Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ầm!
Toàn thân Lý Thanh Sơn chấn động, không cảm thấy đau đớn gỉ, chỉ có sự tê liệt sâu sắc, trong chốc lát không thể động đậy. Sau đó hắn mới cảm thấy mọi chỗ đều đau đớn dữ dội, nếu không phải Giả Chân miễn cưỡng thi triển pháp thuật trong lúc vẫn chịu tác dụng của Định Thân phù thì đạo lôi đình này đã có thể kết thúc cuộc thi chạy này của Lý Thanh Sơn.
Lý Thanh Sơn còn chưa tỉnh táo lại thì ác phong đã ập tới sau lưng, Ác Đan khổng lồ xòe năm ngón tay ra chộp về phía hắn, chỉ cần dùng sức bóp thì phân thân này sẽ vỡ nát ngay lập tức.
Lý Thanh Sơn cắn răng tung ra tấm tử phù thứ hai, kích hoạt!
Một mảnh ánh sáng vàng chợt hiện lên, kết thành một tòa thành lũy bằng sắt thép ở quanh người hắn. Đây là một tấm phù lục phòng ngự.
Thành lũy sắt thép vặn vẹo biến dạng dưới lực khổng lồ của Ác Đan, phát ra tiếng vang chói tai, kiên cường ngăn cản đòn tấn công kia. Lý Thanh Sơn thì đã thừa cơ mà bay vào trong Nguyệt Đình hồ.
Giả Chân lại vung quạt lông lên, một cơn gió lốc gào thét mà tới rồi cuốn lấy Lý Thanh Sơn vào trong.
Đấu pháp ven hồ truyền đến trên đảo giữa hồ, Dạ Lưu Ba vui mừng nói:
“Tỷ tỷ, là yêu khí của chủ nhân!”
“Hắn đang đấu pháp với người khác, mau triệu tập nhân lực!”
Dạ Lưu Tô truyền lệnh xuống, bên dưới đài quan sát, đám Dạ Du Nhân nhiệt liệt đồng ý. Nàng là người được Lý Thanh Sơn nhận định là thống soái của Dạ Du Nhân, mặc dù lâu rồi Lý Thanh Sơn không đến nhưng nàng vẫn củng cố vững chắc quyền lực dựa vào thủ đoạn của mình, còn từ từ khôi phục vinh quang của Dạ Du Nhân.
“Thế nhưng dựa vào chúng ta thì phải làm sao mới giúp được chủ nhân?”
Mặc dù Dạ Lưu Ba không tiếc tính mạng vì hắn, nhưng cũng hiểu rõ cuộc chiến của hắn không phải chiến trường mà họ có thể tham dự với thực lực hiện tại.
“Ngươi quên rồi sao? Bảo mọi người lên tế đàn hết đi, để mẫu thân chủ trì nghi thức!”
“Đúng ha! Suýt nữa ta quên mất rồi, vậy tỷ tỷ thì sao?”
“Ta đi ra ngoài một lát!”
“Ra ngoài?!”
Dạ Lưu Ba nhìn về phía ven hồ, nơi đó chỉ có từng đợt sóng dư âm từ trận chiến truyền ra, làm cho lòng người nảy sinh hồi hộp.
“Ta không định tham chiến, chỉ muốn lấy Thủy Thần ấn thôi! À đúng rồi, phái một người đi mời Chu Hậu La Ti.”
Không đợi Dạ Lưu Ba trả lời, Dạ Lưu Tô đã tung người nhảy khỏi đài quan sát, thân hình nàng hòa vào trong bóng tối. Mặc dù nàng không rõ tình hình lắm nhưng cũng nhìn ra được, chiếc Thủy Thần ấn kia là mấu chốt.
Dựa vào thực lực của hắn mà đánh không lại thì có thể trốn, khả năng bị người trực tiếp giết không lớn lắm. Nhưng nếu vứt bỏ chiếc Thủy Thần ấn này thì khó mà đền bù tổn thất.
Màn mưa đen nhánh gào thét trút xuống, Lý Thanh Sơn thở hồng hộc, hắn đã suýt bị xử lý mấy lần chỉ trong chớp mắt. Dù hắn đã dùng tất cả mấy tấm tử phù trên người nhưng cũng chỉ thoáng ngăn cản được bước chân của hai tên Ác Đan và Giả Chân, mà không cách nào tạo nên bất cứ tổn thương gì cho họ.
Hai người kia thể hiện ra thực lực đáng sợ của tu sĩ viễn siêu, bất kể ai trong số họ cũng có năng lực giao đấu với bản thể của hắn. Hắn chống đỡ được chốc lát đã là may mắn, ngay từ đầu tấm Định Thân phù tử sắc hi hữu kia đã khiến Giả Chân không thể nào thi triển toàn lực.
Nhưng sức mạnh của tấm Định Thân phù này cũng hết rồi.
Toàn thân Giả Chân chấn động, lập tức thoát ra, trên mặt hắn hiện ra nụ cười âm u, cảm thấy hơi hối hận rồi.
Hắn vốn lo lắng đây là bản thể, hóa ra lại chỉ là một phân thân mà thôi, chẳng bằng ngay từ đâu liên thủ với Ác Đan đánh chết tên kia cho rồi, bảo đảm tên kia chẳng có cơ hội dùng mấy tấm tử phù kia.
Tâm niệm chuyển động, Giả Chân lập tức vung quạt lông vũ trong tay lên. Lần này đến phiên Lý Thanh Sơn không thể động đậy, chớp mắt một cái đã bị con sói khổng lồ kia phủ lên, ngay cả thời gian triều hồi phân thân cũng không có, phân thân trực tiếp bị đánh tan, tan biến giữa trời đất.
Dưới sự chênh lệch tuyệt đối về thực lực, có thể giãy dụa đến mức này đã là cố hết sức rồi.
Sau khi Giả Chân vung đòn tấn công kia thì cũng không thèm nhìn kết quả, lập tức bay về phía chỗ chằng chịt lôi đình.
Dạ Lưu Ba hoàn thành nhiệm vụ mà Dạ Lưu Tô giao rồi canh giữ ở ven hồ, lo lắng nhìn mưa gió đầy trời. Bỗng trong lòng nàng chấn động, yêu khí của chủ nhân biến mất rồi! Không thể nào, đây chỉ là phân thân của chủ nhân mà thôi, nói không chừng là thu hồi khí tức chạy trốn rồi. Chủ nhân sẽ không chết!
“Ngươi đang nhắc tới cái gì?”
Dạ Lưu Tô đi ra khỏi hồ nước đen thui, nước trượt xuống theo người nàng. Trong tay phải nàng là một tiểu hài trần trùng trục, trông chỉ khoảng bốn đến năm tuổi. Tiểu hài kia đang không ngừng giãy dụa, đong đưa hai chân nhưng lại không giống động tác của nhân loại lắm.
“Đây là?”
“Con cá kia!”
Dạ Lưu Tô vứt tiểu hài kia lên mặt đất. Tiểu hài kia lập tức muốn quay lại hồ nước nhưng nàng lại lạnh lùng nói:
“Ngươi tên là Tiểu Hồng đúng không! Bên ngoài có người muốn cướp Thủy Thần ấn, Bắc Nguyệt đại nhân giao Thủy Thần ấn cho ngươi bảo vệ, nếu ngươi làm mất nó thì không cần ta nói ngươi cũng biết mình sẽ phải nhận kết cục gì đúng không!”