Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Giết sạch thì lãng phí quá, vẫn nên bắt về làm nô lệ để buôn bán ở Long Châu, có thể bù đắp không ít tổn thất. Yêu quái và Dạ Du Nhân nam thì đưa vào đấu trường, Dạ Du Nhân nữ thì cũng có thể bán với giá không tệ!”
Giả Chân phe phẩy quạt lông, lộ vẻ bình tĩnh như cũ, nhưng trong mắt cũng có hai ngọn tà hỏa bừng bừng.
Vì là phụ tá đắc lực của Tự Khánh nên trước giờ họ luôn nhận được sự tiếp đãi long trọng và tin tưởng của Tự Khánh, cũng đạt được rất nhiều lợi ích nhờ vào thân phận Tự Khánh hoàng tử. “Chủ lo thần nhục, chủ nhục thần chết”, hiện tại Tự Khánh vừa mới nhậm chức mà đã bị buộc về Long Châu chịu tội, đối với họ thì đó là nỗi nhục nhã không thể không báo.
Thế là hai người từ bỏ hết âm mưu quỷ kế, dựa vào thực lực nghiền ép tuyệt đối mà đến, nhìn thấy tình hình trên Nguyệt Đình hồ thì cũng có được kết luận giống nhau.
“Có yêu quái đang độ kiếp, thanh thế như này thì chẳng lẽ là tên yêu nghiệt Bắc Nguyệt kia. Hiện tại hắn vẫn chỉ là yêu tướng mà đã lợi hại như thế, nếu để hắn đột phá cảnh giới yêu soái thì ở Như Ý quận còn ai có thể khống chế được hắn!”
Ác Đan nhíu mày.
Giả Chân bấm ngón tay tính toán:
“Chỉ là thiên kiếp lần thứ nhất, chắc chắn không phải Bắc Nguyệt, có thể có thanh thế như thế….”
Hắn trầm ngâm một lát rồi mắt sáng lên:
“Khả năng cao Thủy Thần ấn ở trong tay tên yêu quái kia!”
Chỉ cần đoạt được Thủy Thần ấn là có thể bù đắp tổn thất mất đi Tu La trận, nếu kết hợp với Sơn Thần ấn, luyện chế thành Sơn Hà đại ấn chân chính thì coi như đạt được mục đích của chuyến đi lần này.
Hai người đang muốn ra tay thì chợt có giọng nói vang lên ở sau lưng.
“Hai vị hảo hữu, đúng là lâu rồi không gặp, sao hôm nay lại đại giá quang lâm đến tệ xá vậy!”
Trong mưa to, một nam tử tóc đỏ, mắt đỏ toàn thân trần truồng đang lướt qua mặt nước, sải bước mà đến, trên giương mặt vô cùng tuấn tú là nụ cười tà mị. Đó chính là Bắc Nguyệt, hay nói chính xác hơn là phân thân ảnh trong gương của Lý Thanh Sơn.
Có câu nói là “kẻ thù gặp mặt, đỏ mắt tức giận”, quả nhiên đôi mắt của Ác Đan hơi đỏ lên, toàn thân tản ra khí tức cuồng bạo, hơi khuấy động màn mưa ở quanh mình, nhìn chằm chằm Bắc Nguyệt tựa như một con quái thú muốn chọn người mà nuốt.
“Bắc Nguyệt!”
Giả Chân nâng quạt lông lên ngăn cản Ác Đan:
“Bắc Nguyệt, trả Tu La trận lại đây thì ân oán giữa chúng ta coi như xóa bỏ, bọn ta lập tức rời đi. Nếu không, ngươi thật sự muốn không chết không ngừng với bọn ta sao?”
Nhưng trong lòng hắn lại hạ quyết tâm, nếu Bắc Nguyệt giao Tu La trận ra thì sẽ lập tức đi đoạt Thủy Thần ấn, chặt bỏ đôi cánh của hắn rồi lại tìm cơ hội giết chết hắn.
“Ta thừa nhận chuyện ta làm thực sự không đúng lắm, nhưng Tu La trận không ở trong tay ta, bị tên Mặc Vũ kia đoạt đi rồi, ta cũng suýt chút nữa toi mạng trong tay hắn, vất vả lắm mới thoát ra được.”
Bắc Nguyệt mở hai tay ra, nói với giọng điệu không biết làm sao.
Hắn cũng thầm nhíu mày, chỉ là một phân thân thì tuyệt đối không phải đối thủ của bất kỳ người nào trong họ, dù là bản thể chạy đến thì cũng không đánh lại nếu họ liên thủ, trừ phi Chu Hậu La Ti chịu đến giúp đỡ, nhưng hắn không trông cậy tí nào vào chuyện này.
Mặc dù hắn tương kế tựu kế ngầm đánh cho Tự Khánh một vố, nhưng nếu thật sự đối đầu trực tiếp thì bản thân hắn chẳng có chút ưu thế nào, kết quả tốt nhất là mình làm người hưởng, đoạt lại Thủy Thần ấn mà thôi, hoàn toàn không có cách nào khác.
…
Ở Như Ý quận thành, đám người Liễu trường Khanh lại leo lên Phi Thiên Long Hạm lần nữa. Lúc từ biệt với Lý Thanh Sơn, Như Tâm lặng lẽ nói với Lý Thanh Sơn chuyện nàng muốn nhờ chính là muốn mượn Thủy Thần ấn tu hành một khoảng thời gian.
Đối với Lý Thanh Sơn thì yêu cầu này cực kỳ đơn giản, vốn hắn có được Thủy Thần ấn từ nàng, trong Thủy Thần ấn lúc trước đã có sẵn thủy linh lực dự trữ, mà nàng chẳng dùng đến một phần mười hay thậm chí là một phần một trăm.
Lý Thanh Sơn sảng khoái đồng ý, sau đó lại tạm biệt Hàn Quỳnh Chi rồi hắn lập tức tìm một hồ nước nhỏ, thi triển Kính Hoa Thủy Nguyệt một lần nữa, tạo ra phân thân ảnh trong gương và cho hắn chạy đến Nguyệt Đình hồ.
Không ngờ vừa hay gặp phải trận mưa to này, còn có hai tên Ác Đan và Giả Chân nữa, cùng với nguy cơ mất đi Thủy Thần ấn.
Thế là Lý Thanh Sơn cố ý nói láo để khiến hai người này bị nhầm lẫn, trong lòng thì nghĩ có lẽ Mặc Vũ sẽ không đặc biệt nói cho họ biết tên đó không đoạt được Tu La trận đâu!
Làm một kẻ bị đùa bỡn, đúng là Mặc Vũ không trắng trợn tuyên truyền về sự thất bại của mình, mà Tự Khánh cũng chẳng có cơ hội đi tìm hắn để giằng co.
Giả Chân và Ác Đan nhìn nhau, đúng là hiện tại không thể xác định Tu La trận có ở trong tay Bắc Nguyệt hay không. Nếu suy luận một cách bình thường thì khả năng cao là không ở trong tay Bắc Nguyệt!
Là thái tử của yêu tộc Thanh Châu nên thực lực và danh tiếng của Mặc Vũ đều hơn hẳn Bắc Nguyệt. Trong tình huống một chọi một thì tất nhiên Mặc Vũ có phần thắng lớn hơn. Mà khi đó cũng là Mặc Vũ khống chế Bắc Nguyệt, chủ động di chuyển tức thời đến một nơi khác, hiển nhiên là nắm chắc thắng lợi trong tay rồi.