Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Mà dù là lời thề từ đáy lòng thì lúc vi phạm cũng chẳng có ông trời nào đến trừng phạt cả, có điều là dễ hình thành tâm ma mà thôi. Lời thề có lực khống chế càng mạnh thì còn cần dựa vào một vài pháp thuật pháp bảo. Chứ một lời thề không trống rỗng vô nghĩa thế này thì Giả Chân còn chẳng thèm để trong lòng.
Hắn đã hạ quyết tâm rồi, trong nháy mắt khi các nàng giao Thủy Thần ấn ra thì chắc chắn tầng pháp trận này sẽ xuất hiện sơ hở. Đến lúc đó, hắn sẽ thuận thế mà phá đi, sau đó biến tất cả dám Dạ Du Nhân và yêu tộc này thành nô lệ, rồi mang về bán ở Long Châu.
Dạ Lưu Tô trầm ngâm một lát rồi thở ra một hơi:
“Hay là thôi đi.”
“Ngươi nói cái gì?”
Giả Chân sầm mặt lại.
Dạ Lưu Tô lệnh cho Tiểu Hồng:
“Tranh thủ thời gian kích hoạt Thủy Thần ấn đi, ngăn cản họ một lát, chẳng mấy chốc Bắc Nguyệt đại nhân sẽ đến cứu viện thôi.”
“Tiện nhân nhà ngươi!”
Sắc mặt Giả Chân kịch liệt thay đổi, không ngờ lũ sâu kiến các nàng cũng dám lừa hắn.
"Giả Chân, ta đã nói từ sớm rồi, không phải chỗ nào ngươi cũng áp dụng được mấy mánh khóe kia đâu. Chẳng qua chỉ là pháp trận hạng ba mà thôi, dù có nhiều tầng thì cũng không chịu nổi một đòn! Để lão tử phá trận, nhất định phải làm chết hai con tiện nhân này thì mới thôi!”
Ác Đan đã mất kiên nhẫn từ lâu, vô cùng xem thường đối với suy nghĩ đi đường tắt, chơi trò đùa giỡn tâm cơ ở khắp nơi của Giả Chân. Trong lúc nói chuyện thì hắn cũng trở tay đánh một quyền về phía pháp trận.
Đột nhiên, một cơn sóng lớn mãnh liệt bỗng ập tới từ phía sau, thân thể cao hơn mười trượng của hắn hơi lảo đảo, khiến cho nắm đấm đánh lên pháp trận không đạt tới hiệu quả vốn có. Mặc dù lớp màn ánh sáng kia đã chừng chịt vết nứt trùng điệp nhưng vẫn kiên trì ở đó.
Hóa ra là Tiểu Hồng vừa mới hóa hình thành công đang kích hoạt Thủy Thần ấn.
Mặc dù Ác Đan không bị thương gì nhưng trong lòng rất kinh ngạc:
“Uy lực của Thủy Thần ấn này lớn như thế, một tên yêu tướng nho nhỏ vừa mới độ kiếp thành công kích hoạt mà đã có uy lực như thế, nếu để nó rơi vào tay Bắc Nguyệt thì chẳng phải sẽ càng khó đối phó hơn à, mau phá trận thôi!”
Ác Đan Ngửa mặt lên trời phát ra tiếng sói tru, song quyền liên tiếp oanh kích, tựa như từng tiếng sấm nổ vang, khiến cho tầng pháp trận kia bị đánh tan trong nháy mắt.
Giả Chân vung chiếc quạt lông, đủ loại pháp thuật oanh kích xuống tựa như mưa rền gió dữ, nhìn thì như là cuồng loạn nhưng lại nhằm vào đặc tính của mỗi tầng pháp trận mà vận dụng pháp thuật Ngũ Hành khác nhau.
Tiểu Hồng kiệt sức điều khiển Thủy Thần ấn cản trở hai người, nhưng với tu vi yêu tướng thì toàn bộ sông nước ao hồ ở Như Ý quận cũng không thể phát huy toàn bộ sức mạnh của Thủy Thần ấn.
