Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tự Khánh cũng hiểu rõ đạo lý này, vất vả hi sinh một phen mà rơi vào kết quả thế này nên toàn thân hắn đều chìm trong cuồng bạo. Hắn hóa thành Hắc Long mà gầm rú gào thét, sau đó phun ra một đám mây đen rồi qua lại như thoi đưa ở bên trong, vuốt rồng vừa bắt lấy một tên tu sĩ Kim Đan, định dồn kẻ đó vào chỗ chết.
Chợt Giả Chân vội nói:
“Điện hạ không thể làm vậy!”
Tự Khánh miễn cưỡng áp chế cơn tức giận, hỏi tu sĩ Kim Đan kia:
“Ngươi có muốn ta tha mạng cho ngươi không?”
Tu sĩ Kim Đan kia cũng cực kỳ cương quyết, lập tức đáp:
“Bành Thế Tông ta tu hành một đời, đâu thể chịu nhục năm lần bảy lượt!”
Nói rồi hắn tự bạo Kim Đan, tiếng nổ ầm vang lên, thân thể Hắc Long bị nổ ra một vết thương khổng lồ, máu tươi và vảy dồn dập rơi lả tả tựa như một cơn mưa lớn đổ xuống, khiến hắn thốt ra tiếng rồng ngâm tràn đầy phẫn nộ và thảm thiết.
---
"Bành đạo hữu!"
Các tu sĩ Kim Đan kinh hô, đều là tu sĩ Kim Đan hiếm hoi của Như Ý quận, ai cũng quen nhau đến hơn trăm năm, dù không có tình cảm gì sâu sắc nhưng khi thấy hắn rơi vào kết cục như vậy ai cũng không khỏi cảm thấy bi thương.
"Tự Khánh, ngươi mất trí rồi!"
"Đường đường là hoàng thất ấy vậy mà lại nuôi ra loại người độc ác như ngươi!"
Trong lúc hô hào mắng mỏ, thế công càng mãnh liệt hơn.
Tự Khánh bị thương nặng, cũng sa vào cuồng nộ, lực lượng hai bên kịch liệt va chạm, chiếu sáng trời đêm nơi phương xa, cuồng phong cuộn từ xa ập tới, thổi cho quần áo của mấy người trên Phi Vân đài bay phần phật.
Chẳng bao lâu, phía chân trời lần lượt nổ tung ba vòng hào quang, sau đó mới nghe mấy tiếng nổ rầm rầm, đó là sự kết thúc truyền thừa của tu sĩ Kim Đan tu hành vài trăm năm.
Sau khi tổn thất bốn người, những tu sĩ Kim Đan kia cuối cùng cũng tứ tán đi hết, nhưng trong lòng vẫn luôn ôm theo thâm thù đại hận.
Tự Khánh khôi phục hình người, quần áo rách nát, đầu tóc tán loạn, nhiều nơi trên người đều bị thương, trông vô cùng nhếch nhác, trong lòng không có chút vui sướng khi làm kẻ thắng, hắn có chút mù mờ không biết nên làm thế nào. Mọi việc đã náo động đến mức này rồi, tiếp theo nên làm gì mới tốt đây?
"Điện hạ, hồi phủ trước đi, từ từ tính tiếp!"
Tự Khánh trừng mắt, khí tức bạo ngược lại biến mất:
"Tiên sinh nói đúng!"
"Việc này còn chưa xong đâu, chuẩn bị mà đón nhận “giận cá chém thớt” đi!"
Cố Nhạn Ảnh nhìn về phía chân trời thấy ba người bay đi, khẽ cười nói với Lý Thanh Sơn.
Tự Bảo nói:
"Tiểu tử, ngươi tránh khỏi đầu sóng ngọn gió trước đi, hiện tại hắn đã không còn cố kị điều gì nữa rồi, nếu hắn thật sự phát điên lên thì chưa chắc chúng ta đã bảo vệ được ngươi!"
