Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lý Thanh Sơn kể lại ngọn ngành câu chuyện, từ việc vì sao hắn trở mặt với Ác Đan, lại tới Cửu Phủ Diễn Võ lần này và một loại thành tựu của Tự Khánh.

Bất Nộ tăng nghe Lý Thanh Sơn mắng to Ác Đan ở trong điện mà vừa gặm đùi dễ vừa nói:

“Chửi hay lắm, cái này có khác gì cầm thú!”

Lại nghe chuyện đám tay chân của Tự Khánh vây công Lý Thanh Sơn như thế nào, sau đó lại bị giết sạch như thế nào thì uống một hớp rượu rồi nhận xét:

“Giết hay lắm, rất có phong độ của vi sư năm đó!”

“Đường đường hoàng tử điện hạ, đứng đầu một quận mà lại hi sinh tính mạng của ngàn tu hành giả vì tư lợi của bản thân. Kẻ mất trí như vậy thật sự không đáng sống trên cõi đời này, cuối cùng rơi vào cảnh xôi hỏng bỏng không cũng coi như là ý trời. Nghịch đồ, ngươi làm rất tốt!”

Nghe đến cuối cùng, Bất Nộ tăng ngửa mặt lên trời cười to, nhưng trong tiếng cười lại như hàm chứa lửa giận như muốn thiêu đốt hết thảy, khiến ba người Tự Khánh đều thay đổi sắc mặt.

Kim Phú Quý vốn rất không có thiện cảm với Tự Khánh, nghe nói ngọn nguồn tất cả chuyện này là vì giúp Cố Nhạn Ảnh tranh đấu nên càng không muốn nhúng tay vào. Nhưng Xích Ưng thống lĩnh của Ưng Lang vệ ta mà ngươi nói giết là giết thì để ta ở đâu.

“Bất Nộ, thân phận sư đồ đứng trước thân phận thượng cấp thuộc hạ, nên ta giao người này cho ngài mang đi, tin tưởng Thiên Long thiền viện sẽ xử trí công bằng dựa theo giới luật.”

Hiển nhiên đây là muốn thả cho Lý Thanh Sơn một con ngựa, ngươi là người cũng được mà là ma cũng tốt, cứ giao cho Thiên Long thiền viện xử lý đi! Có điều, hắn cũng thấy rất lạ, vì quan hệ của Thiên Long thiền viện với Ma tộc càng là như nước với lửa mới đúng. Với thân phận và tu vi của Bất Nộ tăng thì sao không nhìn ra trong cơ thể Lý Thanh Sơn có ma tâm. Vì sao lại bao che cho hắn đây?

“Lời ấy của Kim thống lĩnh sai rồi, nghịch đồ này đâu có chịu làm hòa thượng, ta dẫn hắn về làm gì. Hắn đã là người trong Ưng Lang vệ thì tất nhiên là phải nghe theo xử trí của ngươi rồi. Nhưng mà bần tăng muốn nói thêm một câu nữa là, có ma tâm cũng chưa chắc là ma tộc!”

Bỗng nhiên ma khí trên người Bất Nộ tăng ngút trời, màu sắc tựa như ngọn lửa bừng bừng, vặn vẹo biến thành một khuôn mặt tức giận, trường thương cũng biến sắc vì đó.

“Ma vương!”

Kim Phú Quý lùi về phía sau một bước, lộ ra vẻ đề phòng, nhìn chằm chằm Bất Nộ với vẻ không thể tin. Bệ vệ như vậy chỉ có thể là ma vương trong truyền thuyết, không ngờ phía sau núi Thiên Long thiền viện lại cất giấu một ma vương, chuyện này càng khó mà tin nổi.

Sau đó lại thấy hai tay của đống ma khí bên trong Bất Nộ tăng tạo thành hình chữ thập, khuôn mặt mập mạp tràn đầy ý cười không khác nào Di Lặc, tự có dáng vẻ trang nghiêm mà cao tăng Phật môn mới có, khiến người ta liếc mắt một cái là có thể nghiêm ra ý “bỏ đồ đao xuống là thành Phật”.

Hắn hỏi:

“Thống lĩnh cũng biết ta ở sau núi trông coi điện nào không?”

“Trấn Ma điện!”

“Vậy ngươi từng nghe nói trong Trấn ma điện có một môn công pháp tên là Trấn Ma Đồ Lục không?”

“Cũng từng nghe nói...lẽ nào...chẳng trách...chưa nghe nói có ai tu thành công pháp này, không ngờ lại là cơ duyên của ngươi.”

Đầu tiên Kim Phú Quý sững sờ, sau đó lập tức hiểu rõ, tuy lúc trước Bất Nộ tăng được Thiên Long thiền viện bảo vệ chắc chắn nhưng nhiều người đều nói hắn đã tẩu hỏa nhập ma, khó mà tiến cấp được nữa. Không ngờ sau đó lại chợt thoát nạn, đạt tới cảnh giới Tăng vương.

Vậy thì cũng có thể hiểu nguyên nhân mà Bất Nộ tăng nhận một đệ tử tục gia làm đồ đệ. Hiển nhiên Lý Thanh Sơn cũng tu luyện Trấn Ma Đồ Lục nên trong cơ thể mới có ma tâm, mới sử dụng được các chiêu số của ma tộc, cũng chính là tuy có ma tâm nhưng không phải ma tộc.

“Để tu luyện công pháp này thì cần phải có đại chấp niệm, đại cản trở, lại phải có đại nghị lực, đại trí tuệ. Hiếm lắm mới gặp một người nên ta cũng yêu quý nghịch đồ này hơn một chút, cũng khiến hắn tự cho là mình giỏi lắm, đi gây chuyện lung tung tạo thêm rắc rối cho thống lĩnh. Hắn làm sai cái gì thì mong thống lĩnh cứ việc xử trí, không cần để tới hòa thượng ta.”

Bất Nộ tăng vừa thu hết ma khí lại thì đã ném rượu thịt trong tay đi, hai tay tạo thành hình chữ thập rồi cúi người hành lễ, ôn hòa không nói nên lời.

“Trong Ưng Lang vệ có tinh anh như thế cũng là phúc của Đại Hạ.”

“Ta không thích hợp ở lâu trong chốn hồng trần, xin phép đi trước một bước.”

“Đại sư đi thong thả!”

Kim Phú Quý tươi cười giương tay lên.

Nếu là phàm nhân không rõ tình hình mà thấy cảnh này thì có khác gì phú ông làm việc thiện tích đức, sau khi bố thí cho đám hòa thượng đi khất thực thì khách khí có lễ mà tiễn hòa thượng ra đến cửa.

“Sư phụ, hiếm lắm mới tới một lần, để đệ tử bày tiệc trước, đại tiệc ba ngày vì ngài!”

Lý Thanh Sơn thấy mình gặp phải tình cảnh gần như đường cùng rồi, nhưng Bất Nộ tăng chỉ nói dăm ba câu đã hóa giải được thì trong lòng không khỏi ghi nhớ ân huệ. Hơn nữa hắn cũng muốn hỏi thăm tình hình của Tiểu An.