Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Từ bên cạnh vươn ra một cái quạt xếp ngọc cốt, điểm nhẹ lên trên vuốt rồng, vuốt rồng lập tức thu lại, Tự Khánh cả giận:
"Cố Nhạn Ảnh, đến bây giờ mà ngươi vẫn còn muốn che chở cho hắn!"
Cố Nhạn Ảnh nói:
"Nói gì thì hắn cũng là Xích Ưng thống lĩnh của Ưng Lang vệ, còn ta cũng là Bạch Ưng thống lĩnh của Ưng Lang vệ, không thể trơ mắt nhìn hắn bị người ta vô cớ giết chết, làm vậy với ngươi có lợi ích gì chứ?"
"Vô cớ giết người? Hắn là ma tộc ẩn nấp trong chúng ta, ta muốn giết hắn là lẽ đương nhiên!"
Tự Khánh nói với giọng điệu ác độc, tràn ngập sự hung tợn, nghiến răng như muốn ăn tươi nuốt sống người khác. Nếu như nói dị nhân bị nhân loại tu hành đạo bài xích, có thể tùy ý bắt làm nô bộc sai khiến thì ma tộc còn bị đối xử tệ hơn nhiều, một khi phát hiện, bất kỳ kẻ tu hành nào giết chết hắn thì không những vô tội, mà còn có công, là hành động vĩ đại trừ ma hộ đạo.
Lúc Cửu Châu chưa bình định, Đại Hạ chưa kiến lập, Ma tộc dị giới liền không ngừng thừa cơ nhập xâm, bởi bản tính của chúng hỗn loạn mà tà ác, phá hoại còn nhiều hơn cả Yêu tộc, có thể nói là kẻ thù chung của thiên hạ, người người phải tru diệt. Từ khi Lý Thanh Sơn hiện ra thân thể ma hóa trong Tu La trường thì ở trong mắt Tự Khánh hắn đã là một người chết.
Dù có thân phận Xích Ưng thống lĩnh cũng có thể trực tiếp giết chết, không cần nghĩ gì khác.
"Ặc, ma tộc?"
Cố Nhạn Ảnh ngớ ra, quay đầu liếc Lý Thanh Sơn một cái, trên người tên này đến cùng còn có bao nhiêu bí mật.
Hàn Quỳnh Chi cũng cả kinh, nàng cũng nghe Hàn Thiết Y nói chuyện Lý Thanh Sơn thay đổi thân hình rồi, chẳng lẽ đây chính là hắn bí mật mà hắn luôn che giấu sao. Nhưng nghĩ một chút thì lại thấy không giống, ma tộc trong truyền thuyết háo sắc khát máu, tùy ý làm bậy, lấy ác làm vinh, lấy thiện làm nhục.
Lý Thanh Sơn buông tay nói:
"Tự Khánh điện hạ, ngươi đừng ngậm máu phun người, ai là ma tộc, ngươi đưa chứng cứ ra!"
"Chỉ có ma tộc mới có thể ma hóa, mới có thể thúc động ma khí, rất nhiều người đều thấy rồi, ngươi còn muốn chống chế ư? Còn về chứng cứ, chứng cứ chính ở trong thân thể ngươi, mỗi ma tộc đều có ma tâm, xem ta giết ngươi rồi móc ma tâm của ngươi ra đây!"
Tự Khánh vừa nói vừa đi đến gần Lý Thanh Sơn, sát khí đằng đằng, một cái bóng xẹt qua, Cố Nhạn Ảnh lại ngăn trước mặt của hắn.
"Ngươi muốn bao che cho ma tộc à?"
Tự Khánh nói, nhìn Cố Nhạn Ảnh đầy địch ý.
Cố Nhạn Ảnh thở dài,
"Dù hắn là ma tộc, cũng nên do Ưng Lang vệ ta tự xử trí, ta đã bẩm báo lên trên chuyện ở đây rồi, rất nhanh sẽ tới tiến hành kiểm chứng, nếu hắn là ma tộc, ta sẽ không tha cho hắn!"
Nhân tộc và Yêu tộc tuy phân tranh không đứt, nhưng quan hệ giữa hai bên lại không phải hoàn toàn đối địch, nàng mới có thể dùng thân phận nửa người nửa yêu để đi lại giữa hai bên, nhưng mà Ma tộc thì không giống vậy.
Tự Khánh bình tĩnh lại, ở cả Thanh Châu, nhân vật có thể được Cố Nhạn Ảnh xưng là “bề trên” chỉ có một người. Tuy Lý Thanh Sơn đã chết chắc không nghi ngờ, nhưng hắn gây ra rắc rối lớn thế này thì cũng khó trốn khỏi sự trừng phạt.
"Được, ta sẽ đợi vị đại nhân kia đến!"
Lời vừa nói xong thì một đạo kim quang từ trên trời giáng xuống.
…Kim quang tán đi, một lão giả mặc quần áo kiểu Ưng Lang vệ xuất hiện trên Phi Vân đài, trước ngực dùng chỉ vàng thêu lên một con kim ưng đang giương cánh, mỏ vuốt sắc bén, giống như kim sí đại bàng trong truyền thuyết.
Mọi người đều hơi rét run, bộ quần áo này chính là độc nhất ở cả Thanh Châu. Người này chính là trưởng quan tối cao của Ưng Lang vệ ở Thanh Châu - Kim Ưng thống lĩnh.
Thanh Châu ba vạn dặm, người có địa vị cao nhất đương nhiên là Thanh Châu mục Sở Liệt vương, cũng có vài người là Nguyên Anh với yêu vương, chẳng qua người có thể xếp ngang hàng với Thanh Châu mục thì chỉ đếm trên đầu ngón tay, mà Kim Ưng thống lĩnh này chính là một trong số đó.
Trên người lão giả không hề phát ra khí thế gì đặc biệt, ngoại trừ bộ quần áo hơi khoa trương ra thì trên người không thể hiện tý sắc sảo nào, khuôn mặt tròn trịa luôn có hòa khí và nụ cười, giống một phú ông hơn là thống lĩnh một châu, hơn nữa lại còn có một cái tên rất là thương mại - Kim Phú Quý.
Hắn vốn xuất thân từ gia đình thương nhân, mà cũng không phải đại thương nhân đại gia tộc gì cả, chỉ là một hộ làm ăn mua bán nhỏ. Tuy trình độ văn hóa của phụ mẫu không thấp đến mức đặt tên cho hắn là "Cẩu Thặng, Nạo Oa", nhưng tên cũng không uy phong để phù hợp với thân phận của hắn hiện tại.
Dù sao thì rất lâu trước đây, chẳng ai ngờ tiểu tử mập mạp cởi truồng này có thể có được ngày hôm nay, với xuất thân của hắn thì cái tên này rõ ràng là thiên kinh địa nghĩa, thậm chí còn có một loại hy vọng xa vời viển vông, ít nhất là để cầu phúc, mong hắn lớn lên lương thiện nhân từ, bình an vô sự để kế thừa gia nghiệp.
Ai mà ngờ rằng, có một ngày đứa con của một thương nhân nho nhỏ lại bước lên con đường tu hành, hơn nữa còn liền một lèo độ qua ba lần Thiên kiếp, đạt đến trình độ như ngày nay. Tuy cái tên này hơi thô, nhưng tốt xấu gì cũng là một cái tên đường hoàng mà phụ mẫu đặt cho, không thể tùy tiện thay đổi, cũng chỉ có thể chấp nhận.