Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tất nhiên Lý Thanh Sơn không bất tử, chỉ cần nghiền nát hổ cốt, phá hủy yêu đan của hắn, hắn cũng sẽ chết, nhưng đây không phải là thứ mà một tu sĩ Kim Đan có thể làm được. Cho dù tu sĩ Kim Đan này có thiên phú dị bẩm, lực lượng kinh người đến cỡ nào.

Lấy Thủy Thần Ấn làm căn cơ, hắn không sợ yêu lực tiêu hao, hoàn toàn có thể duy trì Linh Quy Huyền Giáp, vết thương vốn không đến thảm đến mức như vậy.

Tuy nhiên, trong trận chiến khốc liệt, Linh Quy và Phượng Hoàng lại xuất hiện một ít mâu thuẫn và đối kháng. Vì thế hắn cố ý không dùng thiên phú thần thông của Linh Quy mà để cho Phượng Hoàng không ngừng tiến hành khôi phục vết thương, dùng cái này để phòng ngừa bên trong hao tổn quá nhiều.

Lại thêm một luồng sóng to gió lớn từ sau lướt qua. Một cái bóng bị bóng tối khiến càng ngày càng đen hơn bỗng nhiên xuất hiện ở phía sau Giả Chân, chính là u ảnh, thứ mà suýt chút nữa lấy đi tính mạng của Giả Chân, nhận được sự cúng bái nên đã giáng lâm - Dạ Du Thần.

Trải qua vô số lời cầu nguyện của Dạ Du nhân, nó đã khôi phục lại sức mạnh. Thậm chí càng thêm bí ẩn u ám, vũ khí trong tay từ một thanh đoản kiếm biến thành một thanh thứ kiếm hẹp dài, một kiếm đâm tới lưu loát như nước chảy mây trôi, im hơi lặng tiếng xuyên qua từng tầng linh quang phòng ngự, đến gần sau gáy của hắn ta.

Từ sau khi bị đánh lén vào lần trước, Giả Chân vẫn luôn cảnh giác. Quạt lông trong tay lóe lên tầng tầng ánh sáng trắng, xoay người lại đập vào u ảnh ở phía sau:

"Cút đi!"

Ầm!

Ánh sáng va chạm với cái bóng, giống như thật sự có một tiếng vang được phát ra, u ảnh vặn vẹo lui về phía sau, nó trở nên mỏng manh hơn một chút nhưng vẫn không bị hủy diệt, ngày lập tức dung nhập vào trong bóng tối, yên lặng chờ đợi cơ hội tiếp theo.

Ầm ầm!

Lý Thanh Sơn thừa dịp Giả Chân phân tâm, lực chấn động đẩy lên cực hạn, một quyền đánh tan linh quang phòng ngự màu vàng đất bên ngoài, sáu tầng linh quang còn lại, tạm thời mất đi kết cấu hài hòa hoàn mỹ, nhìn như còn có sáu tầng nhưng năng lực phòng ngự cũng không chỉ tổn hại hơn phân nửa.

Sắc mặt Giả Chân đại biến, cuối cùng không kiên trì được nữa, lập tức hóa thành một tia ánh sáng chạy trốn về phía chân trời. Về phần tính mạng của Ác Đan như thế nào, thật sự phù hợp với câu nói cũ kia:

"Bằng hữu chết còn bần đạo không chết".

Lý Thanh Sơn vung cánh phấn khởi đuổi theo một cách sít sao phía sau ánh sáng, đuổi sát ra bên ngoài mấy trăm dặm, thu đôi cánh lại lơ lửng trên không trung, nhìn tia sáng kia biến mất ở phía chân trời, khẽ lắc đầu, nếu Tiểu An ở chỗ này, sử dụng Huyết Hải Phiên còn có thể để hắn ta chạy trốn được nữa sao!

Tiếp tục đuổi theo như vậy cũng sẽ không có kết quả gì, không cẩn thận ngược lại sẽ rơi vào cạm bẫy của đối phương. Đạt tới cảnh giới này của họ, đánh chết đối thủ có tu vi ngang nhau quả thật không phải là một chuyện dễ dàng, lúc này mới thể hiện tầm quan trọng của pháp bảo tự thành không gian như Huyết Hải Phiên, Tu La Tràng.

Hơn nữa, nếu không tiến vào trong Tu La tràng để cứu viện, Chu Hậu La Ti sẽ bị tiêu diệt, nàng ta có thể chống đỡ lâu như vậy đã khiến hắn thấy rất kinh ngạc.

Trăm loại chim ở trong rừng không bằng một con chim trong tay, nếu lại để Ác Đan chạy trốn, lại bị Giả Chân giết một hồi mã thương, vậy thì sẽ choáng váng.

Vì thế Lý Thanh Sơn lập tức thu toàn bộ hơi thở lại, lao vào bên trong một con sông lớn trên mặt đất, lại tiến vào mạch nước ngầm, dọc theo dòng sông bay loạn xạ.

Gợn sóng trên mặt nước còn chưa lắng lại, một tia ánh sáng bay vụt tới, Giả Chân giết trở về, đầu tiên triển khai thần niệm tiến hành tìm kiếm, lại tính toán một phen, xem thử còn có thể tìm được tung tích của Lý Thanh Sơn ở chỗ nào, lông mày nhíu lại, lần này Ác Đan chỉ sợ là lành ít dữ nhiều!

Hắn ta có ý định quay trở lại Nguyệt Đình Hồ giết sạch những Dạ Du nhân kia, nhưng lại sợ lại đối đầu với Bắc Nguyệt, một khi không cẩn thận, thậm chí có thể sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng, chỉ dựa vào đám Dạ Du nhân kia còn không đáng khiến hắn ta phải mạo hiểm, hơn nữa cái u ảnh quỷ dị kia cũng khiến hắn ta cảm thấy hơi kiêng dè.

...

Trong Tu La Tràng, vòng xoáy huyết sắc không biết từ khi nào lại xoay tròn lần nữa.

Thân hình Chu Hậu La Ti bị đứt gãy từ bên trong, bờ mông đầy đặn lẫn cặp đùi đẹp, thon dài tròn trịa, hoặc là nói, bụng nhện dữ tợn khủng bố với chân nhện lông xù không biết đã sớm tới nơi nào rồi.

Chỉ để lại nửa trên cơ thể nằm trên thảo nguyên, cả người yêu khí tiêu hao hết, chỉ có một hơi thở còn tồn tại.

Tuy rằng một cước kia của Ác Đan không thể giẫm lên nàng ta, khiến nàng ta phải đào đất chạy trốn, hơn nữa còn phải rẽ trái quẹo phải, dựa vào địa thế đại dung thụ giằng co một phen, nhưng dưới lực lượng áp đảo của Ác Đan rất nhanh đã bị đuổi kịp, không trải qua chiến đấu quyết liệt thì làm sao có thể trở thành bộ dáng như thế được.

Đương nhiên, Ác Đan cũng vì thế mà trả giá một ít, tay phải bị độc tố thẩm thấu, đành phải chém đứt, tuy rằng dựa vào tinh thần và thể xác cực kỳ mạnh mẽ, lập tức tái sinh lại, nhưng cũng hao phí không ít lực lượng, hơi thở dốc, đôi mắt màu lục sẫm dần dần xuất hiện một tia cuồng loạn.