Mà phần lớn pháp trận bao phủ thủy phủ kia bắt nguồn từ đại trận thủ sơn mà họ cướp đoạt được từ các môn phái trong chiến tranh ngày xưa, mặc dù ở Thanh Hà phủ được coi như là đỉnh cao nhưng những môn phái kia cũng chỉ là tiểu môn phái do tu sĩ Trúc Cơ tọa trấn. Đối với hai tu sĩ Kim Đan đỉnh phông là Ác Đan và Giả Chân thì cũng chỉ được coi như hạng ba mà thôi.
Mắt thấy từng tầng pháp trận bị phá tan, trên mặt Dạ Lưu Tô cũng hiện lên vẻ nghiêm trọng. Dạ Lưu Ba quay đầu lại nhìn, lo lắng nói:
“Tế đàn vẫn chưa được khởi động sao?”
Đột nhiên, một đạo u ảnh dâng lên từ trung tâm đảo, còn thâm trầm hơn cả màn mưa to nhuộm dần đêm tối kia.
Vẻ mặt của Dạ Lưu Tô và Dạ Lưu Tô đều thả lỏng, họ để Tiểu Hồng ở lại đây tiếp tục kích hoạt Thủy Thần ấn ngăn cản hai người kia rồi bay về phía u ảnh kia dâng lên.
Chẳng biết từ lúc nào đã có một tế đan đen nhánh được dựng lên ở giữa núi nhỏ vây quanh, trên tế đàn có khắc hoa văn theo phong cách của Dạ Du Nhân, còn có vô số sao trời và phù văn kỳ bí.
Ngày xưa, Bắc Nguyệt đã để Dạ Lưu Tô dẫn đầu Dạ Du Nhân trở lại lòng đất. Sở dĩ Dạ Lưu Tô dám trở lại thủy phủ này là do dựa vào pháp trận phòng ngự trùng điệp, thứ hai là nhờ tòa tế đàn này
Chung quanh tế đàn có rất nhiều Dạ Du Nhân đang quỳ, ai nấy cũng đều đang chắp tay tựa như thành tín cầu nguyện, một luồng sức mạnh tụ lại trong tế đan màu đen rồi vọt lên trên.
Dạ Minh Châu tóc tai bù xù đứng ở bên trên tế đàn, miệng thì lầm bầm, điên cuồng múa loạn, thần hình vật vờ không ổn định tựa như u ảnh trên đầu nàng. Dường như hồn nàng đã bị cuồng phong của cỗ sức mạnh này thổi lên bầu trời, nhưng lại duy trì một mối liên hệ với thân thể nàng, không thể nào bị thổi đi.
Nhờ vào Chân Linh đan mà Bắc Nguyệt ban thưởng, một lượng lớn Dạ Du Nhân đạt tới bình cảnh không thể đột phá lại nhao nhao đột phá thiên kiếp lần thứ nhất. Lại thêm vốn đã có cường giả Dạ Du Nhân, giờ thêm hơn trăm Dạ Du Nhân vượt qua thiên kiếp thứ nhất, còn vòng ngoài chính là mấy ngàn Dạ Du Nhân bình thường chưa độ thiên kiếp. Tất cả đều tham gia nghi thức thần bí này, tự nguyện rót sức mạnh của bản thân vào trong tế đàn, không giữ lại chút nào.
Dạ Lưu Tô thấy cảnh này thì hơi yên lòng, như này thì có thể kéo dài được một khoảng thời gian. Nhưng nàng lại hơi lo lắng, liệu trận pháp có thể chèo chống bao lâu? Nhưng đến bước này rồi thì có suy nghĩ nhiều cũng vô ích. Thế là nàng và Dạ Lưu Ba cùng đi đến trước tế đàn, cũng quỳ một chân trên đất và đan tay lại.