Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Kim Phú Quý nhìn Tự Khánh hơi run lên mà trong lòng chẳng thương hại chút nào, tự mình đặt ra quy tắc trò chơi, dùng ưu thế sức mạnh tuyệt đối áp đảo mọi người, cuối cùng lại chơi đến mức này, quả thực là tức cười.
“Ta cũng sẽ tấu rõ việc này với bệ hạ!”
Cố Nhạn Ảnh hiểu rõ, sự xuất hiện của ba người là Mặc Vũ, Bắc Nguyệt và Lý Thanh Sơn đã khiến trò chơi của Tự Khánh sụp đổ. Mặc dù nàng biết Lý Thanh Sơn và Bắc Nguyệt là cùng một người, nhưng lại không biết ngay cả Mặc Vũ cũng là do Lý Thanh Sơn gọi đến.
…
Cố Nhạn Ảnh trở lại Thính Phong thủy tạ, nhớ lại lần Cửu Phủ Diễn Võ này mà vẫn cảm thấy vô cùng thú vị như cũ. Chợt một mùi hương quanh quẩn nơi chóp mũi, chỉ thấy một bóng người vén rèm mà vào. Đó là Tiền Dung Chỉ đang nâng một chiếc bát sứ trắng, mỉm cười và nói:
“Sự phụ, ngài trở về rồi!”
“Xem ra ngươi cũng không lãng phí khoảng thời gian này.”
Ánh mắt Cố Nhạn Ảnh hơi lóe lên, cũng lộ ra nụ cười.
“Sư phụ vất vả vun trồng một phen, Dung Chỉ không dám phụ lòng, mời ngài nếm thử tay nghề của ta.”
Tiền Dung Chỉ dâng bát sứ lên trước mặt Cố Nhạn Ảnh, từng hạt sen óng ánh trắng như tuyết, chắc nịch tròn trịa nằm trong bát cùng với một chiếc thìa sứ nhỏ.
Cố Nhạn Ảnh vươn tay ra, đang muốn nhận thì Tiền Dung Chỉ bỗng nói:
“Á, bưng sai sai!”
Tay nàng nới lỏng ra khiến bát sứ rơi xuống, tiếng cheng cheng vang lên, bát sứ nát tan, hạt sen văng lung tung.
Cố Nhạn Ảnh hơi kinh ngạc, chỉ thấy Tiền Dung Chỉ đã quay lại phía sau rèm, lúc đi ra thì trong tay lại bưng một chiếc bát sứ khác rồi cũng dâng lên trước mặt Cố Nhạn Ảnh. Nhưng đây lại là một bát nước bùn đen kịt, trong bát cũng có một chiếc thìa sứ nhỏ.
Tiền Dung Chỉ nở một nụ cười tàn khốc quyết tuyệt.
Cố Nhạn Ảnh nhìn nàng mà thở dài một hơi, bỗng cảm thấy hơi uể oải:
“Tại sao không cho mình một cơ hội, để vết thương khép lại?”
“Ta chân thành ghi nhớ tấm lòng của sư phụ nhưng quá muộn rồi, vết thương của ta đã thối rữa đầy giòi, nhiễm khắp toàn thân. Nếu cắt khối thịt thối đó đi thì chẳng còn gì cả!”
Tiền Dung Chỉ hơi cúi đầu nhìn bát bùn nhão kia, nếu hạt sen không thể nở ra hoa sen thì chỉ có thể hóa thành nước bùn, trong bát bùn nhão này hàm chứa biết bao nhiêu hạt sen tuyệt vọng đây?
Cố Nhạn Ảnh bỗng không nói gì, thoát khỏi sự khốn khổ đau thương để theo đuổi sự vui vẻ hạnh phúc chính là bản năng của mọi sinh mệnh, dù cho Phật tổ vô hình vô ngã cũng gọi thế giới mình tồn tại là “cực lạc”.
