Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đệ tử Vạn Thú sơn trang từ nhỏ đã phải dẫn thú hồn vào cơ thể, hình thành bộ dạng của hình xăm, lúc chiến đấu không mượn bất kỳ ngoại vật nào mà chỉ cần giải phóng thú hồn đã có thể có sức chiến đấu khủng bố vượt xa tu sĩ cùng cấp.

Chẳng qua trình độ giải phóng thú hồn càng sâu, càng dễ bị thú tính cảm nhiễm, thế nên đệ tử ở đây có tính tình dã man cuồng bạo hơn bình thường, không chịu sự trói buộc của đạo đức lễ pháp. muốn gì làm nấy, gần với ma đạo. Hơn nữa không cẩn thận thì hồn phách sẽ bị thú hồn cắn nuốt, thành tế phẩm của thú hồn, hơn nửa đệ tử Vạn Thú sơn trang đều chết vì thú hồn, cho nên không đến thời khắc then chốt, Ác Đan cũng sẽ không giải phóng sức mạnh của thú hồn đến trình độ như thế.

"Grao!"

Sau lưng Ác Đan cao cao cong lên, hai chân giẫm về phía sau, trong nháy mắt bộc phát ra tốc độ kinh người nhào về phía Lý Thanh Sơn.

Lý Thanh Sơn sao có thể sợ đối kháng trực diện chứ, hắn ưỡn ngực vung ra một quyền.

Chính vào lúc này đột nhiên trong lòng sinh ra cảnh báo, trước mắt lóe lên ánh sáng.

"Lôi tới!"

Quạt lông của Giả Chân chỉ lên thiên không, một luồng sét thô tô như cái vại nước giáng xuống, lôi quang chói mắt ngập tràn cả đất trời.

Lý Thanh Sơn chấn động cả người. Tuy dựa vào thể phách cường đại nên không bị thương gì, nhưng mà cao thủ tranh đấu có thể xoay chuyển chỉ trong chớp mắt!

Ầm! Ác Đan nhào tới đẩy Lý Thanh Sơn ngã vào trong hồ, hung tợn cắn xé, cuộn lên tầng tầng sóng lớn.

Sau khi tu thành Ngưu ma ngũ trọng, da dẻ trên người Lý Thanh Sơn như da trâu cứng cỏi vô cùng, Ác Đan cắn yết hầu của hắn tới máu tươi đầm đìa, nhưng lại không thể triệt để cắn đứt, mà dù có bị cắn đứt thì chỉ cần xương hổ không sao thì hắn cũng sẽ không chết.

"Tốt!"

Lý Thanh Sơn không kinh sợ mà lại vui vẻ, dang hai tay ghìm chặt lấy Ác Đan, có đại địa thần lực làm căn cơ thì khi đọ sức trực diện như thế này hắn không sợ ai cả.

Ác Đan cảm thấy giữa eo đau nhói, xương cốt đều phát ra tiếng lạch cạch như bị ghì nát bét ra, mà hắn phí bao công sức khó lắm mới cắn nát yết hầu của Bắc Nguyệt, nhưng thứ chảy ra lại không phải máu tươi mà là từng đám hỏa diễm, còn đối phương thì vẫn bình an vô sự. Nếu không nhanh chóng thoát khỏi tình trạng này thì người chết trước nhất định sẽ là hắn.

Song, hắn sẽ chọn chiến đậu cận thân chứ không phải kiểu mất đi lý trí sau khi giải phóng thú hồn, hắn gầm lên một tiếng:

"Giả Chân, đừng lo những trận pháp kia nữa, giết yêu nghiệt này trước rồi nói!"

Dưới lớp bùn ở đáy hồ đột nhiên rung lên từng đợt, từng người đá khổng lồ từ trong đất bùn ở đáy hồ đứng lên, mỗi một tên đều cao bảy tám trượng, tuy so với cùng thân hình hơn hai mươi trượng của Lý Thanh Sơn thì chỉ như đứa trẻ con, nhưng từng tên đều vô cùng mạnh mẽ, dồn dập vặn chặt tay chân của Lý Thanh Sơn, dùng sức lôi kéo.

Sau khi hoàn toàn giải phóng thú hồn, sức mạnh của Ác Đan vốn đã mạnh kinh người, chỉ là gặp đúng tên quái vật như Lý Thanh Sơn mới bị áp chế, hiện tại có những người đá khổng lồ này trợ giúp đã nghịch chuyển thế cuộc ngay, chiếm được thế thượng phong.

Lý Thanh Sơn chấn động cả người, chấn đãng chi lực phóng thích ra, người đá khổng lồ bị đánh tan ào ào, nhưng nháy mắt đã có càng nhiều người đá khổng lồ túa ra như là vô cùng vô tận, nhưng mà yêu khí trên người hắn lại không phải vô cùng vô tận. Cứ tiếp tục hao tổn như vật thì nhất định là hắn chống đỡ không nổi trước.

Đây đương nhiên vẫn là thủ đoạn của Giả Chân, hắn nhìn chằm chằm vào trận chiến trong hồ, trong mắt toàn là sự kinh ngạc, đây là lần hắn thấy Ác Đan rơi vào thế hạ phong khi chiến đấu cận thân với người khác, không thể không mượn trợ giúp từ bên ngoài.

Yêu nghiệt này không thể không trừ!

Quạt lông vẫy lia lịa, thi triển ra các kiểu pháp thuật, mỗi một lần vẫy lên thì Ác Đan lại được tăng cường một phần, trở nên càng cường tráng mạnh mẽ, trên người bao phủ linh quang phòng ngự, các vết thương cũng đang nhanh chóng khôi phục.

Từ đầu đến đuôi hắn cũng không dùng qua linh khí pháp khí nào, chỉ lắc tới lắc lui cái quạt lông trên tay, nhưng thi triển ra các loại Ngũ Hành pháp thuật lại đơn giản trôi chảy như ăn cơm uống nước, hơn nữa đều có uy lực kinh người, đến cả Lý Thanh Sơn cũng không thể xem nhẹ.

Lý Thanh Sơn ở cảnh giới Trúc Cơ có năm kiện pháp khí đã làm rất nhiều người kinh ngạc. Mà Giả Chân là Kim Đan đỉnh phong lại có pháp khí nhiều gấp đôi hắn, nhẫn trên tay, dây chuyền trên cổ, túi thơm ở eo, pháp y trên người các kiểu, tổng cộng mười kiện pháp khí, không có cái nào dưới trung phẩm, quạt lông trong tay thì càng là cực phẩm pháp khí có giá trị liên thành.

Chẳng qua những pháp khí này không có cái nào có thể trực tiếp công kích địch nhân như phi kiếm, đều là để đề cao uy lực của pháp thuật mà hắn thi triển, còn có tốc độ khôi phục pháp lực, vừa vặn tương phản với Ác Đan không mượn ngoại vật, Giả Chân đã phát huy sức mạnh của tu sĩ nhân loại đến cực hạn.

Lý Thanh Sơn hơi nhíu mày, ngồi chờ chết không phải là tính cách của hắn, vận lực tranh đấu, Ác Đan nhất thời áp chế không nổi hắn, rống lên với Giả Chân:

"Không có tiếc những phù lục kia của ngươi nữa!"

"Lúc nên dùng tự nhiên sẽ dùng!"

Giả Chân nói rồi quẳng ra một tấm tử phù, dán vào giữa lưng Ác Đan.