Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Khi Chu hậu La Ti hồi thần lại thì đã đi đến một không gian kỳ dị.
Sông băng, rừng rậm, sa mạc, các loại địa hình được phân cách rõ ràng, phân bố trong không gian rộng lớn này, mỗi một mảnh đều có kích thước như nhau, dòng xoáy màu máu không ngừng xoay chuyển trên trời.
Trên sông băng trắng xóa xa xa, một người sói màu đen cao hơn mười trượng đang ngẩng đầu lên trời gào thét bỗng nhiên quay đầu, đôi mắt xanh lục u ám nhìn về phía Chu hậu La Ti, giây tiếp theo, dòng sông băng ầm ầm nứt vỡ, băng tuyết bắn tung tóe, người sói đã biến mất tăm.
Chu hậu La Ti nheo mắt, ngửa đầu lên đã thấy một cái bóng khổng lồ che khuất bầu trời nhào về phía nàng, vuốt sói khổng lồ cào ra.
Rầm!
Cồn cát mà Chu hậu La Ti đang đứng đã bị san bằng, hóa thành một luồng cát bụi bay tứ tán.
Chu hậu La Ti bay lùi về sau theo cát bụi, trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc đã tránh né được, trong lòng kinh hãi, nhào tới từ khoảng cách xa như vậy, nếu nàng không dùng thần thông thiên phú của cặp mắt thì suýt đã không phản ứng kịp. Sức mạnh và tốc độ của tên người sói này đã tương đương với yêu soái đỉnh phong, cũng không phải dạng nàng có thể thắng được, trong lòng hận Bắc Nguyệt đến nghiến răng nghiến lợi.
Lúc suy nghĩ, gió tanh ập tới, một cái đầu sói khổng lồ há cái mõm đầy răng nanh nhọn hoắt cắn về phía nàng.
Chu hậu La Ti nhổ ra một mạng nhện bao trùm chặt lấy đầu sói, nhưng Ác Đan đã vung vuốt sói lên, đánh bay Chu hậu La Ti vào trong phiến rừng mưa, liên tiếp đụng nát vài chục gốc đại thụ mới dừng lại.
Chu hậu La Ti duy trì tư thái phòng ngự, tay áo bó thân bị rách lộ ra làn da màu bạc, khuôn mặt màu bạc của nàng ân ẩn méo mó, đôi mắt tràn ngập sự ác độc phẫn nộ, bất kể là ai muốn dồn nàng vào chỗ chết thì đều phải trả một cái giá rất đắt.
Ác Đan dùng sức kéo mạng nhện đang trùm trên đầu xuống, cũng kéo đứt vài sợi lông sói đen nhánh, vuốt sói cào trúng Chu hậu La Ti cũng bị nhiễm một tầng độc tố màu đen đang không ngừng lan ra. Hắn há miệng cắn đứt phắt phần máu thịt bị độc tố lây nhiễm.
Đau đớn làm hắn càng cuồng nộ, nhận định Chu hậu La Ti chính là trợ thủ của Bắc Nguyệt đến để ngăn cản hắn rời khỏi Tu La trường, nhất định phải giết càng nhanh càng tốt. Sau khi giải phóng thú hồn, tâm trí của hắn đã chịu ảnh hưởng cực lớn, nhưng bản năng chiến đấu giết chóc lại trở nên càng nhạy bén hơn.
Chu hậu La Ti nhảy ngược lại, quay đầu nhìn thấy gốc đại dung thụ ở phía xa, lập tức không chút do dự mà chạy đi. Rừng rậm nhanh chóng tụt lại phía sau.
Nhất định phải lợi dụng địa hình mới có thể kiềm chế được thân hình khổng lồ của hắn, nếu như đánh ở trên mặt đất bằng phẳng, một khi bị hắn cắn thì sẽ không phản kháng được nữa, chỉ có thể tiết ra toàn bộ độc tố để đồng quy vu tận với hắn.
Nàng vừa cất bước thì tiếng gầm gào ở phía sau đã nhanh chóng tiếp cận, e rằng không qua bao lâu sẽ bị đuổi kịp. Nàng tới trước Đại Dung Thụ, yêu khí tụ lại ở cặp mắt tạo thành những vòng tròn đẹp đẽ huyền bí, mắt nàng sáng lên, xuyên qua lớp vỏ cây dày nhìn thấy những hốc cây ẩn hiện phía sau. Nàng bật dậy và lao về phía một hốc cây.
Ác Đan cũng đuổi tới trước Đại Dung Thụ, vươn ra vuốt sói cào về phía nàng đang lơ lửng giữa không trung như bắt ruồi.
Chu hậu La Ti nhổ ra một sợi tơ nhện dính lên trên cây, dùng sức kéo một cái, thân hình đột nhiên gia tốc thoát khỏi móng vuốt của Ác Đan trong tích tắc, đồng thời huy động roi độc trong tay xoắn vỡ vỏ cây, xông vào trong thân cây.
Còn chưa kịp thở phào thì sau lưng đã nổ ầm một tiếng, vô số vụn gỗ bắn tới, một cái vuốt sói cắm vào thân cây, nắm chặt lấy Chu hậu La Ti.
Trong lòng Chu hậu La Ti kinh hãi, phóng thích ra từng sợi tơ nhện dính chặt bản thân với thân cây. Tuy sức mạnh của Ác Đan rất lớn nhưng ngàn vạn sợi tơ nhện này cũng cực kỳ mạnh mẽ dẻo dai, nhất thời không kéo ra được.
Ác Đan rống lên một tiếng, Chu hậu La Ti liền cảm thấy một sức mạnh khổng lồ ép lên thân thể như muốn bóp chết nàng, nàng hung tợn cắn vào tay Ác Đan, không tiếc rẻ mà rót độc tố vào trong đó.
Đại Dung Thụ kịch liệt chấn động, từng đóa thái dương hoa rơi xuống, cảm thấy gia viên mà mình đang sống dựa vào bị thương nặng, Thái Dương đằng ầm ầm tỉnh lại rồi quật lên cuốn lấy Ác Đan.
Ác Đan phát lạnh trong lòng, cũng không dám mặc cho những sợi Thái Dương đằng này quấn lấy, bạo rống một tiếng tăng sức kéo đứt tất cả tơ nhện, lôi Chu hậu La Ti từ trong cây ra, đạp vào thân cây để vọt ra xa nhưng lại cảm thấy mắt cá chân bị thắt lại, hắn bị một sợi Thái Dương đằng quấn chặt, từng sợi Thái Dương đằng như long xà dồn dập dâng lên.
Thân hình của hắn bị trì trệ nhưng phản ứng lại cực nhanh, vuốt sói vung lên chặt đứt Thái Dương đằng, thân thể nhào về phía rừng rậm, ầm một tiếng không biết đã chấn nát bao nhiêu cây cối, nhưng cũng coi như đã thoát khỏi phạm vi công kích của Thái Dương đằng.
Đột nhiên cảm thấy tay phải tê đi không thể dùng sức được, độc tố đã xâm nhập sâu vào trong. Chu hậu La Ti thừa cơ thoát thân, lại trốn về phía Đại Dung Thụ đang có những sợi dây leo quật đập ầm ầm kia.
Rầm!
Đột nhiên, Ác Đan ôm lấy cánh tay phải bị trúng độc, giẫm lên người nàng.