Nỗi khổ của thế nhân đều là cầu mà không được, nhưng người nào hiểu cách làm sao để có được vui vẻ hạnh phúc, cũng như có năng lực đạt được vui vẻ và hạnh phúc thì lại càng phải khắc chế loại bản năng này, tự chìm đắm trong nước bùn, không hâm mộ hoa sen, không mong cầu hạt sen thì Phật ta cũng khó mà cảm hóa.
Thế là Cố Nhạn Ảnh nói:
“Có lẽ ngươi còn có thiên phú tu luyện Ngục Kinh Biến Đồ hơn ta!”
“Đa tạ sư phụ.”
“Không có gì mà cảm ơn, ta vốn tưởng rằng sẽ nhìn thấy bóng dáng của ta trong quá khứ ở trên người người, vì thế mà làm rất nhiều chuyện nhàm chán, hóa ra là ta sai rồi.”
Sau khi nghe Bất Nộ tăng giảng giải, Cố Nhạn Ảnh cho là Tiền Dung Chỉ vô cùng thích hợp để tu Trấn Ma Đồ Lục, bây giờ nhìn lại thì không phải như vậy. Nếu Tiền Dung Chỉ ngưng tụ ma tâm thì sẽ chỉ mặc cho nó phát triển từ điên cuồng đến cuồng loạn, trở thành ma trong ma.
“Cũng may là…”
Tiền Dung Chỉ uống một hơi cạn sạch bát bùn nhão kia, nở một nụ cười xán lạn rồi nói:
“Ta vẫn là ta!”
…
Như Tâm trở lại Nhân Tâm đảo, băng qua một hành lang dưới lòng đất rất dài, ánh sáng màu trắng sáng bừng lên theo bước chân của nàng qua các bậc thềm, cuối cùng trực tiếp đi vào trong địa cung.
Một nam tử có dung mạo bình thường đang khoanh chân ngồi tĩnh tọa ở giữa chồng sách, còn ai khác ngoài Sở Thiên. Sau khi nỗ lực rất nhiều, tu vi của hắn mới miễn cưỡng trở lại Luyện Khí tầng thứ hai.
Đối với hắn mà nói, tốc độ này thực sự chậm đến mức không thể khoan dung, một là bởi vì tu vi bị hủy sạch để lại rất nhiều nội thương, hai lại thiếu sự cung cấp tài nguyên đầy đủ, không bột đố gột nên hồ.
“Như đạo hữu, ta cần một ít đan dược.”
“Ta đâu phải nương của ngươi, lo ăn lo ở rồi lại còn phải lo đan dược cho ngươi? Sau này ngươi sẽ hiếu thuận với ta sao? Ta đến xem ngươi chết hay chưa thôi, nếu chưa chết thì ở lại tiếp đi!”
Sở Thiên cười nói:
“Đạo hữu nóng giận thế, Cửu Phủ Diễn Võ lần này gặp phải chuyện gì sao?”
Như Tâm hơi run lên, phát hiện tâm tình của mình hơi không đúng, một ngọn lửa đang bốc cháy trong lồng ngực nàng, mà nàng không thể kiềm chế sự lan tràn của nó, thế là phất tay một cái:
“Được rồi, ta có thể cho ngươi một ít đan dược bình thường, chỉ là đan dược đắt quá thì không được.”
Sở Thiên hơi khom người:
“Đa tạ, gần đây ta đã nhớ lại không ít chuyện, trong đó có một môn công pháp mà ta cảm thấy đạo hữu rất phù hợp để tu luyện nó.”
“Thật sao? Nó tên là gì?”
“Vân Lô Thiên Thư, nó là một trong vạn tượng thiên thư, cần kết hợp thuật luyện đan, tự đặt bản thân ở trong lò luyện đan, đủ cả luyện thể và luyện khí, nếu phối hợp với Vân Lô đạo thuật thì sẽ vô cùng ảo diệu. Tuy trong lúc tu luyện sẽ phải chịu sự thống khổ dày vò rất nhiều nhưng chắc chắn đáng giá. E rằng công pháp có thể sánh với nó ở thế giới này chỉ đếm được trên đầu ngón tay, lấy nó để báo đáp ơn cứu mạng của sư đồ các ngươi.”