảm giác, màu da cũng biến thành xám xịt. Chỉ với sức mạnh của một phân thân thì hiển nhiên kém xa kẻ địch là yêu soái cường đại như Mặc Vũ, ngay cả một chiêu cũng không sống nổi.
Rầm!
Mặc Vũ đột nhiên giương đôi cánh đen kịt ra, bao toàn thân Lý Thanh Sơn ở bên trong, hình thành nên một quả cầu màu đen rồi bắt đầu vặn vẹo co lại.
Quạt lông Giả Hủ vung ra, một đạo lôi quang màu trắng rừng rực vọt về phía Mặc Vũ, Ác Đan đấm một quyền ra, quyền cương lập tức hóa thành một con sói ác dữ tợn.
Nhưng chỉ trong chớp mắt này, quả cầu đen đã co rút lại còn một nắm tay, nó mang theo Bắc Nguyệt và Tu La trận cùng biến mất, lôi quang và sói ác đều rơi vào khoảng không.
“Không!”
Tự Khánh phát ra tiếng hét điên cuồng.
Một điểm đen đột ngột xuất hiện ở cách đó ngàn dặm rồi hóa thành một hình cầu màu đen, sau đó đôi cánh mở ta, Mặc Vũ kẹp cổ Bắc Nguyệt lại rồi nói đầy vẻ u ám:
“Ngươi sẽ chết!”
“Ai mà chẳng chết, có điều không phải là hôm nay!”
Mặt Bắc Nguyệt cũng biến thành màu tro tàn, nhưng hắn lại nở nụ cười vô cùng xán lạn.
Mặc Vũ bỗng cảm thấy không đúng, lại nhìn hai tay Bắc Nguyệt rỗng tuếch, Tu La trận đã biến mất không còn tăm hơi. Sau đó bóng người tên kia cũng bắt đầu dập dờn, dần biến thành hư vô.
Tựa như có người khơi ra một đợt sóng nước ở trên mặt hồ trơn nhẵn như gương, chỉ một thoáng mà mặt hồ đã phản chiếu ra các loại cảnh vật, tất cả đều bắt đầu dập dờn, khi sóng nước lắng xuống thì Bắc Nguyệt cũng đã biến mất không thấy đâu.
Mặc Vũ ngạc nhiên một lúc, gương mặt tựa như người chết chợt vặn vẹo co giật kịch liệt. Hắn mất mấy ngày để xâm nhập vào trong Tu La trận, càng không tiếc kết thù với Tự Khánh, vậy mà cuối cùng lại để kẻ thù một mất một còn là Bắc Nguyệt làm ngư ông đắc lợi. Một ngọn lửa cháy bừng bừng không ngừng ở trong lồng ngực hắn, rồi bỗng hắn ngửa đầu thốt ra tiếng quạ kêu, tất cả nhân thú ở trên mặt đất nghe thấy tiếng quạ kêu này đều lập tức chết tươi.
Tự Khánh trơ mắt nhìn Tu La trận đã được luyện thành lại biến mất ở ngay trước mắt, tựa như bị đánh một gậy vào đầu, khiến hắn buồn bực đến mức nôn ra máu. Sát ý cuồn cuộn ngất trời chợt ập tới từ phía sau, Tự Khánh quay đầu lại thì thấy mười mấy tu sĩ Kim Đan tức giận tựa như phát điên mà đuổi theo, vừa ra tay đã là sát chiêu mạnh nhất, không nể tình chút nào.
“Tắc tử, nhận lấy cái chết đi!”
…
Ở dưới Phi Vân đài, Lý Thanh Sơn cười nói với Hàn Quỳnh Chi:
“Yên tâm đi, ta không việc gì, Thiết Y cũng không sao!”
Ở trong tay phải bên dưới ống tay áo của hắn, có một trận sóng nước dập dờn hình thành nên một mảnh Thủy Kính.
Quang ảnh của Thủy Kính vặn vẹo, sau đó một chiếc Tu La trận to bằng bàn tay chở xuyên qua đây, hắn lập tức dùng Linh Quy trấn áp khí tức.
Đây là thiên phú thần thông nhiều biến hóa nhất - Kính Hoa Thủy Nguyệt!
Ban đầu có thể tạo ra một phân thân ảnh trong gương, sau đó hắn phát hiện nó có thể phản lại công kích. Tiếp theo Lý Thanh Sơn lại phát hiện bất kể bao xa thì cũng có thể dùng Kính Hoa Thủy Nguyệt để triệu hồi phân thân đến, tất nhiên đồ vật trên người phân thân cũng không ngoại lệ.