Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Ngươi muốn đan dược gì, chỉ cần không quá phận quá đáng thì ta cũng có thể cung cấp cho ngươi!”
Như Tâm gật nhẹ, không cần nói cũng biết giá trị của một môn công pháp tốt đối tới tu hành giả là thế nào, công pháp được đội cái mũ “thiên thư” thì tuyệt đối không tầm thường, so sánh thì một ít đan dược chẳng đáng là gì cả.
“Ta còn có chuyện khác muốn nhờ!”
Sở Thiên rút một quyển y kinh ở bên cạnh ra:
“Xin ngươi vận dụng bản lĩnh Y gia mà dịch dung sửa mặt giúp ta, ta muốn ra ngoài bắt đầu lại từ đầu!”
Trong lòng Như Tâm hơi chấn động, đúng là Y gia có cách dịch dung sửa mặt, nhưng cũng không thường dùng. Bởi vì dịch dung sửa mặt không những có yêu cầu cao về y thuật, hơn nữa còn liên quan tới tướng số tử vi, không phải thứ có thể tùy tiện thay đổi.
Hơn nữa dịch dung sửa mặt cần một vài dược liệu quý giá, trong đó có một vị là “giao cơ”, nói trắng ra chính là cắt thịt trên thân Nam Hải giao nhân, như thế thì mới có thể làm cho khuôn mặt đã thay đổi hoàn toàn dung hợp. Đây không phải những thứ mà tu hành giả có thể gánh vác được.
“Được, ta sẽ nghĩ cách sưu tập dược liệu!”
Như Tâm trầm ngâm chốc lát, dù sao cũng không cần đến bắt một giao nhân nào trở về, có thể cắt thịt trên người mình cũng được, hoặc không thì chỉ cần dùng giá cao là gần như có thể mua được những nguyên liệu này. Thật ra nếu nàng muốn dùng thịt của mình thì chắc chắn sẽ thất bại, bởi vì nàng cũng không phải giao nhân thuần túy.
Cũng may là nàng vẫn giúp Lý Thanh Sơn luyện đan nên cũng tích lũy được không ít tài nguyên, việc sưu tập nguyên liệu cũng không phải chuyện khó.
“Vậy ta ở đây chờ tin vui, sau khi chuyện này thành công thì ta sẽ có báo đáp khác!”
Sau đó Sở Thiên truyền thụ Vân Lô Thiên Thư và Vân Lô đạo thuật cho Như Tâm, cũng giảng giải một ít điểm then chốt tinh diệu trong đó, khiến Như Tâm khen ngợi không ngớt. Quá trình tu hành đúng là không dễ dàng, dường như phải coi chính mình như đan dược mà luyện chế, còn cần một lò luyện đan thượng hạng, thậm chí là một vài nguyên liệu để làm phụ trợ.
Quá trình tu hành cũng cực kỳ khổ cực, vừa phải chịu đựng đau đớn mà vừa phải khống chế Thủy Hỏa biến hóa chuẩn xác. Khi tu hành Vân Lô Thiên Thư đến trình độ cao rồi thì thân thể như hóa thành ngọc thạch, đao thương thủy hỏa đều không thể gây tổn thương, dung nhan ngàn năm không thay đổi, tuổi thọ cũng lâu hơn tu hành giả bình thường.
Cuối cùng, Như Tâm để lại một ít đan dược cho Sở Thiên, còn Sở Thiên thì tự tay vẽ một bức chân dung rồi giao cho Như Tâm. Như Tâm liếc mắt nhìn, đó là một khuôn mặt anh tuấn và khá trẻ, trong lòng nàng hơi chấn động:
“Dù ngươi thay đổi khuôn mặt, nhưng nếu chiều cao không thay đổi thì vẫn có khả năng bị nàng nhìn thấu, nữ nhân kia rất đa nghi.”
“Dù sao vẫn phải nghĩ cách lấy lại đồ mà mình đã đánh mất.”
Sở Thiên cười nhẹ và nói, nhưng trong đó bao hàm quyết tâm lớn lao không cho phép thay đổi.
…
Thanh Tiểu động phủ, Bát Môn Kim Tỏa trận vẫn hoạt động trong vô thức, canh giữ tòa động phủ không một bóng người này. Mãi đến tận khi một bóng người xuất hiện nơi chân trời, chạy như bay tới rồi đáp xuống trước cửa Thanh Tiểu động phủ, hiển nhiên trận pháp để hắn đi vào trong.
Lý Thanh Sơn vuốt nhẹ lên ba chữ Thanh Tiểu gia mà Tiểu An tự tay viết, rồi không nhịn được mà liếc mắt nhìn về phía Thiên Long thiền viện ở phương xa. Chỉ là tầm mắt của hắn khó mà vượt qua vạn dặm núi non, nên đành phải thu hồi ánh mắt, sau đó bắt đầu nhớ lại chuyện xảy ra mấy ngày nay.
Quả nhiên Tự Khánh không thể bỏ ra số tiền khổng lồ kia, cho tới nay Lý Thanh Sơn vẫn cảm thấy biểu cảm khốn cùng đến gần như phát điên kia hết sức buồn cười, cuối cùng hắn chỉ gắng gượng thanh toán ba phần các loại linh thạch cùng các loại bùa chú đan dược.
Lý Thanh Sơn còn muốn cười nhạo vài câu nhưng lại bị Kim Phú Quý dùng ánh mắt ngăn cản, sau đó nói rằng:
“Nếu là của ngươi thì sớm muộn cũng là của ngươi, hoàng thất sẽ không nợ chút đồ này của ngươi. Ngươi cũng nên biết tiến biết lùi, sư phụ của ngươi cũng không thể chăm lo mọi chuyện giúp ngươi, trừ phi ngươi đến Thiên Long thiền viện xuất gia. Nhưng suy cho cùng thiên hạ này vẫn là thiên hạ của hoàng tộc.”
Thế là Lý Thanh Sơn không dây dưa nữa, hắn đã hết sức hài lòng đối với thu hoạch này rồi.
Sau khi Kim Phú Quý rời đi thì Tự Khánh cũng lập tức xuất phát, chạy về Long Châu để giải thích, cũng không quăng lời hung ác gì với Lý Thanh Sơn, chỉ nhàn nhạt liếc hắn một cái và nói:
“Lý Thanh Sơn, ta thừa nhận ta đã coi thường ngươi, sau này sẽ không như vậy. Sau này sẽ có ngày ngươi cảm thấy hôm nay ngươi chết ở đây là chuyện may mắn cỡ nào.”
Sự căm hận không đội trời chung ẩn chứa trong lời nói đó khiến Hàn Quỳnh Chi ở bên cạnh cũng không rét mà run.
Lý Thanh Sơn tươi cười:
“Nói nhảm ít thôi, mau trả tiền đi!”
Thế là Tự Khánh phẩy tay áo bỏ di.
Sau đó Cố Nhạn Ảnh nói riêng với Lý Thanh Sơn rằng, chắc chắn Kim Phú Quý phải bẩm báo chuyện này, với sự kiêu ngạo của hoàng tộc Đại Hạ, dù cho phải tước thân phận hoàng tử của Tự Khánh thì cũng chắc chắn trả món nợ này thay cho Tự Khánh, mà Tự Khánh cũng sẽ nhận sự trừng phạt nặng hơn.