Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lý Thanh Sơn cười nói:
"Ngươi có muốn ta cho ngươi một đứa bé không?"
"Chỉ cần ngài muốn là được."
Dạ Lưu Tô quay đầu lại, nhìn về phía sơn cốc, lôi quang không ngừng lấp lóe chiếu sáng khuôn mặt của nàng, dần dần thấy hơi lo lắng:
"Mẫu thân có thể độ kiếp thành công chứ?"
Dạ Du nhân không biết đã bao nhiêu năm trôi qua, ở phiến vực này không xuất hiện cường giả có thể vượt qua thiên kiếp lần thứ hai, một là Dạ Du nhân tàn sát lẫn nhau, một khi xuất hiện thiên tài như thế này, các thị tộc khác sẽ trăm phương nghìn kế tìm cách giết chết người đó.
Sau đó họ bị Chu Hậu La Ti áp chế, các thị tộc khác không làm chuyện này được, chỉ cần một câu nói của nàng ta đã có thể triệu tập lưới nhện vào trong thành cắn nuốt toàn bộ. Cuối cùng là do không có đan dược thần kỳ như Nguyên Linh Đan, chỉ dựa vào lực lượng của bản thân đột phá thiên kiếp lần thứ hai cũng không phải là một chuyện dễ dàng.
"Yên tâm, nếu nàng không có tự tin, cũng sẽ không lựa chọn tiến hành độ kiếp vào ngay lúc này."
Lý Thanh Sơn quan sát từ đầu đến cuối, uy lực của thiên kiếp lần thứ hai cũng không phải quá kinh khủng, ít nhất hắn cảm thấy mình sẽ không có vấn đề gì. Đương nhiên, loại tự tin này được hình thành trên tinh thần và thể xác mạnh mẽ đến mức khó tin của hắn.
Tuy Dạ Minh Châu không mạnh như vậy, nhưng nàng ta đã kẹt ở cái bình cảnh này nhiều năm, căn cơ được tích lũy vô cùng thâm hậu, đối với nàng tác dụng của Nguyên Linh Đan cũng chỉ trợ giúp một phần để nàng thành công mà thôi.
Quả nhiên, khi tia sấm chớp cuối cùng giáng xuống, Dạ Minh Châu vẫn đứng yên trên tế đàn màu đen, trong lòng tràn ngập vui mừng.
"Mọi người lui về dưới lòng đất! Không, mọi người đến bên cạnh ta đi!"
Lý Thanh Sơn bỗng nhiên cất cao giọng hạ lệnh, nhìn về phía Long Châu, kiếp số của hắn tới rồi!
Đến đúng lúc lắm!
---
Mưa giông đã tạnh, trên bầu trời vẫn dày đặc mây. Nơi chân trời phía đầu có nắng sớm ban mai xuyên qua màn mây, thoáng chốc mà đêm tối đã qua đi, ánh bình minh buông xuống.
Cơn gió mát mẻ thổi tung mái tóc dài màu đỏ thẫm, còn kèm theo cả hơi ẩm chưa tan hết của mưa bụi. Đây là một buổi sáng sớm khoan khoái.
Một mình Lý Thanh Sơn đứng sừng sững trên đỉnh núi cao nhất ở Nguyệt Đình thủy phủ kia, vẻ mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm về bầu trời phương bắc như đang đợi điều gì đó.
Đột nhiên, một luồng khí tức xuất hiện ở bầu trời phương bắc, xé nát tầng mây một cách hung ác dữ tợn, để ánh mặt trời buông xuống. Dù ở khoảng cách vô cùng xa xôi mà khí tức cuộn trào mãnh liệt kia vẫn khiến người ta cảm thấy hơi nghẹt thở.
Sau khi Giả Chân bỏ trốn xong thì lập tức bẩm báo lại chuyện cho Tự Khánh, rồi lại chuyển lời cho Thú Vương. Khí biết được họ tên và dáng dấp của kẻ thù thì thú vương lập tức lên đường, từ Long Châu mà giết tới.
Tròng mắt màu da cam không khác gì dã thú lập tức khóa chặt bóng người với bộ tóc đỏ thẫm đang lay động kia, còn có hai chữ Bắc Nguyệt ở trên đầu hắn thì lại càng không thể sai đi đâu được.
Ầm! Không khí nổ tung, gió thổi dữ dội, khuấy động ra từng vòng gợn sóng màu trắng ở trong hư không.
Thú Vương gào thét mà tới, khi đáp xuống trước mặt Lý Thanh Sơn thì toàn bộ hòn đảo cũng đều hơi rung chuyển, vô số tòa nhà sụp đổ.
Lý Thanh Sơn nín thở, không lùi bước nào mà chỉ nhìn kỹ Thú Vương.
Trông hắn khoảng hơn năm mươi tuổi và tựa như một con sư tử già dặn, thân hình cao to hơn hẳn người thường, mũi to và sống mũi cao vút, hai mắt lấp lánh có thần, miệng mím chặt cong xuống dưới, thực chất lại là một chiếc miệng to như chậu máu chân chính. Ngắm mới thấy quả nhiên có uy phong của Thú Vương, mà hắn cũng không che giấu khí tức trên người, sự tức giận kia tựa như một ngọn núi lửa sắp phun trào, hủy diệt mọi thứ.
Tuy hắn cũng miễn cưỡng được coi như là đã đánh bại “Vương”, nhưng đó là do tập hợp sức mạnh của không biết bao nhiêu người, thừa dịp thiên thời địa lợi nhân hòa, cuối cùng đánh nứt không gian thì mới giết được Thi Vương.
Nhưng sau đó Lý Thanh Sơn đã tính lại, dù cho năng lực bây giờ hắn đã mạnh hơn khi đó rất nhiều, dù cho có Thủy Thần ấn làm chỗ dựa, nhưng nếu quyết đấu một chọi một với Thi Vương trong tình huống bình thường thì kết quả cuối cùng của hắn vẫn là cái chết.
Trừ khi hắn nhìn thấy từ xa xa đã giương cánh bỏ chạy thì mới có cơ hội thoát chết được. Sự cách biệt khổng lồ về sức mạnh giữa hai tầng cảnh giới không phải là thứ có thể vượt qua dễ dàng. Mà e rằng Thú Vương ở trước mặt còn hơn Thi Vương kia một bậc.
Thú Vương cũng đang nhìn kỹ “Bắc Nguyệt”, vì chẳng có mấy người có thể tỉnh táo trước lửa giận của hắn, mà khí tức tỏa ra từ người tên Bắc Nguyệt này cũng không mạnh, còn lâu mới mạnh đến mức có thể giết được Ác Đan, nên điều này làm hắn hơi nghi ngờ.
“Là ngươi giết Ác Đan!”
Một câu nói không khác gì tiếng sư tử gầm nhẹ.
“Không sai.”
Lý Thanh Sơn thản nhiên nói.
“Ngươi còn dám ở lại đây?”
“Ít nhất phải xem kẻ thù của ta trông thế nào, tiện thể kiểm nghiệm một vài chuyện.”
“Hiện tại ngươi thấy rồi đấy, thế đã chuẩn bị sẵn sàng cho cái chết chưa? Ta sẽ luyện hồn phách của ngươi thành Thú Hồn!”
Thú Vương lại đi về phía trước một bước, khí thế khổng lồ tựa như trời long đất lở ập đến.