Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 1305. Cuồng Nộ, Bất Nộ

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Xem ra là ma tộc trời sinh tinh thông ẩn náu, ta đã nhìn nhầm ngươi rồi. Lý Thanh Sơn, có thể ngươi không làm chuyện gì xấu xa, nhưng nhân ma không đội trời chung là điều đã viết trong luật pháp Đại Hạ, ai cũng không cứu được ngươi, ngươi tự kết liễu đi!"

Lời vừa nói ra, Hàn Quỳnh Chi như bị sét đánh, sắc mặt trắng bệch. Dưới Phi Vân đài truyền tới tiếng kinh hô thất thanh.

Lý Thanh Sơn nói với Kim Phú Quý:

"Thống lĩnh, có ma tâm thì là ma tộc ư?"

Kim Phú Quý nhíu mày nói:

"Đừng giảo biện nữa, nếu là nam nhân thì thản nhiên chịu chết đi!"

Trong mắt tất cả mọi người, đây chỉ là hành động vùng vẫy cuối cùng khi thân sa tuyệt cảnh mà thôi, đã vô lực lại đáng thương.

Tuy hôm nay Tự Khánh buồn bực đến cực điểm, nhưng thấy cảnh đường cùng của tên thiên tài luôn đối chọi với hắn thì cũng cảm thấy vô cùng vui vẻ. Ác Đan bước lên trước, xoa xoa cặp tay cười gằn nói:

"Nếu ngươi không chịu tự sát, ta có thể giúp ngươi một tay, chẳng qua sẽ không được thoải mái lắm đâu."

"A Di Đà Phật, mọi việc trên thế gian, xong mà chưa xong, không bằng bỏ qua đi. Theo ta thấy, có ma tâm cũng không nhất định là ma tộc!"

Một thanh âm hùng hồn vang vọng truyền đến từ chân trời, Kim Phú Quý quay mắt nhìn, chỉ thấy bóng người phát ra thanh âm này chỉ bé như hạt cải, bước một bước đã to như nắm tay, lại bước một bước thì đã lớn như đứa bé, một bước cuối cùng đã bước lên Phi Vân đài, lại là một hòa thượng mập mạp hở bụng, tay áo bay phần phật.

Trong hư không bước liền ba bước đã vượt vài trăm dặm, vốn còn có mấy phần khí độ của cao tăng, nhưng một tay lại đang cầm một cái đùi dê vàng ruộm, một tay cầm hồ lô rượu, hoàn toàn phá hoại hình tượng cao tăng Phật môn.

"Thần túc thông!"

Tự Khánh chấn động. Trong Phật môn có sáu đại thần thông, chí ít cũng phải là cấp bậc "Tăng vương" độ qua ba lần Thiên kiếp mới có tư cách tiến hành tu luyện, chỉ với một chiêu này đã thấy được tu vi của người vừa tới.

Trước khi đến Thanh Châu hắn đã bắt đầu thu tập tư liệu về Thanh Châu, mà mỗi một nhân vật độ qua ba lần Thiên kiếp đều là điều bắt buộc phải biết, nghĩ qua một chút ân ẩn đoán ra thân phận với lai lịch của hòa thượng này, chỉ là không biết vì sao hắn đột nhiên đến đây, trong lòng hắn có chút bất an, chẳng lẽ là vì Lý Thanh Sơn? Nhưng Thiên Long thiền viện cùng Ma tộc càng nên không đội trời chung mới đúng!

"Hóa ra là ngươi, tên hòa thượng rượu thịt này, ta còn tưởng là ngươi muốn ở sau Đại Phật sơn canh cửa cả đời, sao đột nhiên đi ra vậy?"

Kim Phú Quý cười hỏi, khắp Thanh Châu này, người có tu vi như hắn cũng chẳng được mấy người, mọi người đều quen nhau cả.

Tuy Bất Nộ tăng đã ở sau Đại Phật sơn cả trăm năm, nhưng hòa thượng cuồng nộ ngày xưa lại có danh tiếng hiển hách, tạo ra vô số huyết án, là sát tinh nổi tiếng ở cả Thanh Châu, nếu không phải xuất thân từ Thiên Long thiền viện thì sớm đã bị Ưng Lang vệ diệt rồi, hai bên không ít qua lại.