Tuy tiểu tử này cuồng vọng vô lễ, nhưng dù sao vẫn là người trong Ưng Lang vệ, hắn trở mặt với Tự Khánh như thế cũng có liên quan đến a tỷ.
Cố Nhạn Ảnh cười nói:
"Việc này ta đã bẩm báo cho Kim lão đại rồi, trốn được lần này là sẽ không sao nữa."
"Vì sao ta phải trốn, quy củ đều do hắn đặt ra, ta cũng chẳng làm gì cả. Làm sao có thể tùy tiện 'giận cá chém thớt' chứ! Hơn nữa hắn còn đang nợ ta tiền đây, làm gì có chuyện chủ nợ lại sợ gặp con nợ chứ!"
Lý Thanh Sơn chắp tay đứng, tay phải cầm một chuỗi niệm châu, viên niệm châu lớn nhất trong đó đã bị bóp vỡ.
Tuy không biết "Kim lão đại" của ngươi là ai, nhưng ta cũng có lão đại nha!
Cố Nhạn Ảnh nhướn mày nhìn hắn một cái, cười rồi lắc lắc đầu, không nói gì nữa. Cũng rất tò mò hắn còn con bài nào chưa lật.
"Tiểu Hoa, ngươi đi xuống trước đi!"
"Vâng, thống lĩnh!"
Hoa Thừa Tán cúi người nói, lại liếc nhìn Lý Thanh Sơn ý bảo hắn cẩn thận chút rồi phi thân bay xuống Phi Vân đài.
Tự Bảo trừng mắt nhìn Lý Thanh Sơn:
"Ngươi đấy, chết rồi thì đừng trách chúng ta không nhắc nhở ngươi, bây giờ muốn đi cũng đã quá trễ rồi!"
Ba người đám Tự Khánh đã quay lại, Tự Khánh vừa nhìn đã thấy Lý Thanh Sơn ở bên cạnh Cố Nhạn Ảnh, mắt hắn như sắp tóe ra lửa giận, tên tiện chủng này nhiều lần làm nhục hắn, giết đệ tử môn đồ, phá hoại kế hoạch của hắn, hơn nữa còn có qua lại với Bắc Nguyệt.
Bắc Nguyệt cướp Tu La trường rồi chạy mất tăm. Thù mới hận cũ ghim trong lòng giờ đều đổ lên đầu Lý Thanh Sơn.
"Lý Thanh Sơn, còn không quỳ xuống cho ta!"
Một tiếng quát như sấm vang lên.
Dưới Phi Vân đài, đám Liễu Trường Khanh còn chưa rời đi, nhao nhao nhìn lên trên, có vẻ lo lắng. Hàn Quỳnh Chi bỗng quay đầu, lập tức bay lên Phi Vân đài, còn chưa đến gần đã thấy khí thế của Tự Khánh như núi như biển. Nó giống như một cơn sóng triều đen ngòm ập vào mặt, nàng cắn răng ngược dòng bay lên, đứng cạnh Lý Thanh Sơn.
"Quỳnh Chi!"
Trong lòng Lý Thanh Sơn vô cùng cảm động.
Hàn Quỳnh Chi khẽ cười với hắn, tuy không biết có thể làm được gì, nhưng nàng có thể nhận lấy cơn giận dữ này của hoàng tử Tự Khánh cùng hắn.
Tự Khánh thấy Lý Thanh Sơn vẫn không thèm để hắn vào trong mắt thì càng giận dữ hơn, tay áo khẽ run lên, ân ẩn nghe một tiếng long ngâm, một cái vuốt rồng màu đen túm về phía yết hầu của Lý Thanh Sơn.
Lý Thanh Sơn kéo Hàn Quỳnh Chi ra phía sau, trong lòng nói:
"Hòa thượng kia làm gì mà chậm chạp thế, không phải nói sẽ nhanh tới ư?"