Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trên hồ lớn, cơn mưa xối xả càng lúc càng dữ dội, không còn là mưa nữa mà giống như Thiên Hà bị đổ ụp xuống, sẽ không ngừng cho đến khi thế giới đi đến hồi kết. Ngay cả tiếng sấm ầm ầm cũng dịu đi, như thể đã bị cơn mưa lớn nhấn chìm.
Dưới sự thúc động của Thủy Thần ấn, thủy linh cuồn cuộn tụ tập lại từ mỗi một con sông, mỗi một bờ hồ ở Như Ý quận vạn dặm này, dẫn phát thiên địa dị tượng.
Trong bóng đêm vô tận chỉ có hai điểm sáng lấp lánh.
Trên người Giả Chân bao phủ từng lớp linh quang hộ thể đến từ Âm Dương Ngũ Hành, các pháp thuật phòng ngự cường đại, lại không hình thành bất kỳ sự xung đột nào, các linh quang đủ màu sắc dung hợp với nhau, hình thành một loại hài hòa kỳ diệu giống như một thành lũy không bao giờ sụp đổ.
Người tu luyện bình thường sẽ chọn một trong Âm Dương Ngũ Hành để tu luyện, chỉ có cổ tu sĩ mới có thể tu luyện cả bảy loại, độ khó không chỉ gấp bảy lần, nếu không phải là người có thiên phú dị thường thì đến bắt đầu cũng không làm được, càng đừng nói tu hành đến Kim Đan hậu kỳ.
Giả Chân chính là kỳ tài như vậy nên mới được Tự Khánh coi như cánh tay phải, xưng là tiên sinh.
Hắn không chỉ có pháp lực vượt xa tu sĩ Kim Đan bình thường, Âm Dương Ngũ Hành kết thành tuần hoàn trong cơ thể hắn, tốc độ uy lực thi triển pháp thuật càng kinh người hơn, mà hắn gần như thông hiểu tất cả pháp thuật, đến cả độn thuật thâm ảo kỳ diệu cũng có thể thi triển nhẹ nhàng.
Mà một thân pháp khí này chẳng qua là thêu hoa trên gấm, như hổ thêm cánh. Hắn còn tinh thông thuật bói toán, phối hợp với mưu lược của hắn, có thể nói là không bỏ sót điều gì, đoán hết tiên cơ của địch nhân, chẳng qua mệnh số của Bắc Nguyệt luôn bị che giấu đi, đến hắn cũng không thể nhòm ngó được chút nào.
Tới địa phương nhỏ như Như Ý quận này lại bị đánh cho nhếch nhác như vậy là điều hắn chưa từng liệu đến, thù hận đối với Bắc Nguyệt càng sâu như núi biển, âm trầm hỏi rằng:
"Yêu nghiệt, ngươi cho rằng nhốt được Ác Đan là có thể thắng được ta sao?"
"Không phải ta muốn thắng ngươi, ta muốn giết ngươi!"
Lý Thanh Sơn nhếch mép cười, cánh phượng hoàng hoa mỹ sau lưng bừng bừng cháy lên, đồng thời thi triển thần thông thiên phú của Phong thần dực, gió trợ thế lửa biến thành một đôi cánh dài mười trượng, mỗi một lần vũ động đều bay qua một khoảng cách kinh người, truy kích theo đường thằng thế này thì tốc độ không hề kém độn pháp.
Hai điểm sáng đụng nhau, nháy mắt tóe ra quang mang chói mắt, xé nát bóng tối, đồng thời nhấn chìm bóng dáng của họ.
Xung quanh tế đàn màu đen, những lời cầu nguyện không ngừng vang lên, và cái đám u ảnh vốn đã trở nên cực kỳ mỏng manh đang dần hồi phục lại.
…Rầm..rầm..rầm..rầm..rầm!
