Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 1315. Giao Ra Thủy Thần Ấn

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhờ Lý Thanh Sơn kéo dài thời gian một lát mà cuối cùng Tiểu Hồng cũng vượt qua thiên kiếp, trở thành yêu tướng một phương, có điều ngay sau khi độ kiếp vẫn còn mệt mỏi nên bị Dạ Lưu Tô khống chế. Nàng cũng không nói nhảm gì mà trực tiếp đưa nó đến thủy phủ ở giữa hồ rồi mới giải thích. Khi nghe lời ấy, Tiểu Hồng lập tức không dám bò lại hồ nữa.

Ầm!

Một luồng sức mạnh mãnh liệt đụng vào pháp trận bao phủ bên trên thủy phủ, tầng ngoài nhất của pháp trận đã sắp tan vỡ.

Một người khổng lồ đi đến ven hồ, trên đầu vai có một văn sĩ. Chỉ một thoáng là Giả Chân đã thấy được Tiểu Hồng, thế là hắn dùng quạt lông chỉ vào đó:

“Giao Thủy Thần ấn ra, ta sẽ tha chết cho các ngươi!”

Đám người Dạ Lưu Tô chưa bao giờ thấy khí thế nào tương tự như khí thế mạnh mẽ tỏa ra từ thân thể hai người này, dù cho là Chu Hậu La Ti cũng không thể sánh được. Mặc dù đã cách nhau tầng tầng pháp trận nhưng vẫn không có chút xíu cảm giác an toàn, tựa như chỉ cần hai người kia muốn thì có thể tùy tiện giết chết họ tựa như giết sâu kiến.

Dưới sự áp bách như thế, dù là tu sĩ Kim Đan thì cũng phải run rẩy thôi. Dạ Lưu Tô bình tĩnh lại:

“Hai vị hãy cho chúng ta chút thời gian để suy nghĩ!”

“Không được, không thể giao Thủy Thần ấn cho người khác!”

Tiểu Hồng nhảy cao ba thước, cất tiếng với giọng nói non nớt.

“Chỉ là suy tính một lát, có gì mà không được. Chúng ta không thể chống trả đối thủ như này đâu, dù mất Thủy Thần ấn thì Bắc Nguyệt đại nhân cũng sẽ không trách tội chúng ta. Có điều, chuyện lớn như vậy thì e rằng chúng ta không có quyền quyết định, vẫn nên trở về triệu tập tất cả mọi người để bàn bạc một chút.”

Dạ Lưu Ba cũng tỏ vẻ đồng ý rồi cùng trao đổi ánh mắt với Dạ Lưu Tô, cả hai đều cho rằng không thể giao Thủy Thần ấn ra, trước mắt cứ kéo dài thời gian rồi lại nói.

“Nào có nhiều thời gian cho các ngươi cân nhắc như vậy. Ta đếm đến mười mà các ngươi không chịu giao Thủy Thần ấn ra thì chuẩn bị chôn cùng Bắc Nguyệt đi!”

Giả Chân âm trầm nói, vừa rồi chỉ giết được phân thân của Bắc Nguyệt mà thôi, có lẽ chẳng mấy chốc bản thể sẽ đuổi tới thôi, đến lúc đó thì chuyện sẽ khó giải quyết hơn.

Không có Tự Khánh, chỉ dựa với sức hai người họ liên thủ thì không thể nào giết được tên kia, nếu không phải được bố trí tốt từ trước thì chỉ sợ ba người liên thủ cũng khó mà giữ hắn lại được. Mặc dù họ nắm chắc phần thắng, nhưng nếu hắn cầm Thủy Thần ấn rồi đi thì họ thật sự không cách gì để bắt hắn.

Hắn cũng không cho là Bắc Nguyệt sẽ để ý đến chuyện sống chết của đám Dạ Du Nhân này, cùng lắm là sau này nghĩ cách báo thù thay các nàng thôi. Có điều, hắn cũng không cho là đám Dạ Du Nhân này sẽ có lòng trung thành gì với Bắc Nguyệt, xưa nay Dạ Du Nhân luôn nổi tiếng là âm hiểm xảo quyệt, chỉ cần đàn áp các nàng rồi cướp lấy Thủy Thần ấn thì cái gì cũng dễ nói.

“Mười, chín, tám…”

“Tỷ tỷ, làm sao bây giờ?”

Nghe Giả Chân đếm ngược mà lòng Dạ Lưu Ba lo lắng không thôi, quả nhiên hai người kia không dễ dụ như vậy. Thế là Dạ Lưu Ba nhìn về phía Dạ Lưu Tô ở bên cạnh, lại phát hiện nàng bày ra vẻ mặt thoải mái.

Họ không chịu kéo dài thời gian chứng minh họ băn khoăn điều gì đó, nếu tùy tiện để các nàng kéo dài thời gian thì lại chứng minh tình cảnh đã hỏng bét, e là có kéo dài thời gian thì cũng không có tác dụng gì.

Hiển nhiên nỗi băn khoăn đó nằm ở trên người Bắc Nguyệt, nàng thầm đánh giá tốc độ phi hành của hắn. Thế là Dạ Lưu Tô quyết định, hiện tại điều họ có thể làm chỉ là cố gắng hết sức kéo dài thời gian.

Giả Chân đếm ngược đến một.

“Được thôi, bọn ta có thể giao Thủy Thần ấn ra!”

Dạ Lưu Tô nói.

Giả Chân không hề lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên, còn bàn tay to lớn của Ác Đan thì mạnh mẽ đánh lên pháp trận, miệng thì gào lên điên cuồng:

“Tiện nhân, mau giao Thủy Thần ấn cho lão tử!”

Dạ Lưu Tô lại nói:

“ Có điều ta muốn các người thề độc với trời rằng sau khi lấy được Thủy Thần ấn rồi thì tuyệt đối không được làm chúng ta bị thương! Nếu không các ngươi vừa cầm Thủy Thần ấn đã trở mặt thì chẳng phải chúng ta là đồ đần hay sao.”

“Tiện nhân nhà ngươi mà cũng có tư cách để bọn ta thề độc ư!”

Ác Đan càng nổi giận hơn, cái đầu sói đen ở trên thân tản ra yêu khí cuồng bạo, lại dung hợp với khí tức của bản thân hắn một cách kỳ diệu. Thân hình hắn lại biến lớn lần nữa, rất nhiều chỗ trên thân đã mọc ra lông sói màu đen thật dài, miệng lồi ra phía trước, lưng cong về phía sau, hai mắt lóe lên ánh lửa sáng rực, vừa giống người mà vừa giống sói.

“Được!”

Giả Chân lập tức đồng ý, thề độc với trời. Trong lòng hắn thì lại cười khẩy, cho rằng một lời thề độc có thể trói buộc được bọn ta ư!

Đối với tu hành giả mà nói, đúng là có một vài lời thề không thể lập bừa bãi, nhưng nếu lời thề kia thành tâm thành ý xuất phát từ nội tâm thì mới có thể hình thành sự kiềm chế đối với bản thân. Nếu không thì kẻ mạnh có thể áp đảo kẻ yếu một cách dễ dàng, sau đó bắt họ thề trung thành suốt đời hoặc bất cứ điều gì.