Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đạo u ảnh ở không trung bên trên tế đàn dần ngưng tụ thành hình, Dạ Minh Châu bỗng phát ra tiếng gào thét không phải người khiến đạo u ảnh kia thành hình hoàn toàn. Nó bành trướng tựa như một quả bóng hơi mỏng bị thổi phồng, thân hình không khác Dạ Minh Châu chút nào.
Bên ngoài thủy phủ, Giả Chân và Ác Đan liên thủ nên cũng không lâu lắm đã phá vỡ được một nửa tầng tầng lớp lớp pháp trận, từng chiếc trận bàn vỡ vụn, trận kỳ hóa thành tro bụi. Tiểu Hồng thì đã kiệt sức ngã trên mặt đất.
Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc chợt truyền đến từ phương xa:
“Hai vị hữu hảo, thật sự là lâu rồi không gặp. sao hôm nay bỗng đại giá quang lâm tệ xá!”
Cùng một lời nào nhưng lại như đảo lộn thế gian.
Giả Chân và Ác Đan cùng ngoái lại nhìn, Bắc Nguyệt đang vung đôi cánh Phong Hỏa, xẹt qua nơi chân trời tựa như một luồng điện, mưa gió đầy trời tụ lại trên người hắn, quả nhiên là yêu khí ngút trời.
Hai người không khỏi nghĩ thầm:
“Mới chỉ đạt tu vi yêu tướng mà đã có sức mạnh cường đại thế này, biến ảo thủ đoạn đa dạng. Nếu để hắn độ thiên kiếp lần nữa, trở thành yêu soái thì e là họ chỉ có trông gió mà trốn thôi. Lần này trở mặt hoàn toàn với hắn, nếu không có ai trong ba người họ có thể vượt qua thiên kiếp thứ ba thì thật sự là hậu hoạn vô tận.”
Nhưng tên đã trên dây thì không thể không bắn được.
Theo giọng nói truyền đến thì Bắc Nguyệt cũng gần đến trước mắt, cùng một lời nói nhưng lại tản ra khí thế và âm điệu khác nhau hoàn toàn, không tồn tại chút chút giả trân nào, chỉ có sự dữ tợn trần trụi.
Ác Đan bỗng thu tay:
“Bắc Nguyệt, cuối cùng ngươi cũng đến! Giả Chân, ngươi tiếp tục phá trận, ta đi đánh với hắn một trận! Bắc Nguyệt, lão tử là đại đệ tử Ác Đan của Thú Vương ở Vạn Thú sơn trang Long Châu, ngươi dám đánh với ta một trận không?!”
Lý Thanh Sơn không nói hai lời, chỉ hóa nguyên hình rồi đấm một quyền, như chậm mà lại rất nhanh, tiến lên tầng tầng lớp lớp, trên nắm tay đã có một vài vết rạn màu đen, đã đeo xong một chiếc găng tay.
Vẫn là chiêu “Ngưu Ma Chấn Đãng” kia, nhưng thanh thế và uy lực của nắm đấm mãnh liệt hơn phân thân không biết bao nhiêu lần.
Ầm!
Một tiếng động thật lớn vang lên, phong lôi biến sắc.
Ác Đan lui lại mấy bước, hai mắt trợn trong, cánh tay phải run nhè nhẹ, máu tươi chảy ra như suối.
Sức lực của yêu nghiệt này của lớn, quả thật không thể tưởng tượng nổi.
---
Mưa bão như trút nước trên hồ lớn, từng luồng thiểm điện xé nứt màn đêm.
Một vòng sóng âm vô hình vô ảnh khuếch tán ra tứ phía, trong chớp mắt vô số cơn sóng khổng lồ đều bị chấn nứt ra, một phiến thuỷ vực lớn khôi phục lại sự an tĩnh trong phúy chốc, sau đó lập tức trở nên cuồn cuộn sôi sục hơn.
Trong hồ, hai thân ảnh to lớn đang đối đầu với nhau. Đôi mắt đỏ rực như than lửa, với đôi mắt sói lập lòe ánh sáng xanh, ánh mắt bắn ra như điện quang va chạm trong không trung, cả hai đều cuồng bạo khát máu.
Chẳng qua trong mắt Lý Thanh Sơn ngoài cuồng bạo khát máu ra thì càng có loại sức mạnh trầm ổn như núi, cúi nhìn Ác Đan ở trước mặt.
Một đôi sừng trâu cong cong đâm lên thiên không, một đôi vó trâu đạp vào đại địa, nước hồ sâu thẳm lại chỉ ngập đến giữa eo của hắn, sóng lớn không ngừng đập vào lồng ngực đen nhánh như đá ngầm của hắn.
Nơi mà Ác Đan đứng ở gần hòn đảo, địa thế cao hơn khá nhiều, nhưng vẫn thấp hơn Lý Thanh Sơn không chỉ một cái đầu, không thể không ngẩng đầu nhìn cái tên "Yêu nghiệt" mà bất kể là thời gian tu hành hay là tu vi đều kém hơn hắn nhiều.
Máu tươi chảy ròng ròng trên tay phải của hắn, nháy mắt đã nhuộm đỏ một mảnh thuỷ vực, ngoài sức mạnh kinh người, trong một quyền kia còn ẩn chứa chấn đãng chi lực khủng bố, đó mới là đầu sỏ thật sự tạo thành thương thế như vậy.
Tiếng sói tru thê lương bất thình lình xé nứt màn đêm đồng thời phát ra từ trong miệng Ác Đan và hình xăm hắc lang, cơ bắp toàn thân hắn siết lại, xương cốt dãn ra, lại biến lớn một lần nữa, từng sợi lông sói màu đen như trường mâu mọc ra che phủ toàn thân, biến thành một con sói đen đứng như người, thậm chí sau lưng còn mọc ra một cái đuôi sói dài dài, nóng nảy mà quật lên quật xuống.
Lý Thanh Sơn cũng cảm thấy có uy hiếp, tuy tính tình của người này làm hắn chán ghét cực kỳ, nhưng cũng là một đối thủ đáng để đánh một trận, thân thể và sức mạnh này tuyệt không phải là một tu sĩ Kim Đan bình thường có thể có được, trong lòng thấy kỳ lạ:
"Hắn cũng là nửa người nửa yêu à? Không biết Vạn Thú sơn trang có lai lịch gì!"
Vạn Thú sơn trang là một trong các đại môn phái của Long Châu, không phân cao thấp với ba đại tông môn của Thanh Châu, ở một vài phương diện thậm chí còn hơn một bậc, chuyên môn phụ trách quản lý "Trân Cầm Dị Thú viên" cho hoàng thất Đại Hạ.
Sư phụ của Ác Đan là "Thú vương", chính là trang chủ của Vạn Thú sơn trang này. một đại tu sĩ danh chấn Long Châu. Ở Vạn Thú sơn trang nơi cường giả vi tôn này, có thể làm đại đệ tử của Thú vương thì thực lực của Ác Đan tự nhiên vượt xa những người cùng thế hệ.