Bất Nộ tăng cười nói:

"Ta vốn không muốn lại chen chân vào hồng trần, nhưng lại dính phải một tia nghiệt duyên, lục căn khó mà thanh tịnh."

Lý Thanh Sơn nói:

"Sư phụ, ngươi chậm quá rồi đấy, ngươi chậm thêm một bước thì ta đã bị người ta chém rồi."

Bất Nộ tăng biến sắc, kích động chỉ vào Lý Thanh Sơn nói:

"Nghịch đồ, vi sư mới lơ là ngươi một hôm đã xuống núi gây họa, còn không lăn qua đây bái kiến vi sư."

Lý Thanh Sơn đảo mắt, đi tới, chắp tay lại lười biếng nói:

"Sư phụ cát tường!"

Tất cả mọi người đều ngây ra, hoài nghi có phải chính mình nghe lầm rồi hay không, bọn hắn xưng là sư đồ!

Cố Nhạn Ảnh chớp chớp mắt, bật cười khanh khách.

Kim Phú Quý ngạc nhiên nói:

"Bất Nộ, hắn là đệ tử của ngươi à?"

"Rõ là một tên nghịch đồ, miễn cưỡng thu làm đại đệ tử."

Bất Nộ tăng nhìn Lý Thanh Sơn, hài lòng gật gật đầu, cách lần hai Thiên kiếp đã không xa. Không thể không nói, ở phương diện tu hành tên đệ tử này có thể làm cho bất kỳ vị sư phụ nào cũng đều hài lòng.

"Nhưng hắn không phải là hòa thượng mà!"

Kim Phú Quý kinh ngạc, bị nhận định là đại đệ tử thì không phải là đệ tử bình thường mà là người để kế thừa.

"Đệ tử tục gia, hiện tại không phải, tương lai nhất định phải!"

Lý Thanh Sơn nhướng mày nói:

"Tương lai cũng sẽ không đâu nhé!"

Kim Phú Quý nhất thời cạn lời, một việc nhỏ đột nhiên lại dây dưa đến vật cản lớn như Thiên Long thiền viện, còn là Bất Nộ tăng ra mặt, tự nhiên lại trở nên rắc rối rồi.

Tự Khánh âm trầm nói:

"Đại sư, đệ tử của ngươi là ma tộc!"

Bất Nộ tăng cười nói:

"Ta đã nói qua rồi, có ma tâm cũng không nhất định là ma tộc. Ta nói lớn vậy mà, thí chủ, ngươi bị điếc à?"

---

Trên đài cao, tiếng Bất Nộ tăng vang vọng không khác nào tiếng sấm rền.

Trong nháy mắt, Tự Khánh mặt cắt không còn giọt máu, từ nhỏ đến lớn, hắn chưa bao giờ bị người ta sỉ nhục trước mặt nhiều người như vậy, mà hắn lại không thể làm gì người sỉ nhục hắn này.

Kim Phú Quý khẽ lắc đầu, tuy rằng từ “cuồng nộ” chuyển thành “bất nộ”, nhưng giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, xưa nay vị hòa thượng này chưa bao giờ nổi tiếng là người tốt tính.

Giả Chân đong đưa lông vũ:

“Ma là ma, người là người, không phải cứ dùng lời lẽ ngụy biện là được. Đường đường là Thiên Long thiền viện, đường đường là Bất Nộ đại sư, chẳng lẽ lại muốn che chở cho ma tộc sao?”

Ác Đan cũng lên tiếng:

“Thiên Long thiền viện có thể ngăn cản chúng ta trừ ma vệ đạo, nhưng không thể ngăn cản được miệng lưỡi thiên hạ, mong Kim thống lĩnh chủ trương công bằng!”

Chẳng ngờ Bất Nộ tăng không thèm nhọn họ, chỉ nói với Lý Thanh Sơn:

“Nghịch đồ, sao ngươi lại gây náo loạn, nói rõ ràng cho ta nghe nào!”

Coi hai kẻ hung ác là Giả Chân và Ác Đan như loại chó gà.