Trong khoảnh khắc, Lý Thanh Sơn cũng không biết hắn đã vung quyền bao nhiêu lần, cả người hào sảng, tha hồ tiêu sái. Dưới sự bắn phá không kiêng nể gì cả, thành trì bảy tầng linh quang lung lay như sắp đổ, sóng địa chấn va chạm với linh quang chớp lóe, chiếu sáng khuôn mặt khôi ngô nhưng điên cuồng của hắn.
Nguyệt Đình Hồ sống lại, giống như một con mãnh thú vô cùng khổng lồ, nằm sấp trên mặt đất, không ngừng hướng lên trời gào thét. Lại giống như đại quân đằng đằng sát khí, đi theo thống soái duy nhất không ngừng đánh chiếm thành trì.
Lý Thanh Sơn cảm thấy vô cùng sảng khoái, hoàn toàn đắm chìm trong sự kích thích khi chiến đấu, đồng thời không ngừng bay lên, quan sát toàn bộ thủy vực của Như Ý quận.
Sau khi luyện hóa toàn bộ thủy mạch của Như Ý quận, đây là lần đầu tiên hắn vận dụng Thủy Thần Ấn trong khi chiến đấu, ý chí của bản thân dung hợp với thủy vực vô tận, hắn giống như ao hồ sông lớn, sôi trào mãnh liệt.
Hoặc là do sự dẫn dắt của quả Trí Tuệ, hoặc là hắn lĩnh hội được hàm nghĩa của Đại Hải Vô Lượng, hiểu thêm được mấy phần về "Đại Hải Vô Lượng công", nên hắn có cảm giác đã đứng trước cửa cảnh giới Kim Đan, Thương Hải Châu đang vẫy tay với hắn, tiến thêm một bước về phía trước sẽ là một thế giới hoàn toàn mới.
Lần này trở về hắn có thể ăn được Nguyên Linh Đan, vượt qua thiên kiếp lần thứ hai, nhưng mà hắn còn phải thắng trận chiến này trước đã!
Sắc mặt Giả Chân càng thêm tái nhợt, phảng phất như bị dòng nước lớn cắn nuốt, bốn phương tám hướng, trước sau trái phải, tất cả đều là dòng nước gào thét đang lao nhanh tới, khiến cho người ta suýt nữa không phân biệt được đang ở trên vực lớn hay là trong vực sâu nơi biển cả.
Nhưng hắn ta cũng không cam chịu trở thành mục tiêu sống, mỗi một lần công kích của Bắc Nguyệt, hắn ta đều sẽ hoàn trả lại cho biết tay. Sấm chớp lừng lẫy, kim quang chói mắt, những tiếng gào khóc không ngừng xuất hiện, không cần suy nghĩ hay phán đoán, chỉ cần dùng pháp lực thúc đẩy sinh ra pháp thuật với uy lực mạnh nhất, bắn phá từng luồng lên người Bắc Nguyệt.
Xé rách làn da, bóc ra máu thịt, những bộ phận quan trọng trên người Bắc Nguyệt đều bị thương nặng. Toàn bộ cánh tay phải hầu như chỉ còn lại bộ xương, nhìn thảm không chịu nổi.
Nhưng mà điều này lại chỉ có thể khiến cho đợt tiến công trở nên càng thêm điên cuồng. Hơn nữa chỉ cần không bị tấn công liên tục, những vết thương vô cùng thê thảm kia sẽ dùng tốc độ cực nhanh để tiến hành khôi phục, một ngọn lửa thiêu đốt, tất cả mọi thứ khôi phục như lúc ban đầu.
"Đây là Phượng Hoàng Chi Hỏa, hắn có huyết mạch của Phượng Hoàng!"
Cả một đời Giả Chân trải qua vô số lần chiến đấu, lần đầu tiên hắn ta cảm thấy mình không có hy vọng giành chiến thắng. Trong lòng không khỏi sinh ra một suy nghĩ trong đầu:
"Chẳng lẽ yêu nghiệt này bất tử sao?"