Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trước mắt thì Đại Dung Thụ Vương này là tài nguyên quan trọng nhất trong Tu La trận, không những có thể cung cấp nhựa cây giúp khôi phục linh lực cấp tốc, mà còn có thể cho hắn trí tuệ và sự gợi ý. Hắn có thể xin Đại Dung Thụ Vương chỉ bảo rất nhiều vấn đề trong tu hành, cho nên chuyện đầu tiên hắn làm sau khi tiến vào trong Tu La trận chính là đến đây thăm hỏi Đại Dung Thụ Vương.
“Là ngươi ư?”
Đại Dung Thụ Vương phát ra tiếng ồ đầy ngạc nhiên.
“Ta là cái gì? Ngươi từng gặp ta sao?"
Lý Thanh Sơn thầm giật mình, nhưng khuôn mặt vẫn không lộ vẻ khác thường gì.
“Ngươi là Lý Thanh Sơn!”
“Ngươi đang nói bậy gì đấy, ta mà lại là thứ nhân loại hèn mọn kia sao!”
Lý Thanh Sơn không vui, nâng cao giọng điệu.
Đại Dung Thụ Vương bỗng cười ha hả, thân thể cao lớn cũng rung rung, trong tiếng cười tràn đầy vẻ hiểu rõ.
“Khó trách ta lại cảm thấy Tu La trận bị người ta luyện hóa từ bên trong, hóa ra là thủ đoạn của ngươi, e rằng hiện tại tiểu tử Tự Khánh tức đến hộc máu rồi.”
Thân thể Lý Thanh Sơn buông lỏng:
“Được rồi, làm sao mà ngài nhìn ra ta được?”
“Mặc dù ta đã sống mấy vạn năm nhưng cũng không dễ quên đến mức chỉ chia cách mấy ngày mà đã không nhận ra ngươi. Ngoài dung mạo và khí tức của ngươi thì những biểu cảm tinh tế, cách nói chuyện và ngôn ngữ thân thể của ngươi cũng đều sáng tỏ ở trong mắt ta.”
Lý Thanh Sơn cũng chỉ đành thừa nhận, vài một vài lúc, không phải cứ thay đổi khuôn mặt, thay đổi yêu khí là có thể giấu diếm được người khác, chí ít không thể gạt được cái cây già Đại Dung Thụ Vương đã thành tinh này.
Lý do mà hai thân phận của hắn không bị nhìn thấu chỉ là vì đa số người tiếp xúc nhiều với Bắc Nguyệt thì không quen biết Lý Thanh Sơn, mà người thân quen với Lý Thanh Sơn thì lại rất ít tiếp xúc với Bắc Nguyệt, bởi vậy mà tạo thành loại thông tin không đối xứng. Lại thêm phân thân gây nhầm lẫn nên mới duy trì bí mật này tới ngày hôm nay được. Có bài học này, về sau hắn sẽ chú ý gấp bội.
“Vậy thì phiền đạo hữu giữ bí mật giúp ta!”
“Yên tâm, với ta thì bí mật nhỏ này của ngươi không đáng là gì, ta đã từng bảo vệ rất nhiều bí mật quan trọng hơn nhiều!”
Đại Dung Thụ Vương đã trải qua thăng trầm, mặc dù sự tồn tại của Lý Thanh Sơn có hơi kỳ dị nhưng so sánh với những người đi trước thì cũng chưa thấy đặc biệt nổi bật. Tất nhiên đây chỉ là cách nhìn bây giờ của hắn mà thôi.
Có lời hứa hẹn của Đại Dung Thụ Vương, Lý Thanh Sơn không có gì phải lo lắng nữa, thế là hắn cười nói:
“Nếu là người quen thì ta không khách khí nữa. Thật ra ta vẫn còn rất nhiều chỗ nghi hoặc về Đại Hải Vô Lượng Công, mong được đạo hữu chỉ bảo!”
…
Trên Nguyệt Đình hồ, mưa như trút nước, sóng to gió lớn.
Một con cá chép đỏ chót bơi qua bơi lại trong hồ nước, khi thì nổi lên mặt nước, khi thì chui xuống đáy hồ.
Từng đạo sấm sét rạch ngang bầu trời, từ đầu đến cuối đều đi theo nó.
“Chuyện gì đã xảy ra?”
Trong thủy phủ ở giữa Nguyệt Đình hồ, có hai Dạ Du Nhân nữ xinh đẹp đứng trên đài quan sát cao cao.Một người có khí chất cao quý, đôi mắt lấp lánh. Một người thì khiêu gợi với đôi bầu ngực căng tròn. Đó chính là hai tỷ muội Dạ Lưu Ba và Dạ Lưu Tô, ánh mắt các nàng xuyên qua màn mưa, nhìn về chỗ sâu bên dưới làn nước đen.
Dạ Lưu Tô nói:
“Hình như là con cá chép mà chủ nhân thả xuống đang độ kiếp!”
Dạ Lưu Ba kinh ngạc tiếp lời:
“Chỉ lá hóa thành yêu tướng, sao lại có thanh thế lớn như này!”
Dạ Lưu Tô loáng thoáng đoán ra, chỉ là không nói gì. Trừ phi trong tay con cá chép này có Thủy Thần ấn, nhưng nếu không phải hết cách thì sao lại tùy tiện đưa thứ như Thủy Thần ấn này cho người ngoài, trong lòng nàng không khỏi hơi bận tâm.
Con cá chép được Lý Thanh Sơn đặt tên là Tiểu Hồng ngậm lấy Thủy Thần ấn trở lại Nguyệt Đình hồ, hiển nhiên sức mạnh ẩn chứa trong Thủy Thần ấn cũng vì vậy mà tràn vào trong cơ thể nó.
Cho đến bây giờ, Thủy Thần ấn gần như đã luyện hóa tất cả thủy mạch trong Như Ý quận, từ trên mặt đất cho tới dưới lòng đất. Tài nguyên nước ẩn chứa trong ba ngàn dăm ngang dọc Như Ý quận cực kỳ dồi dào, tương đương với mười cái Giang Nam, mà thủy linh lực ẩn chứa cũng cực to lớn.
Đối với yêu quái hệ Thủy mà nói, dù chỉ thu nạp một phần ngàn linh lực trong đó cũng đủ thay thế cho không biết bao nhiêu đan dược. Mà làm yêu quái thì không có nhiều cảnh giới và bình cảnh như nhân loại, việc khó nhất chính là tích lũy linh lực.
Có Thủy Thần ấn này làm căn cơ, chưa tới mấy ngày mà nó đã chạm tới ranh giới yêu tướng, dẫn tới việc thiên kiếp hạ xuống. Nó chống lại thiên kiếp nên tất nhiên là khơi dậy sức mạnh của Thủy Thần ấn.
Ở bến đò bỏ hoang bên Nguyệt Đình hồ, có hai bóng dáng cùng xuất hiện, một kẻ là nam nhân hung ác với khuôn mặt dữ tợn, một kẻ là văn sĩ với sắc mặt âm trầm, tay phe phẩy chiếc quạt lông màu đen, không ai khác chính là Ác Đan và Giả Chân.
“Tên tặc tử Bắc Nguyệt kia dám trêu đùa bọn ta như thế, không giết sạch thuộc hạ của hắn thì khó mà xóa bỏ mối hận trong lòng ta.”
Ác Đan nghiến răng nghiến lợi nói.